47: “Hóa ra là nhà mình nha, Kiều bảo bối, mau đến cho ba ba ôm ôm nào."
Tống Yên Kiều đã nghe 47 nói như vậy vô số lần, nhưng mỗi lần vẫn cảm thấy mặt đỏ tai hồng.
"Ơ, 47... Tôi không phải bảo bối, tôi đã trưởng thành rồi.”
47 từ khi còn nhỏ đã theo Tống Yên Kiều, bé Yên Kiều ngày xưa vừa đáng yêu lại vừa ngoan ngoãn, 47 yêu thương cưng chiều như cha ruột, một lần gọi Tống Yên Kiều là bảo bối, sau đó liền không bỏ được.
Hiện giờ Tống Yên Kiều đã trưởng thành, 47 vẫn cứ thích gọi là bảo bối.
“Ừm, bảo bối trưởng thành rồi, nhưng mà tôi lớn tuổi hơn cậu nhiều, cho nên cậu vẫn là bảo bối."
Tống Yên Kiều: "..."
Đúng là bá đạo.
47 lăn vào lòng Tống Yên Kiều, cùng nhau nằm xuống, “Kiều Kiều ôm ôm"
"Kiều Kiều, kỳ lạ thật, nhiệm vụ còn chưa công bố nữa, tôi đã phản hồi rất nhiều lần với hệ thống cấp trên, nhưng không thấy kết quả gì hết.”
Tống Yên Kiều ngoan ngoãn chớp chớp mắt: “Thật hả? Vậy chúng ta cứ chờ công bố đi, mấy ngày nay chúng ta ăn dưa trước vậy."
47: "Cũng đúng, dù sao Kiều Kiều là pháo hôi độc ác trời sinh, hiện tại Cố Nhất Minh cùng với đám fan não tàn của hắn đối với cậu ghét đến mức giá trị hận thù cao ngất ngưởng, đủ để ứng phó với hệ thống phía trên rồi.”
Tống Yên Kiều cong môi, ánh mắt tinh xảo, nụ cười thoáng qua, xinh đẹp đến mức khiến người ta phải kinh tâm động phách.
Tổng Yên Kiều tiếp tục nằm xuống, thầm cảm ơn Cố Nhất Minh, cảm ơn Cố Nhất Minh và đám fan não tàn, chân thành cảm ơn!
Trong khi Tống Yên Kiều vẫn đang cùng 47 ôm ôm, điện thoại của cậu đột nhiên vang lên. Là đạo diễn gọi tới, “Yên Kiều, cậu xuống dưới đi, tôi muốn cùng cậu nói về hợp đồng.”
Tống Yên Kiều: "?"
Chẳng lẽ là do cậu ngày đầu tiên tham gia chương trình mà làm cho cả tiết mục bị “hắc” nên đạo diễn cảm thấy không đáng bỏ ra số tiền này nữa?
Đi một mình đến phòng tiếp khách, Tống Yên Kiều thấy Chu Bái Bì đang đứng đó, đôi mắt ông sưng to lên nhìn rất dọa người.
Không nhịn được, cậu mở miệng hỏi: "Đạo diễn Chu không sao chứ? Mắt ông bị sao vậy? Có cần tôi đưa ông đi bệnh viện không?"
Chu Bái Bì cảm thấy bản thân mình ngày càng không giống người. Tống Yên Kiều dù xuất thân nghèo khó, nhưng cậu luôn có lễ phép, hơn nữa còn rất quan tâm người khác.
Thấy ông khóc đỏ mắt, cậu còn muốn đưa ông đi bệnh viện. Tốt bụng đến mức khiến ông cảm thấy ngại. Vậy mà ông còn trả tiền lương cho cậu ít nhất nữa chứ.
Và chính nhờ những người như ông mà tiền không thể chảy vào tay những người thật sự cần.
Ông cảm thấy khó chịu, tự trách mình giữa đêm khuya.
