Dưới bầu trời rực rỡ ánh rạng đông, một chiếc xe công trình Đông Phong to lớn đang đỗ trên vùng hoang dã Gobi.
Giữa sa mạc, những chiếc xe Trường Giang 750 cuốn theo cát bụi đang gầm rú lao về phía chiếc xe đó.
Xe dừng lại, những người đàn ông mặc quân phục với làn da đen sạm tháo mũ bảo hiểm bám đầy cát xuống.
Mọi người vừa dừng xe đã khạc mạnh một tiếng và những gì nhả ra toàn là những hạt cát khô khốc.
Ăn gió nằm sương rồi thức đêm canh gác suốt hơn nửa tháng giữa sa mạc nên ai nấy đều bẩn thỉu lem luốc cả.
Duy chỉ có tổng công trình sư Triệu Lăng Thành là hoàn toàn khác biệt với mọi người.
Anh tháo mũ bảo hiểm ra, bên trong còn một chiếc khăn đen quấn kỹ càng nên khi cởi ra là một khuôn mặt sạch sẽ hiện lên.
Anh nhấc bình tông bên hông dội nước lên đầu lên mặt để gột rửa bản thân thêm một lần nữa.
Ở trong đại mạc lâu ngày thì chẳng ai còn giữ được hình tượng mà người nào người nấy đều đen bóng nhễ nhại.
Chỉ có Triệu Lăng Thành từ ngày đầu tới đây cho đến giờ vẫn kiên trì chống nắng vật lý suốt mấy năm như một nên màu da của anh trắng hơn hẳn những người khác.
Cộng thêm ngũ quan sắc sảo cùng đôi lông mày lưỡi mác bay bổng khiến ngoại hình của anh nổi bật hẳn giữa đám đông.
Triệu Lăng Thành lật sổ tay ra: "Lại đây nghe tôi giảng, xem tín hiệu thật và tín hiệu giả rốt cuộc khác nhau ở điểm nào."
Tằng Vân Thụy xưa nay nể phục nhất chính là thói quen vệ sinh cá nhân của tổng công trình sư.
Đêm ở sa mạc vừa lạnh vừa thiếu nước nên họ thường hạn chế tắm rửa đến mức tối đa khiến người ngợm ai nấy đều hôi rình.
Nhưng Triệu Lăng Thành lại luôn kiên trì tìm nguồn nước để tắm và giặt quần áo nên dù đã nửa tháng trôi qua mà trên người anh chẳng hề có chút mùi lạ nào.
Tính tình anh tốt và cũng rất kiên nhẫn, từ lúc Tằng Vân Thụy đến căn cứ thì chưa từng thấy anh nổi cáu với ai bao giờ.
Tuy nhiên anh tất nhiên cũng có tính khí riêng và một khi đã nổi giận thì rất đáng sợ, nghe nói anh ly hôn với vợ cũ cũng là vì tính cách không hợp.
Một người đàn ông ưu tú chỉ cần ly hôn thì việc tìm đối tượng mới sẽ là ưu tiên hàng đầu.
Tằng Vân Thụy được người khác gửi gắm việc làm mai mối giới thiệu đối tượng cho tổng công trình sư nên sau khi nghe anh giảng xong công việc thì nói: "Về đến nơi là chúng ta được nghỉ ngơi rồi, ngày mai cùng đi đánh bóng rổ đi, sau đó qua nhà tôi dùng bữa, vợ tôi sẽ nấu món Thượng Hải đãi anh."
Đợi khi anh tới nhà, Tằng Vân Thụy sẽ nhân tiện giới thiệu một cô gái cho anh làm quen.
Với đôi vai rộng cùng vòng eo săn chắc đầy cơ bắp thì Triệu Lăng Thành đương nhiên thường xuyên vận động, anh rất thích bóng rổ và tennis.
Nhưng anh lại bảo: "Máy bay trinh sát U2 có thể bay qua căn cứ hạt nhân một lần nữa bất cứ lúc nào nên chúng ta phải sớm lập chiến lược tiêu diệt, dữ liệu và báo cáo cũng cần nộp ngay, về căn cứ các cậu cứ về nhà nghỉ ngơi còn tôi sẽ tăng ca để làm báo cáo tổng hợp."
