Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lúc này, Trì Vãn đang bày quán xem bói cho người ta dưới chân cầu vượt, giống hệt một tên thần côn giả vờ giả vịt.
Mọi chuyện phải bắt đầu kể lại từ nửa tháng trước.
…
Nửa tháng trước, Trì Vãn nhận được báo cáo khám bệnh mới ra lò của bệnh viện, xác nhận mình mắc bệnh ung thư dạ dày, hơn nữa còn là giai đoạn cuối, khi rời khỏi bệnh viện, Trì Vãn bị một “cục đá” từ trên trời rơi xuống đập trúng đầu.
Lúc ấy, cô bị đập ngất xỉu tại chỗ.
Khoảnh khắc ngất xỉu, trong đầu cô thoáng chốc tràn vào vô số tin tức, ví dụ như “cục đá” đập trúng đầu cô không phải là đá vớ đá vẩn, mà là thứ có tên “Sơn Thần Ấn”.
Sơn Thần Ấn này, nếu đã có tên Sơn Thần thì tất nhiên là món đồ thuộc về Sơn Thần. Với tư cách là người Hoa Quốc sinh ra và lớn lên ở địa phương, đương nhiên Trì Vãn biết Sơn Thần là gì.
Mà Sơn Thần Ấn đập trúng cô, là Sơn Thần Ấn của một ngọn núi tên là “núi Chiêu Minh”, người được Sơn Thần Ấn nhận chủ (đập trúng) sẽ trở thành Sơn Thần của núi Chiêu Minh.
Thật không may, Trì Vãn chính là người được Sơn Thần Ấn của núi Chiêu Minh nhận chủ, nói cách khác… Hiện tại cô đã trở thành Sơn Thần của núi Chiêu Minh.
Trì Vãn nhìn Sơn Thần Ấn trong tay mình.
Con dấu này chỉ nhỏ bằng bàn tay, không thể thấy rõ hình dạng của nó, mặt ngoài bẩn thỉu, trông giống một cục đá màu xám hơn là con dấu.
Cô ngẩng đầu nhìn về phía sinh vật bay lơ lửng giữa không trung, nghiêm túc hỏi: “… Tôi phải nói cho cậu biết một chuyện, tôi bị bệnh nan y, ung thư dạ dày, hơn nữa còn là giai đoạn cuối, bác sĩ nói tôi sẽ không thể sống quá một năm!”
“Cho nên, cậu có chắc là không cần đổi người khác làm Sơn Thần núi Chiêu Minh này không?”
Sinh vật bay giữa không trung là sinh vật trông như một chú cún mực đen thui, lông xù, mũm mĩm, giữa ấn đường có một nhúm lông trắng mọc thành hình dạng như trăng non, theo lời nó nói thì nó là linh vật được sinh ra từ Sơn Thần Ấn sau một thời gian dài.
Cho nên, có thể nói rằng nó là một con linh kiến thức uyên bác.
Đối với câu hỏi của Trì Vãn, nó trả lời: “Không phải bất cứ ai cũng có thể trở thành Sơn Thần, chỉ có người nhận được lực lượng của Sơn Thần mới có thể trở thành Sơn Thần…”
Trì Vãn chần chờ: “Ý cậu là, trong cơ thể của tôi có lực lượng của Sơn Thần ư?”
Linh của Sơn Thần Ấn gật đầu: “Đúng thế, lực lượng này đến từ dòng máu của cô, rất có khả năng tổ tiên của cô từng xuất hiện một vị Sơn Thần, vậy nên lực lượng của Sơn Thần được di truyền trong dòng máu… Tuy rằng đến thời của cô, lực lượng này đã rất mong manh.”
Trì Vãn chợt hiểu.
“Còn chuyện tính mạng của cô gặp nguy hiểm, cô không cần lo lắng!” Linh của Sơn Thần Ấn nói: “Cô đã trở thành Sơn Thần của núi Chiêu Minh, chỉ cần cô đạt được đủ tín ngưỡng và nhang khói, thần lực của cô sẽ càng ngày càng mạnh mẽ, nó sẽ chữa khỏi bệnh tật trên người cô, tuổi thọ của cô sẽ kéo dài tương ứng…”
Nghe vậy, đôi mắt Trì Vãn sáng lên, hỏi ngay lập tức: “Tôi nên làm cách nào để đạt được tính ngưỡng?”
Linh của Sơn Thần Ấn: “Chuyện này à…”
Sau đó, từ lời nói của Linh của Sơn Thần Ấn, Trì Vãn được biết sau khi mình trở thành Sơn Thần của núi Chiêu Minh, mình chẳng những sở hữu ngọn núi Chiêu Minh này mà còn kế thừa miếu Sơn Thần trên núi.
Thần lực của Sơn Thần bắt nguồn từ tín ngưỡng, cho nên nhang khói trong miếu càng phồn thịnh thì thần lực của cô sẽ càng mạnh mẽ.
Khi biết tin này, Trì Vãn kích động chạy đến núi Chiêu Minh, sau đó thu hoạch được một tòa miếu Sơn Thần cỏ mọc um tùm, tường đổ ngói nát.
Trì Vãn mặt không biểu cảm: “… Đây là miếu Sơn Thần do tôi kế thừa, mà cậu nói đấy hả?”
“Chuyện này thì…” Linh của Sơn Thần Ấn chột dạ trong chốc lát, sau đó nói: “Tòa miếu này đã vắng chủ từ hơn 30 năm về trước, hơi tồi tàn là chuyện rất bình thường!”
Trì Vãn cắn răng: “Cậu nói với tôi, kiểu như này, chỉ là ‘hơi tồi tàn’ thôi hả?”
Linh của Sơn Thần Ấn an ủi cô: “Không sao, tình hình này chỉ là tạm thời thôi, chỉ cần cô cố gắng, nhất định sẽ gây dựng lại huy hoàng ngày xưa của miếu Sơn Thần!”
Nhìn Linh của Sơn Thần Ấn chột dạ, Trì Vãn bỗng nói: “Cậu có tên không? Nếu không có thì để tôi đặt tên cho cậu nhé, cũng không thể gọi cậu là Linh của Sơn Thần Ấn mãi được, đúng không nào?”
Cô cười tủm tỉm: “Tôi thấy cậu vẽ bánh giỏi lắm, chi bằng gọi cậu là Bánh Bánh đi!”
Tuy rằng Linh của Sơn Thần Ấn không rõ “vẽ bánh” nghĩa là gì, nhưng nó vẫn linh cảm cái tên này không phải là tên hay, bèn hỏi ngay lập tức: “Đổi tên khác được không?”
Trì Vãn mỉm cười “dịu dàng”: “Không thì gọi là Bánh Lớn cũng được!”
Linh của Sơn Thần Ấn: “…”
Cứ tình hình này, cô muốn tăng cường thần lực, chữa khỏi bệnh của mình thì phải chờ đến ngày tháng năm nào?
Cho nên Trì Vãn nghĩ tới nghĩ lui, quyết định chủ động xuất kích. Đây cũng là nguyên nhân mà cô xuất hiện dưới cầu vượt, bày quán xem bói ở đây.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


