Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Phu Lang Câm Nhà Thợ Săn Chương 12.1: Ai Cũng Muốn Cưới Bé Câm Về Nhà

Cài Đặt

Chương 12.1: Ai Cũng Muốn Cưới Bé Câm Về Nhà

“Ừ, cảm ơn Điền Ca. Ngoan quá, lúc nào cũng nhớ thương chị, em còn quan tâm chị hơn cả anh trai em nữa.” Kim Quế Hoa cười nói, cả người nàng ấy toàn mồ hôi, không tiện ôm lấy Điền Ca.

“Sao em lại nói thế, anh không tốt chỗ nào chứ!” Điền Đại đứng bên cạnh nhíu mày nói.

“Anh xem lòng dạ anh hẹp hòi bao nhiêu, giấm này mà cũng ăn.” Kim Quế Hoa trêu chọc.

Điền Ca nhìn hai người, cười ngại ngùng.

Cánh tay anh cả để trần, trên vai có vết rướm máu do bị gùi siết chặt tạo ra.

Mặc dù chị dâu mặc kín quần áo không nhìn thấy được, nhưng chắc chắn cũng không tốt hơn là bao, hơn nữa chị còn đang tới tháng.

Điền Ca ước gì mình có thể mọc ra ba đầu sáu tay để giúp đỡ gia đình nhiều hơn nữa.

Mọi người vui vẻ ăn bữa trưa ngon lành. Sau đó các anh và chị dâu về phòng chợp mắt một lát để chiều tiếp tục lên núi đào khoai tây.

Tráng Tráng ưỡn cái bụng nhỏ tròn vo, xung phong đảm nhận công việc rửa chén. Cả người cậu bé còn chưa cao tới bàn bếp, phải bắt một cái ghế bên dưới mới rửa được.

Điền Ca và cha ngồi bên cạnh nhìn Tráng Tráng hào hứng làm việc.

Tiếng ve kêu rả rích ngoài phòng thật ồn ào, lại khiến con người ta thấy mơ màng.

Buổi chiều, ánh mặt trời vẫn gay gắt như cũ, anh chị đã ra ngoài làm việc. Điền Ca nấu một bình chè đậu xanh bỏ vào trong sọt, cầm lên núi cho anh chị uống giải nóng, lúc quay về còn có thể tiện tay cõng thêm một giỏ khoai tây.

Lúc mọi người chuẩn bị ra khỏi nhà thì gặp Tần Bão đứng ngay cửa ra vào.

“Anh Tiểu Điền ơi, em qua trả bát.” Tần Bão mặc áo ngắn xám, trông như cây trúc sau cơn mưa, xanh thẳm, cao gầy.

Cậu ấy cười toe toét, nhe răng để lộ hai hàm răng trắng đi tới chỗ cậu.

Cậu nhìn thoáng qua cái chén trong tay Tần Bão, đã được rửa sạch bóng loáng.

- Cậu tới đúng lúc lắm, tôi có nấu chút đồ, cậu cầm về ăn đi.

Điền Ca ra hiệu bằng thủ ngữ, Tráng Tráng giúp cậu giải thích cho Tần Bão. Lần trước có nói nhà bọn họ đồng ý nhận thịt khô nhưng với điều kiện nếu nấu món gì ngon sẽ tiện thể làm luôn một phần cho nhà Tần Hùng.

“Được ạ.” Tần Bão không giấu được vui sướng: “Anh Tiểu Điền, anh không biết đâu, canh cá lần trước anh nấu ngon hết sảy, em và anh trai uống cạn tới giọt nước canh cuối cùng, nhai nát cả xương cá luôn.”

Tần Bão cười bóc trần tâm tình của anh trai mình, chẳng hề cảm thấy ngại ngùng. Buổi tối đó lúc bọn họ đang ăn uống ngon lành, Tần Bão đã ngây ngô hỏi anh trai có thể cưới anh tiểu Điền về nhà làm chị dâu của mình không.

"Sau này em không được nói mấy lời như vậy nữa. Người ta tốt bụng nấu cho em ăn, em lại ở sau lưng tính toán người ta, không được làm vậy." Tần Hùng cứ thế dạy dỗ Tần Bão một tràng.

