Vừa bước ra ngoài, trong lòng Tống Yên Kiều như có một người nhỏ hớn hở nhảy múa: “À há.. Mình đã nói mà, vai NPC của mình đúng là khổ tận cam lai! Ôi! Cái không khí tự do này, mình đến ngay đây!"
Nghe hết những lời thầm nghĩ trong lòng của Tống Yên Kiều, Tiêu Thần khẽ nhướng mày. Sống lại?
"Đừng đi xa, đứng ở bên ngoài chờ tôi." Tiêu Thần đột nhiên buông một câu đầy bá đạo, khiến Tống Yên Kiều đang bước đi cũng phải khựng lại.
Trong lòng, Tống Yên Kiều nhỏ giọng than thầm: [Vì 100 ngàn, bắt mình đứng đây làm cây cột cả đời cũng được.]
Tiêu Thần: "..."
Hắn ta quay đầu nhìn bình luận, nụ cười nơi khóe môi cũng dần tắt.
Vốn dĩ đã có khí chất sắc bén, giờ đây càng thêm uy nghiêm. Giọng điệu lạnh lùng, không dễ đối đầu:
“Tôi không thiếu tiền. Cậu ta cần tiền, tôi cho tiền cậu ta thì có vấn đề gì?"
“Tiền của tôi, tôi thích cho ai thì cho người đó. Tôi vui lòng cho Tống Yên Kiều, thế thôi."
"Đám antifan mấy ngươi đừng nhắm vào Tống Yên Kiều mà cắn xé nữa. Có bản lĩnh thì tới chửi tôi đây này, đừng nhắm vào cậu ta."
Tiêu Thần vốn luôn kiêu ngạo, khó ai kiểm soát, gặp phải chuyện không vừa ý đều trực tiếp tỏ thái độ. Hiện tại, dáng vẻ này rõ ràng là đang nổi giận.
“Huống chi, Tống Yên Kiều đã dạy cho tôi một bài học đáng giá. Cậu ta xứng đáng với 100 ngàn đó."
Tống Yên Kiều không chỉ dạy hắn ta một bài học, mà còn tiết lộ cho hắn ta biết trước rằng mình sẽ bị trùm bao tải và ăn một trận đòn.
Tống Yên Kiều biết trước cốt truyện, điều đó chẳng dừng lại ở giá trị 100 ngàn.
Tiêu Thần tin rằng, nếu những người khác cũng biết Tống Yên Kiều nắm rõ cốt truyện, không biết họ sẽ sẵn sàng chi bao nhiêu 100 ngàn để đổi lấy thông tin đó.
100 ngàn để biết trước một bước ngoặt trong tương lai, thật sự quá rẻ mạt.
Tức giận xong với đám người kia, Tiêu Thần đưa tay chắn camera, rồi lạnh lùng nói: “Đến đây là đủ rồi.”
[ Thiếu gia thực sự rất bá đạo! 】
[ Kiều Bảo và thiếu gia quả thật rất hợp nhau! 】
[ Ngoài miệng nói vợ xấu, nhưng ngay lập tức lại bối rối, còn không chịu để người khác chê vợ, muốn mắng người ta nữa chứ, thật sự là ngọt ngào chết đi được. 】
[ Thật ra tôi thấy Tống Yên Kiều không hề xấu, ngược lại còn rất đáng yêu, chỉ là không phải kiểu kinh diễm thôi. 】
[ Hai người phải khóa chặt vào nhau, chìa khóa tôi nuốt rồi.]
[ Thiếu gia và Kiều Bảo thật sự rất đáng yêu, lúc Kiều Bảo bị khó dễ, thiếu gia đã nhíu mày, lúc Kiều Bảo nói chuyện, thiếu gia lại mỉm cười, thật sự là rất đẹp đôi. Chỉ là thiếu gia dường như chưa nhận ra mình thích Kiều Bảo, cái kiểu yêu mà không nhận ra, hu hu hu, thật sự siêu cấp tuyệt vời. 】
Vãn Vãn đi tìm tổ chương trình bên kia, đôi mắt vẫn còn đỏ.
Đạo diễn thật sự không phải người, Tống Yên Kiều đã thảm như vậy, mà Chu Bái Bì lại chỉ đưa cho Tống Yên Kiều mức lương thấp nhất.
So với các khách mời có mặt trong show thì lương của Tống Yên Kiều là thấp nhất.
Thật sự, một ngày chỉ có hai ngàn, cũng có thể khiến một đứa trẻ vui vẻ như vậy?
Tống Yên Kiều vừa mới về đến phòng, còn chưa kịp nằm xuống thì đã nhận được vài tin nhắn.
[ Anh trai: Thiếu tiền à? Không phải anh đã nói em nếu thiếu tiền thì cứ nói với anh sao?】
Tống Yên Kiều gỗ trả lời, hai chữ "Không có" còn chưa kịp gửi, thì thẻ ngân hàng của cậu đã nhận được chuyển khoản 200 ngàn tệ.
[ Anh trai: Dùng trước đi, nếu thiếu lại nói với anh.】
Tống Yên Kiều liền xóa đi hai chữ "không có" mà vừa rồi cậu gõ.
[ Yên Kiều: Cảm ơn anh trai 】
[ Yên Kiều: Sóc Con ôm quả tùng cảm ơn.JPG】
Lại là 100 ngàn tệ nữa.
[ Chị hai: Chị hai ngủ sớm dưỡng da đây, em cũng nên ngủ sớm đi】
[ Chị hai: Ngủ trước đây, vỗ vỗ Sóc Con.JPG】
[ Yên Kiều: Dạ ~ chị hai ngủ ngon ~ 】
Tống Yên Kiều không ngờ rằng chương trình này lại khiến anh trai và chị hai đều xem, hôm nay cậu đã có 400 ngàn tệ.
400 ngàn tệ chắc chắn sẽ dùng được một thời gian.
À không, không đủ dùng.
Không được, sau khi chương trình kết thúc, cậu vẫn phải tiếp tục tìm nơi làm việc.
Sau này công việc càng ngày càng nhiều, nhân lúc hiện tại còn kịp, cậu muốn nỗ lực hơn nữa.
Kính mắt không biết từ khi nào đã rơi mất, đôi mắt trong suốt của Tống Yên Kiều giống như hổ phách, sợi tóc nhẹ nhàng rủ xuống, che khuất một phần khuôn mặt, mái tóc đen, môi đỏ, làn da trắng như tuyết, xinh đẹp đến mức thanh lãnh nhưng lại lấp lánh một vẻ diễm lệ.
Khác hẳn với dáng vẻ bình thường, lúc này cậu giống như một mỹ nhân nổi bật trong đám đông, khiến người khác chỉ cần liếc mắt một cái đã phải ngừng thở vì vẻ đẹp của cậu.
47 vừa xuất hiện liền thấy tình huống này, nháy mắt hô hấp ngừng một nhịp, quả cầu phát sáng lăn vào lòng Tống Yên Kiều, “Oa, đây là bảo bối nhà ai mà xinh đẹp thế này.”
Tống Yên Kiều: "......"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