Tất cả cấp dưới đồng thanh hỏi: "Như vậy có quá vất vả cho anh không ạ?"
Được đắm mình vào công việc mà không bị ai ràng buộc thì cảm giác tuyệt vời đó sao có thể dùng từ vả vất để hình dung cơ chứ?
Triệu Lăng Thành cười khiêm tốn nhưng cũng đầy vẻ xa cách: "Đừng làm phiền tôi."
Nhưng vừa dứt lời thì anh bỗng hắt hơi liên tiếp ba cái mà không có dấu hiệu báo trước.
Tằng Vân Thụy đưa cho anh một chiếc khăn tay bẩn thỉu nhưng anh không nhận mà tự tay lấy khăn giấy từ trong ba lô ra.
Đây là trong xe và lại không có gió, nhưng sao anh cứ thấy sau lưng lành lạnh thế này?
Sau nửa tháng mai phục thì cuối cùng họ cũng thu được thông tin sơ bộ của máy bay địch, nhưng lẽ nào vẫn còn sai sót gì sao?
Máy bay địch đang đe dọa căn cứ hạt nhân nên phải lập tức thiết lập mảng tấn công không gian vũ trụ hiệu quả, nếu dữ liệu có sai sót thì sẽ là một thảm họa khôn lường.
Xem ra anh cần phải kiểm tra lại dữ liệu một lần nữa mới được.
...
Sáng sớm hôm sau, Trần Miên Miên là người đầu tiên được siêu âm A.
Kết quả cũng tương tự như bác sĩ Cố chẩn đoán lâm sàng, cô bị nhau tiền đạo nên được khuyên sinh mổ.
Hơn nữa vì nhau tiền đạo luôn đi kèm với nguy cơ băng huyết nên mỗi tuần cô phải đến bệnh viện tái khám một lần.
Việc này giúp bác sĩ theo dõi thai nhi và lựa chọn thời điểm sinh mổ thích hợp.
Đặc biệt là người nhà ở căn cứ sẽ được miễn toàn bộ chi phí, chứ nếu là người bình thường thì chi phí sinh mổ sẽ rất cao.
Triệu Huy lập tức trao đổi với lãnh đạo rồi đưa Trần Miên Miên đến phòng chính trị để điền đơn xin tái hôn.
Vì hộ khẩu của cô vẫn còn ở căn cứ nên sau khi điền xong đơn là cô có thể về nhà ở rồi.
Làm xong mọi thủ tục thì hai người mới quay lại bệnh viện ăn sáng.
Bữa ăn ở căn cứ ngon hơn ở nhà máy thép nhiều.
Cũng là cháo kê nhưng hạt kê ở đây đã được xát vỏ và thuộc loại gạo ngon nên khi ăn rất ngọt bùi và trơn miệng.
Ở đây còn cung cấp những chiếc màn thầu trắng tinh mềm xốp, cắn một miếng nóng hổi là hương thơm lan tỏa khắp khoang miệng.
Xuyên qua đây mấy ngày rồi thì Trần Miên Miên mới được ăn một bữa sáng ngon lành như thế.
Ăn xong cũng là để đợi Triệu Lăng Thành nên hai người rời khỏi bệnh viện rồi đi dạo dọc theo con phố.
Nhìn thảm cỏ xanh mướt, Triệu Huy trầm tư: "Ba năm trước tôi tới đây thì thảm cỏ không được tốt như bây giờ."
Bà lại nói tiếp: "Thảm cỏ của chúng ta cứ hay bị chuột gặm nhấm, tôi phải hỏi xem họ diệt chuột bằng cách nào mới được."
Trong đầu Trần Miên Miên bất chợt hiện lên một đoạn ký ức.
Thực ra ban đầu căn cứ cũng bị nạn chuột hoành hành, vất vả lắm mới trồng được thảm cỏ nhưng chỉ vài ngày sau là bị lũ chuột gặm sạch bách.