Tần Bão nhận lỗi nhưng vẫn không nhịn được mà nhỏ giọng làu bàu.

Không bàn tới anh tiểu Điền thì anh cả cậu ấy cũng tới lúc chuẩn bị cưới vợ rồi còn gì.

Tần Bão biết rõ, thỉnh thoảng anh trai lại bồn chồn không yên, nửa đêm ra sông tắm rửa, chắc cũng khô nóng khó chịu lắm.

Điền Ca nghe ra giọng điệu hào hứng của Tần Bão nhưng chẳng thể nào tưởng tượng nổi cảnh tượng khi đó.

- Thật à?

Rõ ràng lúc cậu còn ở, Tần Hùng chẳng có tí biểu hiện gì là hứng thú với món canh cá của cậu cả.

“Đương nhiên là thật rồi. Anh ấy gắp đồ ăn nhanh hơn bình thường, em chẳng giành được bao nhiêu hết.” Tần Bão lên án.

Đồ ăn do mình tự tay nấu được người khác yêu thích như thế khiến Điền Ca cảm thấy rất có thành tựu.

Cậu cười, bỏ cái gùi xuống, dẫn Tần Bão vào nhà, đưa tô thịt khô hầm khoai tây đầy ụ cho cậu ấy.

Vẫn còn nóng hổi.

“Anh Tiểu Điền ơi, thơm quá đi à, sao anh lại không phải anh ruột em chứ!” Tần Bão bưng tô, không ngừng nuốt nước miếng.

Điền Ca cười.

- Cũng được, về bảo với anh cậu, đổi cậu qua đây làm em trai tôi.

Tần Bão cười khì khì nhưng không nói gì nữa. Điền Ca phải tranh thủ đi lên núi. Đúng lúc Tần Bão cũng muốn đi cho nên hai người họ cùng nhau đi. Còn dẫn cả Tráng Tráng theo cùng.

“Ồ, Điền Ca đấy à. Đi giúp anh trai chị dâu sao, ngoan quá ta.” Khi bọn họ đi ngang qua cánh đồng của người khác, dù quen hay không quen thì hễ gặp mặt đều sẽ chào hỏi một tiếng.

Điền Ca là người câm, chỉ có thể gật đầu và mỉm cười để trả lời mọi người.

“Tráng Tráng cũng đi hả, hiểu chuyện ghê. Còn kia là con nhà ai, chưa từng gặp bao giờ, trông cũng đoan chính phết.”

“Chào thím ạ, cháu họ Tần, là em trai út của Tần Hùng.” Tần Bão cũng là người gặp ai cũng cười.

Nghe nói là nhà họ Tần, mặt mũi người nào người đấy cứng ngắc, ậm ừ vài câu cho qua chuyện. Khi thấy đám Điền Ca đi xa, bọn họ mới nhỏ giọng bàn tán.

"Nhóc ca nhi bị câm này thật là, mẹ ruột bị nhà họ Tần khắc chết mà vẫn không học được bài học, giờ còn đi chung với người nhà họ Tần nữa chứ."

"Mặc dù nhóc ca nhi nhà họ Điền bị câm, nhưng đúng là càng lớn càng xinh đẹp. Nhìn thân hình đó kìa, tuy có hơi gầy, nhưng eo ra eo, mông ra mông."

"Gương mặt nhỏ nhắn, ngũ quan tinh xảo, làn da trời sinh đã trắng nõn, cũng xem như là một mỹ nhân hiếm có trong thôn chứ đùa."

"Trông chẳng giống đứa nhà quê sinh ra và lớn lên ở nông thôn chút nào, trái lại cứ như mấy ca nhi được nuôi dưỡng trong gia đình giàu có ở huyện ấy."

"Có điều, đẹp thì sao chứ, không phải vẫn bị câm sao."

"Nhà họ Điền ngày càng làm giá, mấy năm nay có không ít người tới nhà họ Điền làm mai nhưng đều không thành. Thậm chí còn có người bị nhà họ Điền dùng chổi quét ra khỏi nhà đấy."

"Cứ chờ mà xem đấy, sau này nhóc ca nhi câm đó già rồi, kiểu gì cũng phải bỏ một đống tiền tới cửa cầu cạnh người ta lấy về thôi."

