Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Điền Nhị bưng bát nước của mình lên, nhìn thấy rõ sự thay đổi biểu cảm của Điền Ca.
Chưa lớn hẳn, vẫn còn là một đứa trẻ, chỉ thích được khen.
Điền Nhị cuối cùng cũng phát hiện ra, trong nước có thêm đường.
Anh ấy mở lời hỏi Tần Hùng, nhưng người này đúng là một tên hũ nút, miệng ngậm chặt như hến, chỉ gật đầu hoặc là “ừm”.
Anh ấy chỉ nghĩ gia đình Tần Hùng nhiệt tình hiếu khách mà thôi, không ngờ Tần Hùng thật sự là một người trong nóng ngoài lạnh như thế thật.
“Ca Nhi, anh không uống được mấy món đồ ngọt này, em uống hộ anh với. Đừng lãng phí lòng tốt của anh Tần.”
Điền Ca ôm bát, liếc nhìn anh hai. Thứ nước ngọt ngào dễ uống thế này mà anh hai lại không thích sao? Nhưng đúng là khi ở nhà, cậu chưa từng thấy anh hai uống nước ngọt nên giờ cậu không phân biệt được rốt cuộc anh hai thật sự không thích uống nước ngọt, hay cố ý nhường cho cậu uống.
“Uống mau đi, uống xong chúng ta phải về nhà rồi, trời tối rồi, không làm phiền anh Tần nữa.” Điền Nhị nói.
Tất nhiên Điền Ca sẽ nghe lời anh hai. Cậu uống hết nước rồi hai người đứng dậy, chào Tần Hùng và Tần Bão.
Trước khi ra cửa, Tần Hùng cắt miếng thịt để trong buồng từ trước, mang ra làm quà đáp lễ cho bọn họ.
Thịt heo rừng hun khói, trọng lượng phải đến mấy cân.
Thịt heo được hun khói thật khéo, đen bóng lấp lánh sắc vàng.
Điền Ca biết, thịt hun khói phải được ướp bằng rất là nhiều muối, món quà đáp lễ này quá đỗi quý giá.
“Anh Tần, chúng tôi xin nhận tấm lòng của anh, nhưng chúng tôi thật sự không thể nhận món quà này được.” Điền Nhị nắm cổ tay Tần Hùng từ chối.
Điền Ca nhìn miếng thịt hun khói, trong đầu tự động hiện ra các món: thịt lợn hun khói xào hạt cần tây dại, thịt sườn hun khói hầm khoai tây, thịt lợn hun khói kho tàu...
Gia đình nông dân bình thường mà muốn ăn món thịt ngon như vậy thì chỉ có chờ tới khi lễ Tết thôi.
Tất nhiên Điền Ca biết không thể nhận, cậu chỉ dám tơ tưởng trong đầu rồi lén nuốt nước bọt. Không ngờ, Tần Hùng đột nhiên đưa tay ra trước mặt cậu.
“Hai người cứ nhận lấy đi, thịt heo rừng này là tôi săn được, tôi và Tần Bão ăn không hết.” Lần đầu tiên Tần Hùng nói nhiều lời như vậy trước mặt Điền Ca: “Cảm ơn món canh cá lần trước cậu làm cho tôi.”
Điền Ca không kiềm được mà nhìn về phía tay phải của Tần Hùng.
Ngón tay hắn cong lại, xách sợi dây lá gói bánh ú xuyên qua miếng thịt hun khói.
Khớp ngón tay rõ ràng, gân xanh trên mu bàn tay nổi rõ, lan dần lên cánh tay.
Điền Ca vẫn nhớ lực tay này đã kéo cậu lên khỏi sông, siết chặt lấy cậu trong lồng ngực, không cho cậu trượt xuống chỗ nước sâu.
Đôi bàn tay to lớn, đầy sức mạnh như vậy, nhưng ngón tay lại thon dài khác thường, lưu lại dấu vết đen sạm vì nắng gió.
Trên đó phủ đầy những vết trầy xước, vết cứa lớn nhỏ đã lành lại.
Tần Hùng đã dùng đôi tay như thế này để săn heo rừng.
