Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Phu Lang Câm Nhà Thợ Săn Chương 11: Bé Câm Là Trụ Cột Trong Gia Đình

Cài Đặt

Chương 11: Bé Câm Là Trụ Cột Trong Gia Đình

Trăng sáng bị mây đen che mất, thôn Thanh Thủy chìm trong bóng tối.

Gà trống gáy vang hồi đầu tiên.

Điền Ca lò mò thức dậy, ngáp một cái, sột soạt mặc quần áo tử tế vào, đi tới trước bếp lò, nhóm lửa.

Ánh lửa chiếu sáng một khu vực nhỏ trước mặt Điền Ca, kéo cái bóng cậu thật dài về phía tường đất sau lưng.

Điền Ca múc một bát bột mì, đổ nước vào, nhào bột.

Cậu để rau tề lên thớt, thái nát, rồi cho vào hỗn hợp bột.

Cậu bắt bếp lên, thêm một chút mỡ heo, đổ thêm chút bột, lắc chảo để dàn bánh.

Đợi cho tới khi bề mặt bánh phồng lên, xuất hiện những đốm vàng lấm tấm thì trở mặt, lặp đi lặp lại công việc trong tay.

Điền Ca luôn tay không ngừng, nướng liền tù tì mười mấy cái bánh, trên trán rịn ra một tầng mồ hôi mỏng.

Lúc này trong nhà vang lên tiếng động.

“Điền Ca dậy sớm thế, vất vả rồi.” Chị dâu cả Kim Quế Hoa đi xuống bếp, tóc lòa xòa còn chưa kịp chải gọn, mặt mày có chút ủ rũ.

Điền Ca chỉ vào hố lửa, tay dựng lên tạo hình ấm nước.

Mấy ngày nay chị dâu cả tới tháng, bụng đau nhức, không thể dùng nước giếng lạnh rửa mặt được.

Cậu đã bắt ấm nước bên cạnh hố lửa từ sớm.

Kim Quế Hoa hiểu rõ, cầm chậu gỗ đi ra chỗ ấm nước, trong lòng cảm thấy được an ủi.

Tay Điền Ca không ngừng làm việc, sợ trễ nải thời gian của anh chị, nhanh chóng đi nấu canh. Cậu như mọi khi cho thêm ít mỡ heo vào, cho hành tây đã đập dập vào xào cho thơm, thêm nước.

Cậu đập hai quả trứng gà, dùng đũa khuấy sơ, sau đó chờ nước sôi thì rót vào trong nồi, rồi lại khuấy cho tan. Cà chua nhỏ trồng ở vườn nhà đã rửa sạch, thái nhỏ, bỏ vào trong nồi canh nấu chung. Cuối cùng thêm muối, hành thái nhỏ, múc ra tô.

Chẳng mấy chốc Điền Đại và Điền Nhị đã cùng xuống bếp.

“Coi chừng bỏng, để anh bê.” Điền Đại nói rồi đi tới bưng lấy tô canh nóng trước mặt Điền Ca.

“Em trai nhà ta mệt lắm nhỉ, đầu đầy mồ hôi này.” Tay Điền Nhị lau một vòng qua trán Điền Ca: “Trong nhà có em trai thật là tốt, anh còn chưa vào bếp đã ngửi thấy hương đồ ăn thoang thoảng rồi.”

Điền Ca sờ sờ tai, cười lắc đầu. Còn lâu cậu mới tin mấy lời ngon ngọt của anh hai. Bởi vì ngày nào anh hai cũng đổi đủ các phương pháp để nói những lời hay này vài lần.

Anh cả luôn rất ít lời hôm nay cũng tham gia góp vui: “Đâu có, anh ở trong phòng đã ngửi thấy mùi thơm của đồ ăn rồi.”

Điền Ca ngồi xuống bên bàn, gương mặt nhỏ giả vờ nghiêm lại, móc móc lỗ tai, lắc đầu.

- Không tin, em không tin.

Hai ông anh đều bật cười.

“Được rồi, cả hai nhanh ăn đi, trời sáng rồi kìa.” Kim Quế Hoa lấy một cái bánh bột ngô, nói.