Trong lòng, trong mắt Điền Ca đều chỉ có gia đình mình. Thỉnh thoảng có nghe được mấy lời ong tiếng ve thì cậu cũng chỉ làm bộ như chó sủa bên tai.

Sau khi cả ba đi một đoạn đường núi thật dài, anh cả ở đằng xa đã nhìn thấy bọn họ đang đi tới. Điền Đại vội dừng công việc trong tay, đi tới đón.

“Cha, mẹ, chú út mang chè đậu xanh cho cha mẹ nè, ngon lắm đó.” Tráng Tráng giống như con bê, vừa la lớn vừa chạy tới chỗ cha.

Điền Đại đón lấy con trai, bế cậu bé qua một bên, sau đó đi tới nhận cái gùi của Điền Ca.

“Trời nắng gắt thế này sao em không đội mũ rơm vào.” Điền Đại nói xong thì tháo mũ rơm trên đầu xuống, đội lên cho Điền Ca.

- Em quên, anh đội đi, anh làm việc mới dễ bị say nắng chứ em không sao đâu.

“Anh đi hái cỏ, chặt phiến lá đội lên che tạm là được rồi, bày vẽ chi phiền phức.” Điền Đại ngăn Điền Ca đang muốn lấy mũ xuống.

Kim Quế Hoa cũng đi lên nói: “Mặt em toàn mồ hôi kìa, nhanh lau đi, khăn tay của anh chị ướt cả rồi, không dùng được.”

Điền Ca lấy một cái khăn thêu bằng vải bông từ trong ngực ra lau mồ hôi. Chiếc khăn ngay ngắn vuông vức, trên đó thêu một bông hoa đơn giản bằng chỉ màu.

Các tỷ nhi, ca nhi trẻ tuổi trong thôn đều thích mấy món đồ nho nhỏ thế này. Rảnh rỗi thì lấy vải ra thêu thùa giết thời gian, hơn nữa còn có thể đem ra ngoài bán, vài đồng một cái, trừ đi tiền vải và chỉ màu vẫn có thể kiếm được ít tiền.

Kỹ năng thêu thùa của Điền Ca rất tốt, bông hoa, chim chóc trên khăn nếu nhìn thoáng qua thì giống như thật, trong thôn cũng có vài người muốn mua.

Mọi người cùng đi tới dưới gốc cây, Điền Ca chia chè đậu xanh cho mọi người. Chè đã được ngâm lạnh, uống một chén là thấy khoan khoái cả người.

“Anh Tiểu Điền này, em đi trước nhé.” Tần Bão là người ngoài, nhìn hình ảnh cả gia đình hòa thuận thế này không khỏi cảm thấy ngại ngùng, ánh mắt lộ vẻ hâm mộ.

- Chờ chút, cậu cũng uống một chén chè đậu xanh giải nóng đã.

Điền Ca ra dấu.

“Ở đây không có nhiều chén, cái này anh dùng rồi, em nói anh trai em đừng chê nhé.” Điền Nhị rót một chén chè đậu xanh đưa cho Tần Bão.

Đậu xanh nhà trồng, còn được Điền Ca ngâm trong nước giếng cả đêm. Sau khi luộc lần đầu, cậu múc ra vắt kiệt nước rồi bỏ vào nồi luộc lần nữa. Chờ tới khi nước sôi già thì cho thêm vài muôi nước lạnh, ninh nhỏ lửa. Tới khi tắt bếp thì đậy nắp ủ thêm nửa tiếng mới nhắc xuống để nguội.

Làm vậy thì hạt đậu khi ăn sẽ mềm mịn, nhưng không nát mà vẫn còn độ sựt.

“Cảm ơn anh Tiểu Điền, cảm ơn anh cả Điền, chị dâu Kim, anh hai Điền.” Tay Tần Bão nắm chặt lấy cái gùi trên lưng, hơi khom người xuống.

“Ngoan, chè là anh Tiểu Điền nấu, em cảm ơn em ấy là được rồi. Nhanh đi đi.” Điền Nhị nói.

Điền Ca nhìn bóng lưng ngày một xa của Tần Bão.