Tống Yên Kiều: "?"
Không phải là nói sửa hợp đồng sao? Sao lại không nói gì về hợp đồng?
Đạo diễn Chu: “Là thế này, Cố Nhất Minh là người trong giới giải trí, tiền lương của anh ấy mỗi ngày là 500.000 tệ. Anh ấy tham gia chương trình này, chắc chắn sẽ giúp chương trình thu hút thêm sự chú ý, nên phải trả cho anh ấy mức giá cao một chút."
"Còn những người khác hầu như chỉ hỗ trợ chút ít, mỗi ngày chỉ được khoảng 20.000 tệ, cậu biết đấy, họ cũng không thiếu tiền."
Tống Yên Kiều: "......"
Tống Yên Kiều gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu: “Tôi hiểu rồi, đạo diễn Chu, 2.000 tệ mỗi ngày đã rất nhiều. Cảm ơn đạo diễn Chu đã cho tôi cơ hội này."
Ông cũng đã làm gì đâu?
Tống Yên Kiều thật sự là một thiên sứ nhỏ sao?
Biết mình chỉ nhận được một phần năm so với những người khác mà còn cảm ơn ông.
Ông thật sự không phải là người.
Ban đầu, suy nghĩ của ông chính là muốn Tống Yên Kiều chịu đựng những lời mắng mỏ và chỉ trích, khiến show trở nên thu hút hơn.
Thực tế chứng minh rằng, hôm nay Tống Yên Kiều cũng không thiếu những lời mắng chửi, nếu không phải tâm lý của cậu ấy quá vững vàng, có lẽ tâm trạng đã sụp đổ rồi.
Thực ra, Tống Yên Kiều từ nhỏ đã chịu nhiều thiệt thòi như vậy.
Chính vì vậy, tâm lý của cậu mới mạnh mẽ đến vậy.
Khi bị gia đình bỏ rơi, chắc hẳn cậu đã cảm thấy rất đau đớn.
Một mình vừa làm việc vừa học, áp lực của cậu chắc chắn không thể so với những người khác.
Thấy đạo diễn trước mặt mình từ lúc mắt đỏ hoe đến khi nước mắt rơi đầy mặt.
Tống Yên Kiều nghiêng đầu: Sóc Con nghi hoặc.jpg
Chu Bái Bì cuối cùng cũng ổn định lại cảm xúc của mình, “Vậy đi, tôi sẽ trả cho cậu 15 ngàn mỗi ngày, cậu thấy sao?"
“Nhưng cậu cần chuẩn bị tâm lý trước, khi tham gia chương trình này, khả năng cậu sẽ bị chỉ trích nhiều hơn các khách mời khác. Cậu cố gắng đừng để tâm quá.”
Nghe đến đây, mắt Tống Yên Kiều bỗng nhiên sáng lên, wao, gần đây mình thắp hương cho Thần Tài có hiệu quả rồi sao?
Hay ông trời rốt cuộc cũng phát hiện mình là con ruột của ngài?
Một ngày 15 ngàn, đừng nói là bị mắng, cho dù là lấy tiền để giết cậu, cậu cũng sẵn sàng.
Ký hợp đồng xong, Tống Yên Kiều vẫn luôn cảm ơn đạo diễn. Sau đó, cậu bước đi một cách mềm mại, cảm giác như đang bước đi trên không, trở về phòng nhỏ.
Vừa vào phòng khách, cậu nghe thấy có người nói tiếng Anh, chắc là có cuộc họp đang diễn ra.
Giọng của người đàn ông nói tiếng Anh rất trôi chảy, nghe vừa lạnh lùng vừa dễ nghe. Giọng nói mang theo một chút mệt mỏi khó nhận ra, nhưng lại vô cùng hấp dẫn.
[Vẫn còn đang làm việc sao? Thanh Ngôn thực sự chăm chỉ, không giống cái tên Sở Ngự ngu ngốc kia, ngủ li bì không dậy.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