Loại chuột đó sống trong hang và chỉ ăn rễ cỏ nên thuốc không chết mà cũng cực kỳ khó bắt.
Nhưng nữ phụ lại có một kỹ năng đặc biệt là bắt chuột, lũ chuột ở đây đã bị một mình cô bắt đến mức tuyệt chủng luôn rồi.
Có điều cô không gọi chúng là chuột mà gọi là "con mù", loài này trông cũng khá đáng yêu.
Cô đang mải suy nghĩ thì một người lính cần vụ chạy tới đứng nghiêm chào.
Anh ấy nói: "Báo cáo Đại tá, Chính ủy Kỳ bảo tôi chuyển lời tới bà rằng Kỹ sư Triệu còn phải tăng ca và chắc là đến chiều mới ra được."
Triệu Huy hỏi: "Chính ủy Kỳ có nói với nó chuyện của chúng tôi không, nó phản ứng thế nào?"
Người lính cần vụ lại chào: "Báo cáo, tôi không rõ ạ."
Triệu Huy trong lòng thực ra rất lo lắng.
Bởi vì Triệu Lăng Thành và Trần Miên Miên là vợ chồng đã ly hôn và trước đó còn có hiềm khích.
Bây giờ vì đứa trẻ mà phải miễn cưỡng quay lại với nhau nên chắc chắn trong lòng anh cũng không mấy thoải mái.
Nhưng anh sắp làm cha rồi thì có hiềm khích gì mà không thể tạm thời bỏ qua chứ?
Thế nhưng lãnh đạo đã nói với anh chuyện vợ cũ mang thai chưa?
Nếu đã nói rồi thì chẳng lẽ anh biết rõ vợ cũ đang đợi mình mà lại mượn cớ tăng ca để trốn tránh sao.
Thật ra thái độ từ trước đến nay của Triệu Lăng Thành là không thích trẻ con và vốn dĩ cũng chẳng có chút kiên nhẫn nào với chúng cả.
Nhưng bây giờ không phải là vấn đề yêu hay không mà là con của anh thì anh phải có trách nhiệm.
Chẳng lẽ chỉ vì quan hệ hôn nhân tan vỡ mà anh từ chối gánh vác cả trách nhiệm làm cha hay sao.
Triệu Huy nghĩ vậy nhưng vẫn an ủi Trần Miên Miên: "Lăng Thành cũng rất muốn gặp cháu và em bé nhưng vì công việc thực sự quá bận nên chưa ra được, cứ đợi đến chiều đi, chiều nó sẽ tới đón cháu và em bé về nhà."
Nhưng khi nhìn đồng hồ thì bà lộ rõ vẻ lo âu vì bốn giờ chiều nay bà đã phải quay về đơn vị rồi.
Đến lúc đó nếu Triệu Lăng Thành vẫn chưa tới thì bà sẽ không thể trực tiếp răn đe anh và làm chỗ dựa cho cháu dâu được.
Trần Miên Miên sẽ phải đối mặt với anh một mình, lỡ như anh hung dữ với cô rồi làm ảnh hưởng đến thai nhi thì sao?
Triệu Huy càng nghĩ càng lo lắng rồi không ngừng thở dài, ngược lại Trần Miên Miên trông còn ung dung hơn cả bà.
Tất nhiên để đối phó với chồng cũ thì cô đã chuẩn bị vô cùng chu đáo rồi.
Đầu tiên là trước khi tới đây cô đã đặc biệt viết một tờ giấy nợ tổng cộng một nghìn hai trăm tệ và chủ nợ chính là Triệu Lăng Thành.
Tiền sính lễ của nữ phụ là năm trăm tệ, sau đó cô lại lục tục lấy đi hơn năm trăm tệ nữa.
Cộng thêm các loại nhu yếu phẩm bảo hộ lao động thì Trần Miên Miên tính tổng cộng là một nghìn hai, cô sẵn lòng hoàn trả và đứa trẻ cũng sẽ do cô nuôi dưỡng thì anh còn gì để mà nổi giận chứ?
Khoản tiền đó cô sẽ không cực khổ tự mình kiếm mà cô sẽ bắt vợ chồng Trần Kim Huy cùng Vương Hỷ Muội phải trả lại cho cô.
Tiếp đó là Trưởng phòng Ngụy Thôi Vân, sau này ông ta sẽ bị bãi chức vì tội tham ô.
Hiện nay chỉ cần tố cáo tham ô và xác minh đúng sự thật là sẽ có tiền thưởng, cao nhất có thể lên tới hai trăm tệ.
Đợi khi quay lại Tuyền Thành thì vừa làm việc, Trần Miên Miên sẽ vừa đòi nợ và kiếm thêm thu nhập ngoài.
Thoáng chốc đã đến trưa và lại tới giờ ăn cơm.
Nhưng hai người vừa bước vào nhà ăn thì đã nghe có người nói: "Kỹ sư Triệu có đối tượng mới rồi mà, sao vợ cũ lại cũng ở đây thế này?"
Triệu Huy lập tức lao về phía người phụ nữ vừa nói rồi hỏi ngay tại chỗ: "Cô đang nói về Triệu Lăng Thành đấy à?"
Bà truy hỏi tiếp: "Đối tượng mới của nó là ai, tên là gì?"
Người phụ nữ bị khí thế của bà làm cho khiếp sợ nên vội vàng nói: "Đại tá, tôi cũng chỉ nghe nói thế thôi chứ tôi nói bừa đấy ạ."
Triệu Huy xếp hàng lấy cơm mà khuôn mặt ngày càng u ám.
Bà đang tràn đầy mong đợi sự ra đời của em bé mà đứa cháu trai lại đi tìm đối tượng mới thì phải làm sao đây?
Lấy cơm xong bà an ủi Trần Miên Miên: "Cháu yên tâm, bất kể nó đang tìm hiểu ai thì bác cũng sẽ lệnh cho nó phải chia tay ngay lập tức, cháu không cần phải tự trách mà cứ yên tâm dưỡng thai cho tốt, tâm trạng vui vẻ thì sinh em bé ra mới khỏe mạnh được."
Lời bà nói khiến tất cả những người quen biết Triệu Lăng Thành có mặt ở đó đều thầm lè lưỡi.
Nhưng Trần Miên Miên cảm thấy đó chắc chỉ là tin đồn thất thiệt mà thôi.
Bởi vì khi đọc truyện cô vốn là fan của cặp đôi Triệu Lăng Thành và nữ chính.
Theo dòng thời gian trong sách thì nữ chính vẫn chưa đến căn cứ và tuyến tình cảm cũng chưa bắt đầu.
Cô cũng chỉ mượn tổ để đẻ trứng chứ không hề can thiệp vào tuyến tình cảm trong sách thì có gì mà phải tự trách.
Bữa trưa là một loại mì sền sệt có vị nồng như rỉ sét và rất khó ăn.
Theo ký ức thì nó được làm từ một loại bột ngũ cốc thô năng suất cao gọi là đậu lưỡi tiễn.
Đậu lưỡi tiễn chịu lạnh chịu hạn tốt và sản lượng cực cao nhưng vì là ngũ cốc thô nên hương vị đương nhiên không bằng gạo trắng hay bột mì tinh luyện.
Tuy nhiên nghe nói nếu ăn kèm với thịt con mù thì nó sẽ trở nên rất ngon.
Trần Miên Miên khựng đũa lại vì cô nhớ ra rồi, nữ phụ đã tích trữ rất nhiều con mù trong khu tập thể người nhà ở căn cứ.
Không chỉ có da lông mà còn có cả thịt con mù khô để ăn kèm với các loại ngũ cốc thô.
Chẳng biết con mù có phải là chuột không nên Trần Miên Miên tất nhiên không dám ăn.
Nhưng vì thịt của nó rất ngon nên chẳng phải cô có thể đem bán thịt đi để kiếm một món tiền hay sao?
...
Thoáng cái đã ba giờ rưỡi chiều, Triệu Huy lại gọi điện thoại giục người.
Chẳng có bất ngờ gì khi lãnh đạo nói Triệu Lăng Thành vẫn đang tăng ca và không tiện làm phiền.
Nhưng bà buộc phải rời đi nên đành giao toàn bộ thủ tục tái hôn cho Trần Miên Miên rồi bảo cô cứ về nhà trước.
Mãi đến lúc sắp đi bà mới nhớ ra mình còn mang theo vải vóc và quần áo cho em bé.
Lấy từ trong túi du lịch ra vài bộ quần áo trẻ sơ sinh đã giặt đến bạc màu, bà nói: "Đây là quần áo mà những đứa trẻ khỏe mạnh và thông minh nhất đơn vị bác đã mặc khi mới chào đời, bác đã vò giặt và phơi nắng kỹ càng rồi, để dành cho em bé của chúng ta mặc."
Những chiếc áo nhỏ xíu chỉ bằng bàn tay dù cũ nhưng đặc biệt mềm mại.
Triệu Huy lại lấy ra vài sấp vải hoa: "Chỗ vải này có thể may quần áo hoặc làm tã lót cũng được."
Trần Miên Miên chạm vào vải thấy bên trong có tiền nên định từ chối nhưng Triệu Huy lập tức nói: "Cho em bé đấy."
Bà lại kiên định nói tiếp: "Nếu Lăng Thành không chịu chịu trách nhiệm thì cháu hãy đánh điện báo ngay, bác sẽ xin nghỉ phép để đến đây cho nó một trận, đánh thật đau cho đến khi nó đồng ý và cháu sinh em bé bình an mới thôi."
Trần Miên Miên cố gắng kìm nén nhưng vành mắt vẫn đỏ hoe: "Cháu và em bé cảm ơn cô ạ."
Cô rất thích Triệu Huy và cô cũng sẽ nuôi dạy thật tốt để Nữu Nữu sau này cũng ưu tú như người cô này.
Tạm biệt Triệu Huy thì cũng đã đến lúc tới khu tập thể người nhà.
Phòng cần vụ đã cử một người lính tới giúp chuyển hành lý còn Trần Miên Miên thì suốt dọc đường đều nghĩ về con mù.
Đó là một loại động vật họ chuột béo múp míp và cực kỳ khó bắt.
Nghe nói thịt của nó không chỉ vô cùng tươi ngon mà giá trị dược liệu của xương còn có thể sánh ngang với xương hổ.
Dùng da lông của nó làm giày và đệm thì không những đặc biệt ấm áp mà còn có thể chữa được bệnh phong thấp.
Vương Hỷ Muội vốn bị bệnh phong thấp nhưng sau khi nữ phụ khâu cho bà ấy một chiếc quần bông bằng da con mù thì bệnh đã được chữa khỏi hoàn toàn.
Càng lật lại ký ức Trần Miên Miên càng thấy thần kỳ và cô không thể chờ đợi thêm để đi chứng kiến điều kỳ diệu đó.
Cùng lúc đó, Triệu Lăng Thành đang đứng trước bàn làm việc và gõ bàn tính trong tiếng nhạc du dương.
Đây là lần kiểm tra dữ liệu cuối cùng rồi, thắng lợi đã ở ngay trước mắt nên tâm trạng anh cũng rất tốt.
Nghe thấy tiếng gõ cửa anh lập tức tắt nhạc vì thứ anh đang nghe là những bài hát tiếng Anh bị cấm phát hành.
Giọng điệu của anh lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn: "Chẳng phải đã nói rồi sao, đừng làm phiền tôi."
Là Chính ủy Kỳ Diên An đang hỏi: "Vợ cũ của cậu đến bàn chuyện tái hôn kìa, cậu chắc chắn là không về nhà sớm chứ?"
Ngoài cửa sổ ánh hoàng hôn sắp tắt và những đám mây rực rỡ thiêu cháy cả nửa bầu trời, dữ liệu trên giấy cũng khiến Triệu Lăng Thành cảm thấy sảng khoái.
Nhưng hai chữ vợ cũ thì cứ như một trận bão cát bất ngờ ập đến rồi lập tức cuốn phấy lấy anh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