Heo rừng là loài thú hoang dã hung dữ đến nhường nào, khi xuống núi có thể phá hoại hết lương thực trong ruộng ngô.
Nghe nói cặp nanh của chúng có thể đâm xuyên người sống.
Đột nhiên Điền Ca lại nghĩ đến chuyện Tần Hùng biết chữ, vậy chắc chắn cũng biết viết.
Ngoài cậu ra thì học trò chỗ thầy đồ toàn là đàn ông.
Tay của những người đàn ông đó đều trắng trẻo, da dẻ mịn màng, nhìn là biết chưa từng làm việc nặng.
Còn Tần Hùng lại dùng chính đôi tay thô ráp nhưng mạnh mẽ này để cầm cây bút lông nhỏ bé… Không hiểu sao Điền Ca lại muốn nhìn Tần Hùng viết chữ.
Chỉ trong một khoảnh khắc mà Điền Ca đã nghĩ đến rất nhiều chuyện, chờ tới khi hoàn hồn, cậu vội xua tay.
Cậu làm động tác cảm ơn với Tần Hùng, ý muốn nói không thể nhận món quà đáp lễ quý giá như vậy.
“Anh tiểu Điền ơi, anh cứ nhận đi, anh trai em đi săn siêu giỏi.”
Tần Bão vừa bưng bát cơm vừa khuyên, lại cố ý hạ thấp giọng thì thầm: “Hơn nữa, anh trai em nấu món gì cũng lờ lợ ngang ngang, anh tiểu Điền nhìn mấy món trong nồi nhà em là hiểu rồi.”
Ý tại ngôn ngoại, tức là món nào cũng khó ăn như nhau.
Điền Ca không nhịn được mà phì cười, nghĩ đến cục vừa dính nhão như hồ lại cháy cạnh trong nồi.
Tần Hùng liếc nhìn Tần Bão, vừa mở miệng định trách mắng, thấy Điền Ca cười rồi thì lại im lặng.
“Hay là thế này, chúng tôi nhận miếng thịt này, nấu thành món ăn rồi lại mang sang cho hai người.” Điền Nhị cũng đã thấy những thứ hai anh em nhà Tần ăn, nghĩ đến Tần Hùng thực sự rộng rãi và nhiệt tình bèn đề xuất một phương pháp trung hòa.
Tần Hùng là người đáng để qua lại. Qua lại qua lại, có qua có lại, vội vàng phủi sạch quan hệ mới thực sự khiến hai bên trở nên xa lạ.
Ý này quả thực không tồi, mắt Tần Bão sáng lên.
Cuối cùng cũng đạt được sự đồng thuận.
Điền Ca nhận lấy miếng thịt, khi trao tay, ngón tay cậu chạm nhẹ vào ngón tay Tần Hùng. Chạm nhẹ rồi rời ngay.
Điền Ca đi theo anh hai ra khỏi sân.
Trăng tròn giữa trời, tiếng ếch kêu chó sủa, con đường trên bờ ruộng cũng sáng rõ.
Hai anh em nhà Tần đứng ở cửa tiễn họ.
Chưa đi được hai bước, lại nghe thấy tiếng bước chân từ phía sau truyền đến. Điền Ca nghi ngờ quay đầu lại, nhìn thấy Tần Hùng bước nhanh về phía họ.
Hắn nhặt cái chổi dưới đất lên.
“Chiều tối nay, người mà hai người nhìn thấy là em trai thứ hai của tôi. Nó mới cưới vợ, cầm bạc lên huyện thành ăn chơi trác táng nên tôi mới ra tay dạy dỗ nó.” Tần Hùng nói.
Thì ra là vậy, Điền Ca gật đầu. Anh em ruột phẩm hạnh không đoan chính, làm anh trai nên quản giáo. Nếu cậu làm như vậy thì chắc chắn anh cả, anh hai sẽ đánh gãy chân cậu.
Tần Hùng chỉ ném cái chổi, mà còn ném không trúng, xem như là nương tay rồi.
“Nhà ai chẳng có nỗi sầu riêng, không biết người ngoài nghĩ sao nhưng chúng tôi tin nhân cách của anh Tần.” Điền Nhị đáp lời: “Thôi, chúng tôi về đây, anh Tần cũng mau quay về đi.”
