Trần Miên Miên lại cảm thấy việc cô mang thai đối với Triệu Lăng Thành không phải là niềm vui bất ngờ mà là một vố hoảng hồn.
Cô cũng nên suy nghĩ nghiêm túc xem làm thế nào để thuyết phục chồng cũ tin rằng đứa trẻ này là của anh.
Bởi vì trong truyện thì cha con họ nhận nhau dựa vào việc đối chiếu nhóm máu nhưng hiện giờ Nữu Nữu vẫn chưa chào đời.
Mà trước khi ly hôn thì nữ phụ đã từng gây ra không ít chuyện rắc rối.
Cô hỏi Triệu Huy: "Cô à, bên công an đã tra lịch trình nửa năm gần đây của cháu rồi, chắc không có vấn đề gì chứ ạ?"
Những ngày này Cục Công an thành phố Tuyền Thành đã khẩn cấp thành lập tổ chuyên án và điều tra hành tung của Trần Miên Miên.
Triệu Huy mỉm cười hỏi: "Cháu từng xem mắt Ngụy Thôi Vân rồi còn đến bệnh viện chăm sóc mẹ ông ta nữa đúng không?"
Bà lại nói tiếp: "Ngụy Thôi Vân từng là anh hùng diệt phỉ, là người mình cả, hơn nữa đó cũng là chuyện sau khi ly hôn nên vấn đề không lớn đâu."
Trưởng phòng Ngụy tên thật là Ngụy Thôi Vân, vốn là một cán bộ chuyển ngành từ quân đội. Trước khi chuyển ngành ông ta từng triệt phá băng cướp Hải Tây nên là một nhân vật có tiếng tăm lừng lẫy.
Nếu chỉ là đi xem mắt sau khi ly hôn thì đúng là chẳng đáng là bao.
Nhưng thực tế cô ta và Ngụy Thôi Vân đã quen biết nhau ngay từ khi còn trong cuộc hôn nhân và ông ta cũng chính là ngòi nổ dẫn đến việc nữ phụ ly hôn.
Đó là vào tháng chín năm ngoái khi nữ phụ vừa tốt nghiệp trường Hồng Chuyên và sắp bắt đầu đi làm.
Người nhà mẹ đẻ luôn kêu nghèo kể khổ để đòi cô chu cấp vật tư nhưng phiếu bảo hộ lao động của Triệu Lăng Thành hoàn toàn không đủ để cung phụng cho họ.
Nữ phụ muốn vào làm việc ở cửa hàng bách hóa vì nơi đó có nguồn vật tư dồi dào để cô có thể tiếp tế cho nhà mẹ đẻ.
Thế nhưng công việc đó cần phải có thư giới thiệu của chồng mà lúc ấy Triệu Lăng Thành đã chuyển đến ở tại đơn vị rồi.
Chính Hứa Tiểu Mai đã bày kế cho cô tìm đến lãnh đạo để kể khổ và nhờ lãnh đạo đuổi Triệu Lăng Thành về nhà.
Sau đó mỗi ngày nữ phụ đều chăm chỉ nấu cơm làm việc nhà rồi đọc sách học tập và viết chữ thư pháp, ngoan ngoãn đến mức không tưởng.
Hai người họ vẫn luôn ngủ riêng mỗi người một phòng và nước sông không phạm nước giếng.
Nhưng vào một đêm nọ, Triệu Lăng Thành cảm thấy khô họng và trong lòng bứt rứt không yên nên vốn dĩ đã không ngủ được.
Anh đứng dậy đi vệ sinh rồi khi quay lại nằm xuống thì phát hiện nữ phụ đã thoát y sạch sẽ và nằm sẵn trong chăn của anh rồi.
Anh biết rõ nếu để vợ mình đến cửa hàng làm việc thì sớm muộn gì cô cũng sẽ phải ngồi tù vì tội tham ô.
Cho nên ngủ thì cũng đã ngủ rồi nhưng anh lại phủi tay không nhận nợ và nhất quyết không chịu viết thư giới thiệu.
