Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sau khi làm Sơn Thần, tuy rằng thần lực có hạn, nhưng cô vẫn sở hữu chút năng lực đặc biệt, ví dụ như… bói toán đoán mệnh, cô có thể bói được tất cả những gì mà một người sẽ gặp được trong vòng một tuần.
Đương nhiên, kiểu bói toán này cũng có hạn chế.
Cô chỉ biết trước tất cả những chuyện sẽ xảy ra của một người trong vòng một tuần, tuy nhiên theo thần lực của cô càng ngày càng cao, thời gian mà cô bói được sẽ càng ngày càng dài.
Lúc này, Trì Vãn đang đoán mệnh cho vị khách đầu tiên.
…
Nghề xem bói dưới chân cầu vượt, thực ra không dễ lăn lộn chút nào, nhất là Trì Vãn vừa mặt non vừa trẻ tuổi. Phải biết rằng nghề này càng già càng được săn đón, nhưng Trì Vãn lại trẻ trung xinh đẹp.
Nhất là vì bệnh tật nên dạo này cô gầy yếu hơn nhiều, sắc mặt tái nhợt, mặc một bộ trường bào do mình tự làm, ngồi ở đó có cảm giác như gió thổi qua sẽ ngã, trông gầy yếu đáng sợ. Cho nên so với những “đồng nghiệp” khác dưới chân cầu vượt, quán của cô có thể nói là vắng như chùa bà Đanh, mấy ngày cũng chưa có người mở hàng.
Cho nên, đối với vị khách chủ động tìm đến mình này, Trì Vãn thật sự rất trân trọng, thề phải làm cho ông ấy trở thành khách hành hương của miếu Sơn Thần của mình.
Chỉ có điều…
Trì Vãn khó xử nhìn tướng mạo của đối phương, lại cẩn thận bấm đốt ngón tay một phen, không nhịn được thầm nghĩ, chỉ sợ khách hành hương đưa lên cửa này sắp bay rồi.
Người tìm cô xem bói là một người đàn ông trung niên tầm thường, đại khái là vậy.
Có lẽ là vì thấy Trì Vãn gầy yếu đáng thương, nên khi thấy Trì Vãn và hai “thần côn” khác rõ ràng đáng tin cậy hơn, ông ấy vẫn chọn Trì Vãn.
Bây giờ thấy Trì Vãn im lặng cả buổi không nói một lời, ông ấy không nhịn được thúc giục: “Đại sư, cô có tính được cái gì không?”
Trì Vãn thương hại nhìn ông ấy, bỗng nói một câu: “Anh chờ một chút!”
Sau đó, trong vẻ mặt thắc mắc của người đàn ông trung niên, cô lấy một thứ từ trong túi xách mà mình mang theo, trân trọng đặt nó lên bàn, sau đó mới nói với người đàn ông: “Được rồi, bây giờ tôi có thể nói ra kết quả bặc toán của mình, có điều…”
“Trước khi nói, tôi muốn hỏi trước đã, quý khách muốn nghe lời thật hay là nói dối?” Vẻ mặt của cô rất chân thành: “Tức là nếu muốn nghe lời thật, có lẽ sẽ rất chướng tai! Anh phải chuẩn bị tinh thần cho kỹ!”
Nghe vậy, người đàn ông trung niên nói ngay: “Đương nhiên tôi muốn nghe lời thật!”
Dừng lại một lát, cô chân thành nói tiếp: “Ấn đường của anh Đinh ngả màu đen, trên đầu có màu xanh lục, có nghĩa là tướng mạo vợ ngoại tình, sắp gặp họa lớn!”
Người đàn ông trung niên: “Ha?” Vẻ mặt của ông ấy hơi mờ mịt, vẫn chưa kịp hiểu rõ lời nói của Trì Vãn.
Còn những người dưới chân cầu, ngay khi Trì Vãn lên tiếng đã vểnh tai lên, khi nghe Trì Vãn nói trên đầu đối phương có màu xanh lục, ánh mắt mọi người thoáng chốc tỏa ra ánh sáng sáng ngời, vành tai càng vểnh lên thật cao.
Một quả dưa siêu bự!
Trì Vãn nói tiếp, tốc độ cực nhanh: “Mà ngay đêm nay, anh Đinh sẽ bắt quả tang hai người họ trên giường, sau đó phát sinh xung đột với gian phu, kế tiếp nữa, anh sẽ bị đối phương đâm dao vào tim mà chết!”
Dứt lời, cô thở hắt ra một hơi: “Nói tóm lại, anh Đinh chẳng những bị gian phu cắm sừng mà đêm nay còn sẽ bị gian phu giết chết!”
“Nói hươu nói vượn!” Người đàn ông trung niên không nhịn được trợn mắt nhìn Trì Vãn, cả giận: “Tôi thấy cô mới là đứa bị gian phu cắm sừng! Vợ tôi rất yêu tôi, cô ấy sẽ không ngoại tình đâu!”
“Tôi thấy cô còn trẻ, làm nghề gì không tốt mà lại đi làm trò lừa đảo này!”
“Tôi… Tôi…”
Ông ấy có vẻ bực tức, nhìn trái nhìn phải, trông như thể sắp đập phá quầy hàng của Trì Vãn.
Trì Vãn vội đè lên bàn của mình, hét lên: “Hãy khoan!”
Trong ánh mắt phẫn nộ của người đàn ông trung niên, cô nhanh chóng cầm thứ đặt trên bàn, giơ lên trước mặt người đàn ông: “Anh hãy xem cái này trước đã!”
Người đàn ông trung niên tập trung nhìn vào tờ giấy: “Đây là cái…”
Khi thấy rõ dòng chữ trước mắt, giọng ông ấy chợt ngưng bặt, kinh ngạc nhìn Trì Vãn: “Cô… Cô bị ung thư dạ dày ư?”
Giờ khắc này, dường như ông ấy nghe được tiếng thông báo [Công đức -1, -1, -1, -1…].
Trì Vãn thở hắt ra một hơi… May quá, quầy hàng nhỏ của mình thoát một kiếp nạn rồi.
Trì Vãn cất món đồ trên tay, tức là báo cáo khám bệnh của bệnh viện, sau đó bình tĩnh nói: “Đúng thế, không thì anh nghĩ vì sao tôi lại gầy đến nỗi chỉ còn da bọc xương, mặt cắt không giọt máu thế này? Tất nhiên là vì tôi bị ung thư! Hơn nữa còn là ung thư giai đoạn cuối!”
“Vậy nên, anh Đinh đừng đánh tôi đấy nhé, lỡ tôi lên cơn ngất xỉu thì anh sẽ gặp phiền phức lớn đấy!”
Nhìn cô, ánh mắt của người đàn ông trung niên hiện lên một tia buồn bực, trong lòng dâng lên suy nghĩ “Mình thật đáng chết”, tràn ngập phức cảm tội lỗi.
… Hu hu hu, mình vừa làm gì vậy? Mình chẳng những nổi giận với một cô gái trẻ bị bệnh ung thư mà còn định đá quán của người ta! Mình thật đáng chết!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