“Ừm.”
Điền Ca đi theo anh hai được một đoạn đường ngắn thì quay đầu nhìn lại, Tần Hùng vẫn đứng ở đó. Cậu vẫy tay chào tạm biệt Tần Hùng.
…
Điền Ca một tay xách thịt hun khói, tay kia để anh hai nắm, vừa đi vừa nhảy nhót.
“Vui thế cơ à, cẩn thận lát nữa rơi xuống rãnh ruộng, ngã thành mèo con lấm lem thì anh cũng mặc kệ đấy.”
- Có anh hai ở đây rồi nên chuyện đó sẽ không xảy ra đâu.
Điền Ca không làm thủ ngữ mà chỉ ngẩng đầu nhìn Điền Nhị cười.
Dưới ánh trăng vằng vặc, bé câm cười đến mức mắt mày cong cong, sống mũi thanh tú thẳng tắp, nốt ruồi son nhỏ ở giữa sống mũi, giống hệt mẹ.
Em út là người giống mẹ nhất trong số bọn họ.
Điền Nhị cười thầm không tiếng động, rồi lại khẽ thở dài không thể nhận ra.
Ca nhi lớn rồi không giữ được.
Năm nay Điền Ca đã mười bảy tuổi, cũng nên bắt đầu kiếm nhà chồng tốt rồi.
Từ khi sinh ra, trên người ca nhi đã có một vết ấn màu hồng nhạt rõ ràng, trông giống như con bướm, nên được gọi là Ấn Bướm.
Đến tuổi, ca nhi sẽ bước vào kỳ xuân triều mỗi năm một lần.
Trong kỳ xuân triều, Ấn Bướm sẽ đổi sang đỏ tươi, đại diện cho việc cơ thể ca nhi đã phát triển trưởng thành.
Lúc này, cơ thể ca nhi sẽ nóng hầm hập, mềm nhũn vô lực, cảm xúc lên xuống thất thường, kéo dài khoảng ba đến năm ngày.
Nếu quan hệ trong kỳ xuân triều, ca nhi cực kỳ dễ đậu thai.
Khoảng mười tám tuổi, hầu hết các ca nhi sẽ bước vào kỳ xuân triều đầu tiên.
“Ca Nhi, em thấy Tần Hùng là người thế nào?” Điền Nhị hỏi.
Điền Ca trả lời rất nhanh. Cậu rút tay khỏi lòng bàn tay anh hai để làm thủ ngữ.
- Hắn là người tốt.
Điền Ca nói xong, nhớ đến đống củi chất thành núi ở nhà Tần Hùng, lại bổ sung.
- Là một người tốt lại còn chăm chỉ, giống như anh cả vậy.
Điền Nhị thấy vẻ mặt kiên định ngây thơ của em trai, cười khúc khích. Xem ra anh ấy đã nghĩ quá nhiều rồi.
Điền Nhị nắm tay Điền Ca tiếp tục đi về nhà, một lúc sau mới mở lời: “Người trong thôn đều nói, nhà họ Tần là sao chổi.”
Điền Ca kinh ngạc mở to mắt.
Điền Nhị hồi tưởng lại chuyện của mười năm trước. Khi đó, gia đình họ Tần vừa chạy nạn đến thôn của họ.
…
“Ây, nghe nói tối qua bà Tần đó chết vì khó sinh, một xác hai mạng, chảy nhiều máu lắm, thấm đẫm cả hai cái đệm bông.”
“Chứ gì nữa, tội thật, tôi cách xa lắm mà còn nghe tiếng bà ấy khóc la, sinh con sao có thể khóc như thế được, uổng phí sức lực.”
“Tháng trước gia chủ nhà họ mới qua đời vì bạo bệnh, giờ bà Tần cũng... Chết liền tù tì ba người, nghĩ thôi đã rợn cả người.”
“Đúng thế... A!”
Mấy thím đang túm tụm nói chuyện phiếm trên đường thì chợt xuất hiện một đàn ông trẻ tuổi mặc đồ tang đi ngang qua khiến họ giật mình hét toáng, mặt mày tái mét.
Nhìn kỹ lại, người này chẳng phải là đứa con lớn nhà họ Tần - Tần Hùng sao.
Dáng người gầy cao như cây tre thành tinh, dưới mắt có hai quầng thâm, mặt mày trắng bệch.
“Các thím, tối nay nhà tôi làm tang lễ, mẹ tôi lúc còn sống thích náo nhiệt, không biết có thể mời các thím đến ăn bữa cơm, đưa tiễn mẹ tôi đoạn đường cuối được không.”
Tần Hùng vừa nói, vừa móc tiền đồng từ trong ngực ra: “Mong các thím rủ lòng giúp cho.”
“Lúc đó anh cũng mới mười bốn tuổi thôi, nghe mẹ nói đi dự đám tang, anh làm ầm lên đòi đi cho bằng được. Em biết không, cả thôn chỉ có mỗi nhà mình tới viếng.”
Một gia đình, chỉ còn lại ba đứa trẻ.
Lớn nhất là Tần Hùng chỉ mới mười sáu tuổi, nhỏ nhất là Tần Bão vừa tròn ba tuổi.
Ba anh em nhà họ Tần, quỳ xuống lạy cha mẹ họ một lạy.
Điền Nhị nói tiếp: “Một căn nhà tranh rách nát không có gì, bày linh đường, lạnh lẽo quạnh quẽ, cha mẹ mình cũng không nhịn được mắt đỏ hoe.”
Nghĩ đến mẹ, ánh mắt Điền Nhị trở nên dịu dàng vô cùng. Anh ấy nhớ lại đêm đó, sau khi về nhà, cha mẹ đã ép anh ấy bước qua chậu lửa.
Sau này mẹ luôn lén lút cho nhà họ Tần một ít thức ăn.
Rồi sau đó, Tần Hùng trở thành thợ săn, cuối cùng không còn phải lo miếng ăn nữa.
Trước cổng nhà họ lúc nào cũng nhận được đồ đạc, gà rừng, thỏ rừng, quả rừng...
Rõ ràng lúc tối trước khi đi ngủ không hề có. Ngủ một giấc tỉnh dậy, mở cửa ra là thấy, ai gửi đến không cần nói cũng biết.
Họ cứ gửi như vậy suốt mấy năm liền.
Mấy năm sau, mẹ lâm bệnh qua đời, người trong thôn đồn là do mẹ đi dự đám tang nhà họ Tần, dính phải thứ không sạch sẽ.
Điền Ca nghe mà buồn bã, đưa tay dụi mắt. Cậu chưa từng biết những chuyện này.
Điền Nhị nắm tay em trai, cười nói: “Tần Hùng còn không tham dự tang lễ của mẹ mình, nhưng em có biết anh ta đã làm gì không?”
Điền Nhị không úp mở, nói tiếp: “Ngày thứ hai sau khi mẹ mình được chôn cất, anh ta nhét hai mươi lạng bạc qua khe cửa nhà mình, giàu lắm đúng không?”
Chắc là đã dốc hết gia tài ra rồi.
Sau này cha đích thân đến tận nhà, chặn đường Tần Hùng để trả lại tiền. Không biết cha và Tần Hùng đã nói gì, tóm lại hai nhà cắt đứt liên lạc từ đó.
“Đã nhiều năm trôi qua, nhân duyên trớ trêu , hai hôm trước anh ta lại xuống sông cứu em một mạng. Tính ra là hai nhà chúng ta vẫn còn chút duyên phận.”
Điền Nhị thoát khỏi dòng hồi ức. Cũng mới mười năm trôi qua mà cảnh còn người mất.
Nhà họ Tần năm xưa sa sút, đến cả cơm cũng không có mà ăn, nay lại chẳng lo thiếu mặc thiếu ăn. Còn nhà họ Điền năm xưa gia cảnh hạnh phúc ấm no, giờ người lớn trong nhà kẻ đi người bệnh.
May mắn là mấy đứa con vẫn khỏe mạnh, hơn nữa trái tim đều cùng hướng về một mối.
“Anh hai nói những chuyện này với em cũng không có ý gì khác, chỉ là muốn nói, Tần Hùng xem như là một người có trách nhiệm, không cần phải sợ anh ta làm chi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


