Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Phòng Livestream Đoán Mệnh Của Sơn Thần Chương 5: Vi Diệu

Cài Đặt

Chương 5: Vi Diệu

Người đàn ông trung niên áy náy: “Xin lỗi cô, tôi không biết cô có bệnh…”

Trì Vãn: “… Sao tôi cứ cảm thấy anh nói chuyện như đang chửi tôi vậy?”

Tuy rằng cô thực sự có bệnh.

Sau đó, cô hào phóng nói: “Không sao, tôi không giận anh đâu, suy cho cùng thì anh cũng đâu biết tôi có bệnh… Cơ mà, những gì tôi vừa nói đều là thật, trên mặt anh Đinh có tử khí, tối nay sẽ gặp một đợt tử kiếp!”

“Nếu muốn phá giải, đêm nay về nhà, anh Đinh nhất định không được đụng vào dao, cho dù chứng kiến cảnh tượng gì không muốn thấy, anh cũng nhất định phải bình tĩnh! Không thì, đêm nay anh nhất định sẽ chết!”

Giọng nói của cô cực kỳ nghiêm túc, khiến người đàn ông trung niên nghe xong cũng kìm lòng không đậu trở nên căng thẳng.

Sau khi rời khỏi sạp hàng của Trì Vãn, tâm trạng của người đàn ông trung niên – tên gọi là Đinh Nham – không khỏi trở nên vi diệu.

Ông ấy không để bụng lời dặn dò của Trì Vãn. Phải biết rằng, ông ấy không phải là người của Giang Thành, thân là tài xế xe vận tải, ông ấy chỉ đến Giang Thành vì công việc, đêm nay sẽ dừng chân ở đây một đêm, còn vợ của ông ấy ở nhà.

Cho nên, sao ông ấy có thể bắt quả tang vợ mình ngoại tình vào tối hôm nay được? Tối nay ông ấy sẽ không về nhà.

Hãy khoan…

Bước chân của Đinh Nham chợt khựng lại.

Ngay từ đầu, trong lòng ông ấy cứ cảm thấy có gì đó là lạ, mãi đến lúc này, ông ấy mới chợt nhận ra cảm giác là lạ ấy là gì.

Ông ấy còn nhớ, mình chưa từng nói cho cô bé đoán mệnh kia tên mình là gì, vậy nên, sao cô ấy biết mình họ Đinh?

Nhìn tấm danh thiếp bị Trì Vãn cưỡng ép nhét vào tay mình, Đinh Nham ma xui quỷ khiếp cất danh thiếp vào túi áo.

Sau khi nhiệt tình tiễn bước vị khách có khả năng là khách hàng duy nhất hôm nay của mình, Trì Vãn ngồi xuống, lập tức đối diện với ánh mắt vừa tò mò vừa hưng phấn của đám người chung quanh.

Trì Vãn biết rõ ánh mắt của họ có nghĩa là gì, đây là ánh mắt hóng drama.

Ông già ngày thường hay đeo kính râm đóng giả người mù, lúc này kính râm trượt xuống sống mũi, để lộ đôi mắt lấp lánh ánh sao nhìn Trì Vãn, phấn khởi hỏi: “Mau kể cho các bác nghe, chiếc sừng trên đầu thằng cha kia là sao?”

Ông già vừa dứt lời, lại một khuôn mặt khác sáp lại gần, đó là ông chú bán mì nướng lạnh dưới chân cầu vượt: “Tối nay ông ấy sẽ thật sự gặp huyết quang tai ương hả?”

Tuy rằng những người khác không hỏi, nhưng trong đôi mắt mở to của họ đều lóe lên sự phấn khởi ăn dưa.

Người ngoài không biết, nhưng những người tụ tập dưới chân cầu vượt như họ đều biết được điểm thần kỳ của cô nhóc này. Ừm, cũng có chút bản lĩnh, cô nói tối nay người đàn ông kia sẽ có huyết quang tai ương, thế thì chắc chắn sẽ có.