Nữ phụ không làm gì được anh nên đành đi tìm Hứa Tiểu Mai để bàn bạc đối sách.
Vì tương lai của các em trai mà lúc đó Hứa Tiểu Mai đang ở trong bệnh viện chăm sóc bà mẹ già bị liệt của Trưởng phòng Ngụy.
Nữ phụ tuy không có học vấn nhưng lại đặc biệt biết cách chăm sóc người khác. Cô xắn tay áo lên lau chùi vệ sinh cho bà cụ họ Ngụy khiến bà lão thoải mái đến mức kêu lên thích thú.
Ngụy Thôi Vân nhìn thấy cảnh đó thì cảm thán rằng: "Một nữ đồng chí tốt như vậy nếu là vợ tôi thì tốt biết mấy."
Ông ta là anh hùng diệt phỉ và nữ phụ cũng khá thích ông ta. Hứa Tiểu Mai nhìn thấu tâm tư đó nên cũng nảy ra quỷ kế.
Đợi đến khi nữ phụ quay về căn cứ thì vừa đúng lúc vụ án áo bông xảy ra. Hứa Tiểu Mai liền xúi giục cô ly hôn rồi lại tạo cơ hội cho cô và Trưởng phòng Ngụy.
Hơn nữa vào thời điểm đó nữ phụ đã mang thai nhưng cô vẫn có kinh nguyệt.
Đúng vậy, vào thời kỳ đầu mang thai cô đã có kinh nguyệt!
Bình thường cô đặc biệt tiết kiệm nên băng vệ sinh đều dùng tro thảo mộc.
Nhưng vì tức giận Triệu Lăng Thành nên lần đó cô đã dùng giấy vệ sinh của anh. Rác cũng là do anh dọn nên đương nhiên anh đã nhìn thấy.
Vừa có kinh nguyệt xong đã ly hôn thì bảo người ta làm sao tin được đứa trẻ là của mình?
Trần Miên Miên từng trải qua nhiều vụ án nên cô bình tĩnh phân tích. Chuyện của nữ phụ không phải là kinh nguyệt mà là dấu hiệu động thai dẫn đến ra máu.
Chỉ là vì thể chất cô quá mạnh mẽ và Nữu Nữu cũng rất kiên cường nên dù có chảy máu nhưng cuối cùng vẫn không bị sảy thai.
Tiếc là nữ phụ không có kinh nghiệm nên đã coi đó là kinh nguyệt bình thường.
Giờ vác cái bụng lớn đến cửa và muốn chồng cũ đón nhận mình thì đương nhiên cô phải tìm cách thuyết phục đối phương.
Đợi Nữu Nữu chào đời là có thể xét nghiệm nhóm máu rồi sau đó cô có thể quay lại Tuyền Thành để vào làm việc tại nhà máy thép.
Nhưng ngay khi Trần Miên Miên đang hăng hái lập kế hoạch thì bụng dưới lại bắt đầu máy động.
Dù biết tình mẫu tử chẳng qua là do hormone tác động nhưng khi cô đặt tay lên thì có thể cảm nhận rõ ràng bàn tay nhỏ bé của đứa trẻ lướt qua lòng bàn tay mình và chuyển động đầy lo âu.
Nữu Nữu còn chưa chào đời nhưng cứ nghĩ đến việc tương lai sẽ phải xa cách là Trần Miên Miên lại thấy vô cùng đau lòng.
...
Ngô Tinh Tinh cứ ngỡ giữa bạn học với nhau chỉ là bèo nước gặp gỡ nhưng không ngờ đối phương lại xách theo quà cáp hậu hĩnh quay lại.
Cô ấy từ chối: "Cậu là bà bầu thì cứ giữ lại mà dùng, mình không lấy đâu."
Trần Miên Miên ấn sữa bột và bánh ngọt vào lòng cô ấy rồi ngửi một cái: "Hứa Tiểu Mai sắp xếp cho cậu đi dọn nhà vệ sinh khô rồi hả?"
Trên người Ngô Tinh Tinh đầy mùi phân, chắc hẳn là đã bị phái đi hốt phân rồi.
Cô ấy chẳng mảy may để tâm: "Cũng chỉ là mấy trò hèn hạ thôi mà, mình là con em liệt sĩ nên bọn họ không đuổi việc mình được đâu."
Chủ yếu là do Giám đốc Giang và Hứa Tiểu Mai thầm cấu kết với nhau để gây khó dễ cho Ngô Tinh Tinh.
Trần Miên Miên nắm tay cô ấy và nói: "Nếu cậu có thể chuyển công tác đến nhà máy thép thì sẽ không cần phải sợ bọn họ nữa đúng không?"
Nếu không nhờ Ngô Tinh Tinh lật nắp hầm phân lên thì đã không bắt được Hứa Thứ Cương.
Nhưng hắn ta còn có hai người anh em và Hứa Tiểu Mai cũng không phải hạng vừa nên Trần Miên Miên sợ cô ấy sẽ phải chịu thiệt thòi ngầm.
Nếu có thể điều cô ấy đến nhà máy thép thì có thể giải quyết được nỗi lo sau này.
Nhưng nhà máy thép là đơn vị cấp cao hơn nên Ngô Tinh Tinh thở dài: "Đơn vị tốt như nhà máy thép thì chúng ta sao vào nổi chứ."
Trần Miên Miên cũng không làm được việc đó nên cô nhìn về phía Triệu Huy: "Cô ơi, cô có thể giúp đỡ không ạ?"
Những rắc rối mà Triệu Huy đang phải đối mặt thực chất cũng đến từ hai người em trai làm dân quân của Hứa Tiểu Mai.
Bởi vì có mấy người họ hàng nhà họ Triệu đang phải cải tạo ở Tuyền Thành.
Tuy Trung ương đã nhiều lần ra văn bản yêu cầu dân quân phải đối xử tử tế với những người thuộc phe hữu phái nhưng một khi đã vào nông trường thì sống chết khó mà lường trước được.
Năng lực của con người có hạn nên Triệu Huy cũng không giúp được gì cho đám họ hàng mà chỉ đành để họ tự sinh tự diệt.
Trong lòng bà rất buồn nhưng không biểu lộ ra ngoài mà chỉ dặn dò tài xế: "Quay lại nhà máy thép một chuyến nữa đi."
Bà lại nói với Ngô Tinh Tinh: "Tôi không hứa chắc chắn được nhưng có thể thử xem sao."
Ngô Tinh Tinh vui mừng khôn xiết và không ngừng cúi đầu chào: "Vậy thì cháu xin phép cảm ơn cô trước ạ."
Cô ấy còn chạy theo xe và dặn dò Trần Miên Miên: "Đợi em bé chào đời thì mình nhất định phải làm mẹ đỡ đầu đấy nhé!"
Họ đành phải chạy thêm một chuyến đến nhà máy thép để gặp Chủ nhiệm Khâu bàn chuyện công việc của Ngô Tinh Tinh rồi sau đó mới khởi hành đến căn cứ quân giới.
Ngay trên đường ra khỏi thành phố thì tài xế đột nhiên phanh gấp và Trần Miên Miên thế mà lại nhìn thấy Vương Hỷ Muội.
Đúng vậy, chính là người phụ nữ dính lời nguyền sinh con gái và đã sinh liên tiếp tám cô con gái đó.
Tuổi tác của bà ấy thực ra không lớn, mới năm mươi sáu tuổi nhưng vì sợ đau không dám thả bàn chân bó nên trông chẳng khác nào một bà cụ chân vòng kiềng.
Ngay trước cửa hợp tác xã tín dụng thì bà ấy và Trần Hoán Đệ đang túm tóc xé áo Hứa Tiểu Mai.
Xem ra bọn họ đã xác thực được việc sổ tiết kiệm là sổ báo mất không có hiệu lực và chuyện Hứa Tiểu Mai đã nuốt trọn số tiền đó rồi.
Cần biết rằng sau khi hai cô con gái kết hôn thì Vương Hỷ Muội luôn lấy danh nghĩa đau đầu nhức óc để tìm đủ mọi cách đòi tiền đòi lương thực của hai cô rồi mang về cung phụng toàn bộ cho Trần Kim Huy tiêu xài.
Bà ấy cho con dâu như vậy đã là quá nhiều rồi mà con dâu còn dám ăn cắp tiền riêng của mình thì sao Vương Hỷ Muội có thể không giận cho được?
Lại còn cả chuyện con gái đưa thuốc cứu mạng mà cô ta dám lén mang về cho mẹ đẻ mình nữa ư?
Kẻ cuồng giúp em trai đối đầu với kẻ cuồng bảo vệ con trai, hai loại "phép thuật" này va chạm nhau khiến mẹ chồng nàng dâu nhà họ đánh nhau đến trời đất mù mịt.
...
Người đi việc riêng muốn đến căn cứ thì phải đi tàu hỏa chuyên dụng.
Ga tàu hỏa cũng là ga riêng và do phía quân đội trực tiếp quản lý chứ không mở cửa cho bên ngoài.
Chăn màn gối nệm và ba lô chậu rửa mặt đều do Triệu Huy mang giúp nên Trần Miên Miên chỉ cần chăm sóc tốt cho bản thân là được.
Nhân viên phục vụ trên tàu cũng là quân nhân nên ai nấy đều vô cùng ân cần và bận rộn chạy đôn chạy đáo giúp đỡ.
Cũng phải đến tận khi lên xe và Triệu Huy thay quân phục thì Trần Miên Miên mới biết bà thế mà lại là một Đại tá Không quân!
Bà đặc biệt đăng ký vé giường nằm mềm nên vừa lên xe là Trần Miên Miên đã có thể nằm nghỉ ngơi.
Triệu Huy còn đặc biệt xin sữa đậu nành dành riêng cho người nhà sĩ quan để cô vừa uống vừa nghỉ ngơi.
Theo nhịp tàu chuyển bánh thì hiện ra trước mắt đầu tiên là những vùng đất canh tác rộng lớn rồi sau đó là những đồng cỏ nhiễm mặn.
Đã là cuối tháng tư rồi mà trên núi Kỳ Liên vẫn còn tuyết trắng xóa nhưng vùng Gobi đã lác đác những thảm cỏ thanh hao xanh mướt.
Đàn cừu in bóng lên những đám mây nơi chân trời và đang cúi đầu gặm nhấm những lùm cỏ dại thưa thớt.
Triệu Huy đột nhiên nói: "Công việc của cô và Lăng Thành đều đã được định sẵn rồi nên về mặt sinh hoạt chúng ta không giúp được cháu quá nhiều. Căn cứ không cho phép thuê bảo mẫu nên Miên Miên à, cháu ưu tú như vậy mà lại phải làm một người mẹ toàn thời gian thì cô thực sự thấy rất có lỗi."
Vùng Gobi dường như không có điểm dừng và bầu trời cũng âm u nhưng khi Trần Miên Miên vuốt ve bụng mình thì lòng cô lại chợt bừng sáng.
Trước khi xuyên không cô vốn là người phụ nữ đã phấn đấu để có được số tiền gửi ngân hàng lên đến tám chữ số.
Cô hiểu rõ nhất rằng ở bất kỳ thời đại nào cũng có người có thể kiếm được tiền và điều đó phụ thuộc vào năng lực.
Nếu cô làm việc hành chính ở nhà máy thép rồi kiếm thêm thu nhập ngoài luồng thì chẳng phải cô có thể thuê một bảo mẫu giúp mình chăm con sao?
Nữu Nữu là một thiên tài nên nếu cha con bé không có thời gian mà lại giao cho người khác rồi con bé bị ngược đãi thì sao?
Hay là cứ sinh con ở căn cứ rồi Nữu Nữu sẽ do một mình cô chịu trách nhiệm nuôi dưỡng vậy.
Cô là mẹ của đứa trẻ mà nếu cô còn không thương Nữu Nữu thì còn có thể trông chờ vào ai thương con bé đây?
Thật kỳ diệu là khi nghĩ đến những điều này thì thai nhi lại máy động.
Giống như cuối cùng cũng chắc chắn được rằng mẹ sẽ không bỏ rơi mình nên Nữu Nữu đang khua tay múa chân vui sướng vậy.
Hormone khiến Trần Miên Miên có chút phấn khích thái quá nhưng cô đã quyết định rồi là chỉ để Nữu Nữu nhận cha còn việc nuôi dưỡng sẽ do cô đảm nhận.
Vốn dĩ cô vẫn luôn buồn bã không vui nhưng sau khi đưa ra quyết định này thì tâm trạng đột nhiên trở nên cực kỳ tốt.
...
Tuy rằng nữ phụ từng sống ở căn cứ này.
Nhưng đối với Trần Miên Miên thì đây vẫn là một thế giới hoàn toàn mới.
Chính xác mà nói thì nó là một ốc đảo trên sa mạc, một thành phố nhỏ với những con đường sạch sẽ và những hàng cây dương vươn cao tít tắp, nhìn thôi cũng thấy lòng người dễ chịu.
Xuống tàu hỏa là họ phải lập tức bắt chuyến xe buýt hướng về phía bệnh viện để đi khám bác sĩ.
Bác sĩ là do Triệu Huy đặc biệt liên lạc trước, đó là Bác sĩ Cố giàu kinh nghiệm nhất ở đây.
Mặc dù Trần Miên Miên đã từ chối nhưng đối phương vẫn tiến hành kiểm tra kỹ lưỡng cho cô.
Tháo găng tay ra, Bác sĩ Cố nói: "Thai ngôi mông, nhau tiền đạo."
Triệu Huy cũng khá có kinh nghiệm nên lo lắng: "Nhau tiền đạo có khả năng bị khó sinh nhất."
Bác sĩ Cố vứt găng tay đi: "Phẫu thuật đi thôi."
Trần Miên Miên thấy mổ thì mổ, chịu đau ít đi một chút cũng tốt.
Triệu Huy lại đỏ hoe mắt: "Chị dâu thứ hai của tôi chính là vì nhiễm trùng sau phẫu thuật mà mất, đứa trẻ cũng không giữ được."
Bác sĩ Cố nói: "Chị dâu của cô là trong thời chiến và ở bệnh viện dã chiến nên các biện pháp cấp cứu và thiết bị sao có thể so được với bây giờ. Yên tâm đi Đại tá Triệu, tuy rằng sinh mổ đúng là có rủi ro nhưng điều kiện y tế của chúng ta bây giờ cũng tương đương với thủ đô vậy."
Triệu Huy gật đầu nhưng lại nói thêm: "Ghi chú trước là nếu có nguy hiểm thì phải cứu người lớn trước."
Bác sĩ Cố mỉm cười nói: "Cô nhạy cảm quá rồi, vẫn chưa đến mức đó đâu."
Triệu Huy nắm tay Trần Miên Miên: "Lăng Thành mà dám đối xử không tốt với cháu thì cô sẽ đánh chết nó!"
Bà từng trải qua nỗi đau mất người thân sau ca phẫu thuật nên có bóng ma tâm lý và mới biểu hiện kích động đặc biệt như vậy.
Nhưng ở thời đại này thì sinh mổ bản thân nó cũng là một ván cược sinh tử. Trần Miên Miên phải đánh cược mạng sống vì nhà họ Triệu nên nếu Triệu Lăng Thành còn dám đối xử tệ với cô thì Triệu Huy nhất định sẽ không đồng ý.
...
Vùng Gobi đương nhiên cũng có điểm dừng của nó.
Anh vô cùng tận hưởng cuộc sống độc thân và công việc hiện tại của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)