Thời tiết mùa hè chỉ cái vài tiếng vào buổi sáng là mát mẻ, vô cùng quý giá.

Hôm nay bọn họ phải đi đào khoai tây ở khoảng đất lớn trên núi.

Khi ăn cơm Điền Ca luôn nhai kỹ nuốt chậm, anh trai và chị dâu đều ôm lấy bát, sột soạt ăn nhanh.

Cậu không tự chủ cũng tăng nhanh tần suất nhai nuốt.

Bánh bột ngô và canh nóng, sau khi ăn sáng xong, dạ dày được lấp đầy, tinh thần cũng theo đó tỉnh táo hơn.

Chị dâu cả nhặt đồ cần dùng để đào khoai trên núi như nông cụ, gùi, nước…

Anh cả, anh hai vào phòng cha, cùng nhau giúp cha thay quần áo, lau người…

Điền Ca nhìn theo bóng dáng anh cả, chị dâu cả đi ra ngoài.

Cậu đút đồ ăn sáng cho cha, sau đó cõng gùi trên lưng, ra con suối nhỏ cạnh nhà cắt cỏ cho gà và vịt ăn. Gà vịt trong nhà đều có thể đẻ trứng, không thể để bọn nó đói được.

Mặt trời vừa lên, lúc này, ánh sáng mặt trời chiếu xuống người cũng không nóng rát. Điền Ca có một khoảng thời gian nhàn rỗi, cậu vào nhà, đỡ cha ngồi lên ghế gỗ, rồi đẩy cha ra ngoài sân phơi nắng.

Bên dưới ghế được lắp bánh xe bằng gỗ, tiện lợi lại dễ dùng, cái này là nhà họ đặt thợ mộc trong thôn làm.

“Năm nay chị dâu con cũng ra đồng thu hoạch, một đống việc vặt vãnh trong nhà đều giao hết cho con, chắc là mệt chết rồi hả.” Điền Hữu Tài nói, đặng cười tủm tỉm nhìn đứa con út. Có điều nếu nhìn kỹ sẽ thấy nụ cười không tới được đáy mắt.

Nếu bỏ đi sắc mặt vàng như nến và đôi môi tím tại thì tinh thần Điền Hữu Tài cũng có thể nói là không tệ lắm. Năm ngoái ông không bệnh nặng như này, ngày mùa vụ vẫn có thể góp được nửa sức lao động.

Chị dâu cả Kim Quế Hoa ở nhà lo liệu việc nhà, Điền Ca cũng không cần luôn tay luôn chân như thế này.

- Con giỏi lắm đó, chuyện gì cũng làm được. Có thể dốc sức vì gia đình, trong lòng con cũng cảm thấy hạnh phúc, sức lực dồi dào.

Động tác tay của Điền Ca giống như đang khiêu vũ, cậu vỗ vỗ cánh tay mình, bày tỏ sức lực bản thân.

Cậu và cháu trai Tráng Tráng cùng ngồi trên băng ghế nhỏ, một trái một phải vây quanh Điền Hữu Tài.

“Ông nội, cháu cũng vậy, cháu cũng có thể gánh cả một sọt lớn cỏ gà.” Tráng Tráng bi bô nói, nhướng mày đắc ý.

Tráng Tráng và Điền Hữu Tài có gương mặt tương đối giống nhau, hai ông cháu đều là gương mặt tiêu chuẩn, ngũ quan đoan chính, mắt to mày rậm.

Khi cả hai cười nói nét mặt lại càng giống nhau hơn.

Gió nhẹ thổi qua lá cây sơn trà trong vườn kêu lên xào xạc, ánh mặt trời thật ấm áp.

Tráng Tráng dùng sức gật đầu một cái, môi mím chặt, ra hiệu bản thân sẽ giữ kính như bưng, quyết tâm không bán đứng chú út.

Điền Hữu Tài nhìn thấy tẩu thuốc thì hai mắt cũng sáng lên.

“Tiểu Ca Nhi, hôm nay cho cha rít hai hơi nhé.”

Điền Ca đang nhồi thuốc lá, nghe ông nói thế, cậu lắc đầu, dựng một ngón tay lên ra hiệu với cha:

- Một thôi ạ.