Thằng cha lúc nãy chẳng những bị cắm sừng, mà còn bị gian phu giết chết, thảm quá.

Ông già mù chân thành bày tỏ: “… Không phải các bác muốn ăn dưa đâu, các bác chỉ quan tâm ông ấy thôi, nếu ông ấy thật sự gặp tai họa thì các bác còn biết đường mà báo cảnh sát!”

Trì Vãn: “…”

Mấy bác biết người ta họ gì tên gì sống ở đâu không mà đòi báo cảnh sát? Định lừa con nít đấy à?

Trì Vãn mỉm cười: “Xin lỗi, đó là bí mật của khách hàng, cháu không thể nói cho các bác…”

Trì Vãn nhanh chóng chốt đơn: “Thành giao!”

Người khác: “…” Cho nên, bí mật của cháu chỉ cần 40 đồng và một suất mì nướng lạnh với hai quả trứng là thành giao hả?

Trì Vãn cũng không muốn thế đâu, nhưng ai bảo cô đang cần tiền làm chi? 40 đồng cũng là tiền, đối với một người không có bất cứ nguồn thu nhập vào như cô mà nói, đó là số tiền lớn đấy nhé!

Sau khi chủ quán mì nướng lạnh đưa hộp mì xào thêm hai quả trứng đến đây, Trì Vãn nhét 40 đồng vào túi, không chút do dự nói: “Thực ra cháu bói được không nhiều lắm! Chung quy với năng lực hiện tại của cháu, cháu chỉ có thể bấm đốt ngón tay thấy được chuyện xảy ra trong vòng 7 ngày của một người mà thôi, vậy nên cháu chỉ bói được đêm nay anh Đinh kia sẽ bị gian phu của vợ anh ấy giết chết!”

Người khác nhìn Trì Vãn bằng ánh mắt sáng quắc, Trì Vãn đáp lại họ bằng đôi mắt sáng ngời.

Sau mười mấy giây im thin thít, ông già mù gặng hỏi: “Rồi sao nữa?”

Trì Vãn mờ mịt: “Sao nữa là sao?”

Ông già mù sốt ruột: “Thì chuyện sau đó nữa chứ sao! Ví dụ như vì sao vợ ổng lại cắm sừng ổng, cắm sừng ổng bao lâu rồi, vì sao cô ta lại làm như vậy?”

Trì Vãn dùng que trúc cắm một miếng mì nướng lạnh nhét vào miệng, vừa nhồm nhoàm vừa nói: “Sao cháu biết được? Cháu đã nói rồi, cháu chỉ bói được chuyện trong vòng 7 ngày thôi, nếu cháu bói thấy đêm nay anh ấy chết thì làm gì còn kế tiếp nữa…”

Nét mặt của ông già mù từ bình thản chuyển sang dữ tợn: “Trả lại bác 20 đồng!”

Trì Vãn ôm túi của mình: “Không có khả năng! Đây là số tiền mà bác tự nguyện cho cháu!”

Ông già mù cả giận: “Bác tưởng cháu sẽ kể lại chuyện gì đó thú vị, chứ chuyện cháu vừa nói, bọn bác đã biết từ lâu rồi! Căn bản là không xứng với giá tiền này!”

Chủ quán mì nướng lạnh phụ họa: “Đúng thế đúng thế!” Ông ấy còn trả thêm một suất mì nướng lạnh.

Trì Vãn: “Thế thì chịu, tiền đã vào túi cháu, không có khả năng moi ra được đâu. Trừ phi các bác giết cháu!”

Cô ngẩng cổ lên: “Lại đây lại đây, giết cháu đi!”

Ông già mù không nhịn được nghiến răng nghiến lợi: “Cháu thật đúng là vô liêm sỉ!”

Trì Vãn cười gian xảo: “Cũng thế!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc