Lưỡi đao lạnh buốt khiến Hoài Tuế An khẽ run.
Tên cướp nheo mắt: “Ta nói sao bà già này cứ không cho bọn ta lên lầu, hóa ra còn giấu người trên đó…”
Chưa dứt lời, chúng lại thấy trên lầu xuất hiện thêm một người nữa: “Ngươi là ai?”
Hoài Tuế An cũng ngẩng đầu nhìn lên.
Chỉ thấy một thiếu niên từng bước từng bước đi xuống cầu thang cũ kỹ phát ra tiếng kẽo kẹt nặng nề.
Sự xuất hiện của thiếu niên khiến Hoài Tuế An cũng bất ngờ, bởi lúc nãy trên lầu nàng không hề thấy hắn, đồng thời trong lòng cũng có chút ngạc nhiên lẫn ngưỡng mộ.
Thiếu niên ấy rất cao, tóc đen dài tết thành hàng chục bím, xen lẫn với phần tóc xõa, đuôi tóc buộc chuông bạc và những món trang sức nhỏ xinh, lủng lẳng đung đưa phía sau eo thon, phát ra tiếng leng keng vui tai.
Y phục hắn mặc khác hẳn mọi người, kiểu dáng lạ mắt, áo màu chàm thêu hoa văn tinh xảo phức tạp, nhìn kỹ sẽ thấy những đường nét uốn lượn kỳ dị, thắt lưng xanh lam ôm lấy vòng eo thon, cũng treo chuông bạc.
Đôi ủng cao của hắn cũng quấn một dải bạc, vòng quanh thân ủng như rắn bò.
Hoài Tuế An dừng ánh mắt trên gương mặt hắn—một khuôn mặt đẹp đến mức khó phân biệt nam nữ.
Hắn đứng trên cầu thang, cúi đầu nhìn xuống mọi người, khóe môi cong lên cười: “Các ngươi ồn ào quá rồi đấy.”
Ánh mắt Hoài Tuế An dời xuống dưới.
Dưới chân thiếu niên có một con rắn đỏ đang bò, thè lưỡi, trông vừa trơn vừa lạnh, nàng còn thấy từ cổ tay áo hắn có bọ cạp, rết thò đầu ra ngọ nguậy.
Hoài Tuế An vốn rất sợ mấy loài sâu bọ rắn rết này, nếu không phải trên cổ nàng còn bị kề một thanh đao dài thì chắc nàng đã lùi lại mấy bước, trốn vào góc rồi.
Vì con rắn đỏ quá hiếm gặp nên mọi người trong sảnh đều đồng loạt nhìn về phía nó, sau đó lại dè chừng quan sát thiếu niên vừa xuất hiện, chỉ thấy từ sau lưng hắn lại có thêm một con rắn đen bò ra.
Hai con rắn ấy như thể hiểu được lòng người, cứ nhìn chằm chằm xuống dưới lầu như muốn kiếm một bữa no nê. “Xì xì xì.” Rắn ngẩng đầu, lưỡi đỏ thè ra thụt vào.
Kỳ Bất Nghiên lười biếng tựa vào lan can cầu thang đã xiêu vẹo, mấy bím tóc rủ xuống trước ngực, chuông bạc lắc lư leng keng, đôi mắt hắn trong veo như thủy tinh, đầu ngón tay hờ hững đặt lên tay vịn.
Bọ cạp, rết và đủ loại cổ trùng khác như được chủ nhân cho phép, lần lượt bò ra dọc theo cổ tay áo hắn.
Bọn mã tặc dù sao cũng là bọn cướp, quen làm chuyện giết người phóng hỏa, sao có thể sợ một thiếu niên trông còn trẻ măng, có kẻ gân cổ quát: “Chuyện này không liên quan đến ngươi, lo mà tránh xa, không thì cái mạng nhỏ của ngươi…”
Kỳ Bất Nghiên nghiêng đầu nhìn kẻ vừa lên tiếng, mấy món trang sức bạc trên tóc hắn lại va vào nhau leng keng.
Hắn có làn da trắng như tuyết, ngũ quan nổi bật giữa đêm tối, đẹp đến mức như một yêu quái mê hoặc lòng người, đuôi mày hơi nhướn lên, ánh mắt sắc lạnh, giọng nói dịu dàng mà vô hại: “Ngươi định nói là, cái mạng nhỏ của ngươi không giữ được?”
Tên mã tặc nghĩ rằng khí thế không thể thua kém, hừ lạnh một tiếng, gương mặt đầy râu ria càng thêm dữ tợn: “Biết thế thì tốt.”
Kỳ Bất Nghiên gật đầu: “Ta cũng chẳng định lo chuyện bao đồng.”
Bọn mã tặc nhìn hắn bằng ánh mắt nghi ngờ, trong lòng còn đang cân nhắc xem lời hắn nói có đáng tin không.
Kỳ Bất Nghiên thong thả bước nốt mấy bậc cầu thang còn lại, như trẻ con nghịch ngợm, hắn dùng ủng đá nhẹ lên đầu con rắn đỏ: “Các ngươi không xin lỗi ta à?”
Đầu con rắn đỏ dẹt xuống, run lên vẻ tủi thân.
Tên mã tặc gằn giọng: “Xin lỗi cái gì?”
Hắn cười nhạt: “Xin lỗi vì các ngươi làm ồn đến ta chứ còn gì nữa.”
“Xin lỗi cái ông nội ngươi… Á—!”
Chưa kịp dứt lời, con rắn đỏ dưới đất đã bị Kỳ Bất Nghiên đá bay, đầu nó vừa khéo chui tọt vào miệng tên mã tặc đang chửi bậy, rắn đỏ men theo khóe miệng hắn cắn xuống, nọc độc lập tức thấm vào da, khiến da thịt hắn mục rữa.
Tên mã tặc không kêu nổi một tiếng.
Kỳ Bất Nghiên bình thản nhìn cảnh đó: “Đã không chịu xin lỗi, vậy thì đi chết đi.”
Giọng hắn dịu dàng mà lại lạnh lùng đến rợn người.
Hoài Tuế An sợ đến mức ngã ngồi xuống đất, bởi kẻ bị rắn đỏ cắn chính là tên mã tặc đang kề đao vào cổ nàng.
Khoảng cách quá gần, nàng thậm chí còn nghe rõ tiếng rắn cắn người, nổi hết cả da gà.
Tên mã tặc bị rắn đỏ cắn chết, thi thể nhanh chóng khô quắt lại như bị hút cạn máu.
Bà lão cũng nhất thời không biết phải làm gì.
Những tên mã tặc còn lại lúc này mới hoàn hồn, vung đao xông lên, chiêu nào chiêu nấy đều nhằm lấy mạng người.
Kỳ Bất Nghiên lùi lại mấy bước: “Các ngươi khoan đã, để chúng ăn no cái đã, coi như là lời xin lỗi của các ngươi, thế cũng không được à?”
Bọn mã tặc nào còn nghe lọt tai hắn, chỉ gầm lên: “Lấy mạng ngươi đây!”
Kỳ Bất Nghiên ung dung đưa tay lên môi, thành thạo huýt một tiếng sáo.
Hàng trăm hàng ngàn con kiến ba khoang vốn nên ngủ đông ở nơi ấm áp chẳng biết từ đâu bay ra, lao thẳng vào bọn mã tặc, nọc độc của chúng khiến bọn mã tặc toàn thân sưng đỏ, đầu óc choáng váng, đến cầm đao cũng không nổi.
Hoài Tuế An dù rất sợ nhưng vẫn chắn trước mặt bà lão, thấy con rắn đen bò lên chân mình thì suýt nữa lăn ra ngất.
Lưỡi rắn thè ra liếm cổ chân nàng, trơn tuột lạnh ngắt, nhưng rắn đen lại không cắn.
Hoài Tuế An cứng đờ người, muốn hất nó ra mà không dám, ai biết nó có cắn mình trước không.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