Chỗ đất của nhà họ Tần ở phía núi bên kia, cũng không quá xa. Sau khi nghe anh hai kể chuyện nhà họ Tần xong, Điền Ca nhìn Tần Bão cúi đầu với mọi người, trong lòng cảm thấy có chút buồn bực.

“Là một đứa nhỏ hiểu chuyện.” Điền Đại ngồi ở chỗ thoáng mát uống chè đậu xanh, bình luận.

Điền Ca bị anh hai lôi kéo, ngồi lên một khối đá lớn bằng phẳng.

“Không có gì đâu, mấy tên nhóc nhà họ Tần đều là người lanh lợi, cũng chịu khó, sẽ không khốn khó mãi.” Lời này của Điền Nhị vừa là nói người khác, cũng là nói nhà mình.

Tráng Tráng phát hiện mấy câu người lớn nói ấy, rõ ràng tách ra thì nghe hiểu hết, nhưng đặt ở cạnh nhau thì cứ rối lung tung beng lên, thế là cậu bé bèn nhích sát lại gần Kim Quế Hoa, nghe không hiểu thì hỏi nàng ấy.

“Đứa ngốc, anh trai lóc chóc lúc nãy khen chú út con nấu ăn ngon, còn lễ phép cảm ơn chú út nên cha con và chú hai đang khen ngợi anh trai nhỏ đó đấy.”

“Dạ đúng!” Lần này rốt cuộc Tráng Tráng cũng nghe hiểu, la lên thật to giống như muốn cả ngọn núi đều nghe thấy: “Chú út nấu cơm ngon nhất!”

Cả nhà đều bị cậu bé chọc cười ha hả.

Tần Hùng để trần hai tay cầm cuốc đào khoai tây dưới đất.

Tần Hùng không những không đội mũ mà tới cả khăn tay cũng chẳng cầm lấy một cái.

Mồ hôi chảy ròng ròng thì cứ để kệ nó chảy.

Những giọt mồ hôi từ trên trán, trượt qua mắt, xuống mặt.

Rồi lại từ chóp mũi và cằm, nhỏ xuống đất.

Mồ hôi trên lồng ngực chảy dọc theo những khối cơ xuống bụng, rồi thẩm thấu vào lưng quần.

Từ hông tới đùi của chiếc quần vải thô màu xám đều ướt đẫm, trông có chút buồn cười.

“Anh! Mau nghỉ tay lại đây đi, có đồ ngon nè!”

Tần Bão cẩn thận bỏ cái gùi xuống, xốc tấm vải che lên, nhìn một cái.

Một bát khô thịt hầm khoai tây lớn, chỉ vương mấy giọt canh ra ngoài, vẫn còn tốt.

Anh cậu ấy sau khi ra ngoài thì sẽ bận rộn làm việc cả ngày. Buổi sáng hắn chỉ mang theo vài nắm cơm và dưa muối đi làm, tới khuya mới về nhà.

“Đợi lát nữa, đào xong chỗ này rồi anh qua.” Tần Hùng trả lời.

Tần Bão không đợi nổi, chạy lại chỗ hắn. Cậu ấy nhìn quanh một lượt, lân cận mảnh rừng này không có ai khác.

“Anh cả, anh Tiểu Điền nấu thịt khô hầm khoai tây, còn cho chúng ta một chén lớn chè đậu xanh, nói là để giải nóng.”

Nghe vậy, Tần Hùng ngẩng đầu. Đáng tiếc trên mặt hắn không để lộ biểu cảm ngạc nhiên hay vui mừng như Tần Bão muốn.

“Em cảm ơn người ta chưa?” Tần Hùng ném công cụ trong tay xuống, dùng mu bàn tay lau mồ hôi trên mắt, lại nhìn về phía cái gùi đang đặt ở chỗ thoáng mát.

“Em nói rồi. Em và anh Tiểu Điền cùng nhau lên núi, ruộng nhà anh ấy ở bên kia.” Tần Bão phấn khởi nói.

Tần Hùng nhìn theo phương hướng Tần Bão chỉ. Ngọn núi cản trở tầm nhìn, chẳng thể nhìn thấy gì hết.

Một loạt tiếng động vang lên.

“Anh, anh đói rồi à?” Tần Bão xác nhận không phải tiếng kêu từ bụng mình.

“Ừ!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc