[Còn không phải là bán thảm sao? Tống Yên Kiều nói gì mấy người liền tin đó, cậu ta không lừa mấy người thì còn lừa ai nữa?]
[Chỉ mới xuất hiện chưa đầy một ngày, Tống Yên Kiều đã thiết lập được bao nhiêu hình tượng, nào là học bá, nào là đáng thương,... Tôi nghi ngờ nếu Tống Yên Kiều lớn lên đẹp hơn một chút, cậu ta chắc chắn sẽ thiết lập một hình tượng đại mỹ nhân, thiếp lập hình ảnh là 'người đẹp cứng rắn nhưng đau khổ']
[Tôi là bạn cùng lớp với cậu ấy, đúng rồi, tôi học ở trường Đại Học A, nhưng thực ra trường chúng tôi cũng bình thường, chúng tôi cũng không phải học bá gì cả. Yên Kiều đâu có thiết lập hình tượng học bá gì đâu.]
[Đúng rồi, đàn anh Yên Kiều không phải học bá gì đâu.]
[Cười khùng, bộ bị ngốc hả mà nói Đại Học A giống mấy trường khác?]
[Đại Học A đã là top 2 rồi, có thể thi đậu vào đại học A, Tống Yên Kiều đúng là học bá thật rồi.]
[Vậy lúc trước ai chê bằng cấp Tống Yên Kiều không cao? Hửm? Sao giờ không nói gì nữa, không thích bằng cấp của Yên Kiều à?]
[Hơn nữa, mỗi ngày Tống Yên Kiều còn đi làm thêm. Tôi đã gặp cậu ấy ở tiệm trà sữa, ở cửa hàng tiện lợi trong trường, và cả trên đường. Giờ tôi mới biết hóa ra Tống Yên Kiều là trẻ mồ côi, không ngờ lại phải làm việc để kiếm tiền đóng học phí.]
Tống Yên Kiều: "..."
Vãn Vãn nhìn thấy tin nóng trên bình luận, mắt cũng hơi ướt, “Họ nói cậu làm công khắp nơi, có phải thật vậy không?"
Tống Yên Kiều khựng lại một chút, giọng nói thấp xuống vài phần, "Đúng thật là vậy, nhưng không phải như mọi người nghĩ đâu, tôi không thảm như vậy."
Tuy nhiên, dù Tống Yên Kiều giải thích, trong mắt mọi người lại chỉ thấy một vẻ kiên cường, giống như không muốn để lộ vết thương trong lòng.
[ Tôi nói rồi, Kiều Kiều có lòng tự trọng, mọi người đừng tiếp tục bóc vết thương của cậu ấy nữa. Mọi người có nhận thấy giọng Tống Yên Kiều đã nhỏ hẳn đi không? 】
[ Kiều Kiều từ nhỏ đã là trẻ mồ côi, ở trong chương trình lại còn bị nhắm, vậy mà cậu ta không hắc hóa để trả thù mọi người, thật sự là một người tốt. 】
Tống Yên Kiều nhìn bình luận, cảm thấy có 10 cái miệng cũng không nói rõ được.
Tống Yên Kiều định giải thích một chút, nhưng lập tức bị Vãn Vãn ngăn lại: “Kiều Kiều, đừng nói nữa, chị không muốn khơi lại vết thương lòng của em."
“Bảo bối, em thật đáng thương, ôi, bao năm qua chắc hẳn em đã rất vất vả. Kiều Kiều, em đừng khóc nha..."
Tống Yên Kiều thầm nghĩ: Cậu đâu có muốn khóc đâu?
Nhưng hiện trường đã hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát của Tống Yên Kiều.
Tiêu Thần khẽ nhướng mày.
Tống Yên Kiều có anh trai như Tống Đình mà vẫn phải đi làm công. Có thể Tống Đình đối xử với đứa em này cũng không tốt lắm.
Mà cũng phải thôi, dù sao Tống Yên Kiều cũng chỉ là đứa trẻ nhặt về. Tống Đình đối xử như vậy cũng có thể hiểu được.
Thôi vậy, xem như hắn ta chăm sóc em trai của Tống Đình còn tốt hơn anh ta nhiều.
“Không có tiền thì có thể tùy tiện nhận 100 ngàn của người khác hả? Tống Yên Kiều thật đúng là không biết xấu hổ!"
“Tổng Yên Kiều, nếu hôm nay cậu không giải thích rõ ràng lý do vì sao lại nhận tiền của Tiêu Thần, tôi nhất định sẽ tiếp tục chửi cậu!"
Tống Yên Kiều: "......"
Bị một bên mắng chửi, một bên lại được gọi là đáng thương, lần đầu tiên Tống Yên Kiều trải qua cảm giác phức tạp như vậy trong suốt bao năm qua.
Tống Yên Kiều buồn bực nhìn bình luận, hiếm hoi giận dỗi thầm trong lòng: [Dù mình có giải thích rõ ràng thì mấy người cũng vẫn sẽ chửi mình mà.]
Giờ đây, Tống Yên Kiều giống như một chú sóc nhỏ buồn bã, im lặng ngồi bên cạnh hắn.
Tiêu Thần liếc qua, ánh mắt nghiêng nhìn, lại không nhịn được cảm thấy dáng vẻ uể oải của Tống Yên Kiều cũng thật đáng yêu.
"Phần hỏi nhanh đáp nhanh tiếp theo để tôi trả lời cho. Tống Yên Kiều đã nói chuyện nửa ngày, chắc cũng mệt rồi.”
Vãn Vãn với đôi mắt sưng đỏ, chớp chớp đôi mắt to, lúc này mới nhớ ra.
Vì thấy Tống Yên Kiều đáng thương, cô chỉ mải khóc mà quên nghĩ cách giúp Tống Yên Kiều tránh những lời khó nghe.
“Đúng vậy, Yên Kiều, em đi nghỉ trước đi. Kế tiếp cứ để chị phỏng vấn Tiêu Thần"
Tống Yên Kiều như được giải thoát, vừa định rời đi thì đã bị đôi chân dài của Tiêu Thần chặn lại. Cậu không khỏi thầm nghĩ: [Chân của Tiêu Thần đúng là dài thật, chắc còn dài hơn cả mạng của mình.]
Tiêu Thần khóe môi khẽ nhếch, rõ ràng rất đắc ý. Với chiều cao một mét tám chín, chân hắn không dài thì còn ai dài hơn?
Sau một hồi suy nghĩ vẩn vơ, Tống Yên Kiều mới mở miệng: “Xin nhường đường một chút."
Tiêu Thần thu chân lại, nhường một lối đi cho Tống Yên Kiều.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)