“Hai hơi, chỉ nhiều hơn một hơi thôi mà.” Điền Hữu Tài cò kè mặc cả, ai ui ai ui giận lẫy nói: “Con trai ngoan, thắt lưng cha đau, chân cũng đau, hút ngụm thuốc lá cả người cũng cảm thấy thoải mái hơn một chút, tất cả dựa vào con đó!”

Tới Tráng Tráng còn cười giòn, cậu bé biết ông nội chỉ đang diễn thôi.

Ngoại trừ những lúc muốn hút thuốc lá thì bình thường ông nội chẳng khi nào kêu đau lấy một tiếng.

Điền Ca vui sướng đồng ý, cười cười giơ lên hai ngón tay:

- Hai ngụm thôi đấy, cò kè mặc cả xong rồi, không thể nhiều hơn.

Trong lòng Điền Hữu Tài chậc một tiếng, ít quá, biết thế thách cao lên rồi.

Nhưng Điền Hữu Tài vẫn nhìn thấy điểm tốt, dẫu gì cũng được hút nhiều hơn lần trước một hơi.

Sau khi cho cha hút xong hai hơi, Điền Ca thấy cha còn đang chìm trong dư vị thì nhanh chóng đi vào nhà, bưng chén thuốc Đông y đang nguội dần ở bên cạnh bếp lò.

Một chén thuốc đen như mực, ngửi mùi đã cảm thấy đắng chát.

Điền Hữu Tài vừa được hưởng ngon ngọt, tâm tình tốt, uống một ngụm đã lập tức cảm thấy khó chịu. Vị đắng âm thầm lan tràn khắp miệng, chát tới nỗi cả gương mặt nhíu chặt, hít ngược một hơi.

Tráng Tráng cảm thấy cái này vui, cũng học theo biểu cảm của ông, cắn răng, hít một ngụm khí. Hai ông cháu bắt đầu so xem ai hít hơi dài hơn, ông già còn trẻ con hơn cả cháu nhỏ.

Điền Ca cất bát, cậu vào phòng, dùng thìa gỗ múc một muỗng đường, cẩn thận cầm ra đút vào trong miệng cha.

Điền Hữu Tài ngã người ra sau ghế, nhắm mắt lại, cười: “Tiểu Ca Nhi, con múc thêm muỗng đường nữa cho con và Tráng Tráng đi, nước bọt của hai đứa sắp rơi xuống người cha rồi.”

Tráng Tráng vốn đang lén lút nuốt nước bọt, nghe ông nói vậy thì vội vàng giơ tay lau lau miệng, nói: “Cháu không có, ông gạt cháu.”

Điền Ca gật đầu, quay vào trong múc một muỗng đường thật mỏng, cậu và Tráng Tráng cùng nhau chấm ăn.

Đường này mua riêng cho cha, mọi người trong nhà đều không dùng tới.

“Chúng ta lén ăn, không nói cho mọi người biết.” Điền Hữu Tài nhỏ giọng nói.

“Cháu biết.” Tráng Tráng nhanh chóng đáp lời, còn nhỏ giọng nói thêm: “Đây là bí mật của ba người chúng ta, giống như ông nội lén hút thuốc lá, không thể để cha mẹ và chú hai biết được.”

Điền Ca giơ ngón cái lên với Tráng Tráng.

Thời gian trôi qua thật nhanh.

Điền Ca thấy mặt trời lên cao, thuần thục chuẩn bị bữa trưa. Ánh mặt trời gay gắt, những người làm việc ngoài ruộng đều tuôn mồ hôi như suối. Động tác trong tay Điền Ca càng nhanh hơn, những lúc như này không thể tiết kiệm đồ ăn được.

Cậu vo gạo, để dành nước vo gạo lại tưới rau, cho thêm nước vào rồi bắt lên bếp lửa.

Mấy ngày nay buổi trưa cậu toàn nấu cơm khô, cơm khô mới chống đói được. Ngoài ra trưa nay còn có món sườn heo muối hầm khoai tây siêu ngon.

Thịt lợn rừng hun khói Tần Hùng tặng lần trước vừa hay giải quyết tình hình khẩn cấp trong nhà. Nếu không trong nhà thật sự chẳng còn món mặn nào cả.

Trong nhà bếp rất nóng, Tráng Tráng ngồi chung với Điền Hữu Tài, hai ông cháu ngồi ở hàng đá chỗ thoáng mát, chăm chú nhìn Điền Ca bận rộn trong bếp.

Cậu cầm dao phay chặt thịt khô thành những miếng nhỏ. Điền Ca làm việc lưu loát nhưng chẳng có mấy sức, cậu chặt một nhát xuống, thịt không đứt, đành chặt thêm nhát nữa.

Hai người ở ngoài phòng bếp cũng không rảnh rỗi, cầm miếng cạo bằng sắt gọt vỏ khoai tây.

Khoai tây nhà trồng có đủ cả vỏ đỏ lẫn vỏ trắng, hầm nhừ, lúc ăn sẽ cảm thấy sền sệt, mềm nhẹ thơm ngọt.

Sườn heo hun khói được rửa sạch, đổ nước vào nấu, nước sôi lên thì hớt bỏ lớp bọt trên mặt.

Sau đó thêm vào tỏi, gừng, quế, hoa hồi và lá thơm, rồi hầm với lửa nhỏ.

Nửa canh giờ sau thì bỏ thêm khoai tây đã được xắt miếng vào nồi, tiếp tục hầm.

Hương thơm lan tỏa khắp phòng.

Cậu múc đầy hai tô lớn, có nước có thịt, rất đầy đủ.

Điền Ca còn nhớ kỹ để lại cho nhà Tần Hùng một chén.

Thịt hun khói thơm như thế, còn là thịt heo rừng, cho dù là ở trong huyện cũng là một món đồ ăn hiếm có khó tìm.

Tần Hùng thật sự ra tay rất hào phóng.

Điền Đại, Điền Nhị, Kim Quế Hoa, ba người ai nấy đều cõng một sọt khoai tây đầy ụ xuống núi.

Một cái gùi ít nhiều gì cũng nặng ba lăm, bốn chục ký.

Quần áo ai nấy đều ướt đẫm, bước chân nặng nề.

Bọn họ vừa đi tới bờ ruộng trước cửa đã ngửi được hương thơm nồng nàn của đồ ăn.

Những chiếc bụng đúng lúc reo vang, không phân biệt được là của ai.

“Em cá mùi thơm này bay ra từ nhà chúng ta, nhất định là Điền Ca đang nấu món ngon gì rồi.” Điền Nhị thở hổn hển nói.

“Anh ngửi thấy giống như là thịt khô hầm.” Điền Đại tiếp lời.

Kim Quế Hoa đi phía trước, lưng cõng đồ nặng, không nhịn được quay lại nói với chồng mình: “Mũi thính như chó, sắp tới nhà rồi, anh vào nhà không phải sẽ biết liền sao.”

Càng về gần tới nhà thì mọi người lại càng thêm chắc chắn.

Mùi thơm nức mũi khiến nước bọt trong miệng bọn họ không ngừng ứa ra.

Điền Ca vẫn đang bận rộn dưới bếp, cậu xào sơ một dĩa rau tề dại ăn cho sướng miệng.

Sau đó cậu lấy trong hũ ra một nắm cải và đậu đũa muối chua, cắt gọn bày trong mâm.

“Cha, bọn con về rồi.” Mọi người đi vào cửa, trước tiên là chào hỏi với Điền Hữu Tài.

Bọn họ đi vào trong nhà chính, tháo gùi xuống, giống như trút được gánh nặng mà thở phào một hơi.

“Trên bàn có nước sôi, có thể uống được rồi, mấy đứa con chịu khó một chút, đừng uống nước giếng, lạnh đấy.” Điền Hữu Tài vẫy tay chào hỏi.

“Vâng, bọn con uống nước nóng.” Điền Đại và Điền Nhị đồng thanh đáp.

Điền Ca từ trong nhà bếp ra, cậu cũng nóng tới cả người đầy mồ hôi.

Cậu đi tới trước mặt Kim Quế Hoa, nói với nàng ấy đã đun nước sôi rồi, có thể lau người cho thoải mái một chút.

Hai anh trai có thể để tay trần, dùng nước lạnh dội sơ chứ chị dâu cả thì không thể.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc