Triệu Lăng Thành nghe không rõ và cứ ngỡ vợ cũ đến để chuyển hộ khẩu.
Theo lý thuyết thì khi ly hôn cô phải chuyển đi ngay nhưng cô chẳng những không làm vậy mà còn lấy danh nghĩa hộ khẩu để năm lần bảy lượt đòi tiền anh.
Anh lười nuông chiều nên đã thông báo cho phòng bảo vệ từ chối nhận mọi thư từ và điện báo của cô. Nhưng cuối cùng thì cô vẫn tới sao?
Tiếp tục gõ bàn tính, anh nói: "Để cần vụ đưa cô ta đi làm thủ tục."
Chính ủy Kỳ lại hỏi: "Cậu đã ăn tối chưa? Có cần tôi cử người xuống nhà ăn lấy giúp một ít không?"
Việc kiểm tra sắp kết thúc và nhiệm vụ giám sát không có vấn đề gì nên họ cũng có thể bước vào giai đoạn tiếp theo.
Nhiệm vụ trong tay Triệu Lăng Thành chỉ còn lại việc viết báo cáo, thế nhưng khi nghĩ đến đồ ăn ở nhà ăn là anh lại thấy buồn nôn.
Anh nói: "Không cần đâu, về nhà tôi sẽ tự nấu mì sợi ăn."
Chính ủy Kỳ tự cho là mình đã hiểu. Vừa hay nửa năm trước ông ấy cũng từng tham gia điều đình vụ ly hôn của Triệu Lăng Thành.
Ông ấy cách một cánh cửa khuyên nhủ: "Về đến nhà tuyệt đối đừng có nổi nóng nữa. Tiểu Trần đang mang thai nên cậu phải quan tâm và cảm thông cho cô ấy. Việc nhà thì..."
Cánh cửa mở ra cái rầm. Triệu Lăng Thành đang xắn tay áo với cổ áo sơ mi để mở hiện ra: "Cái gì cơ?"
Anh hỏi lại: "Đã ly hôn rồi, tại sao cô ta còn đến nhà tôi làm gì?"
Chính ủy Kỳ cũng hỏi vặn lại: "Cô ấy mang thai con của cậu và còn nộp đơn xin tái hôn nữa. Chẳng phải là cậu đã đồng ý rồi sao? Hơn nữa đã sắp tái hôn rồi mà chỗ ở trong nhà khách lại đang eo hẹp nên tôi bảo cô ấy về nhà ở. Có vấn đề gì không?"
Hóa ra vợ cũ chẳng những mang thai mà còn đến tìm anh để tái hôn sao?
Triệu Lăng Thành đóng sầm cửa lại.
Chính ủy Kỳ công nhận đứa bé của Trần Miên Miên là của Triệu Lăng Thành vì Triệu Huy cũng công nhận như thế.
Triệu Huy công nhận là vì bà ấy tin tưởng vào nhân phẩm của Trần Miên Miên.
Nhưng Triệu Lăng Thành phản ứng mạnh mẽ như vậy cũng chính là vì nhân phẩm của vợ cũ.
Anh lại mở phăng cửa ra rồi hung hăng nói: "Cô ta nói gì mà ông cũng tin hết sao?"
Chính ủy Kỳ cũng cảm thấy khó hiểu: "Đại tá Triệu là cô của cậu. Lẽ nào lời bà ấy nói mà tôi lại không nên tin?"
Triệu Lăng Thành lại đóng sầm cửa một lần nữa.
Tại sao chuyện này lại kéo cả cô nhỏ của anh vào nữa rồi?
Anh cần phải tiêu hóa thêm thông tin này.
Chính ủy Kỳ lại gõ cửa: "Đứa bé sắp chào đời rồi cậu còn nháo cái gì nữa?"
Ông ấy nói tiếp: "Lão Quân trưởng đã đủ kiên nhẫn để không hối thúc cậu rồi nhưng cậu cũng nên cho ông ấy một đứa cháu nối dõi đi chứ."
Triệu Lăng Thành rùng mình: "Ông nội tôi cũng biết rồi sao?"
Trong khi anh còn chưa hay biết gì mà chuyện này thậm chí đã đánh động đến cả ông cụ ở nhà rồi sao?
Chính ủy Kỳ vội nói: "Đại tá Triệu đặc biệt dặn dò là phải để cậu tự mình báo tin vui."
Ông ấy giơ tập hồ sơ lên: "Lịch trình nửa năm qua của Tiểu Trần tôi cũng mang đến cho cậu đây."
Triệu Lăng Thành trả lời dứt khoát: "Không xem."
Một lúc lâu sau, tiếng bước chân lạch cạch vang lên ngoài hành lang và Chính ủy Kỳ đã rời đi.
Triệu Lăng Thành nhìn lại chiếc bàn ngăn nắp sạch sẽ mà đầu óc trống rỗng.
Cuộc hôn nhân kéo dài hai năm đó giống như một trận bão cát khiến anh cứ hễ nhớ lại là thấy căng thẳng.
Nực cười hơn là ngay từ đầu anh cũng từng có những mong đợi về hôn nhân.
Bởi vì phần lớn mọi người trong căn cứ đều kết hôn qua xem mắt và sau khi cưới họ đều sống rất tốt.
Từ nhỏ anh cũng được nghe thế hệ cha chú kể rằng những người lao động chất phác mới là những người đáng yêu nhất.
Vì sự cố rơi xuống nước mà cô gái đó đã kiện anh tội đẩy cô xuống nước và cưỡng bức.
Trong ký ức của anh thì cô gái đó tóc ngắn cũn cỡn như con trai và quần áo đầy những mảnh vá. Trên gò má cô là hai quầng đỏ như màu khoai lang tím và trông hoàn toàn như một thằng nhóc.
Thế nhưng từ bí thư đội sản xuất cho đến mẹ của cô gái đó cùng dân làng ai nấy đều khen cô chăm chỉ chất phác và nhiệt tình lương thiện.
Anh nhớ đến lời lãnh đạo nói là phải xuất thân từ quần chúng và đi sâu vào quần chúng nên anh đã đồng ý kết hôn.
Cô gái đó gần như không biết chữ nên không thể giao tiếp được vì thế anh đã gửi cô đi học.
Để có thể tìm thấy tiếng nói chung, anh còn đặc biệt đăng ký cho cô học ngoại ngữ.
Khi đó dáng người cô gầy gò và ôm bọc hành lý đi sau lưng anh. Hai gò má cô đỏ đến mức chuyển sang sắc tím rồi từ tím lại ngả sang xanh.
Lúc đó Triệu Lăng Thành cũng từng ảo tưởng rằng sau khi học xong cô sẽ lột xác nhưng mà...
Anh đẩy bàn tính qua một bên rồi cầm bút máy lên. Anh nhắm mắt lại giây lát và cuối cùng cũng tập trung được tinh thần đang rối loạn.
Đây là nhóm dữ liệu cuối cùng rồi nên anh không được phép sai sót, tuyệt đối không được.
...
Trước khu chung cư là một nhóm nhóc tì năm sáu tuổi đang nô đùa nghịch ngợm.
Thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng xèo xèo kèm theo mùi thức ăn thơm phức tỏa ra. Đó là các gia đình đang nấu cơm tối.
Nhà của Triệu Lăng Thành nằm ở dãy gần bức tường bao nhất và ngay sát bên cạnh là một nông trường đang trong quá trình khai khẩn.
Khi Trần Miên Miên đi qua, có đứa trẻ nhìn thấy liền hét lớn: "Mau nhìn kìa, Đồ Mù kìa!"
Những đứa trẻ khác quay lại nhìn cũng đồng thanh gọi: "Oa, Đồ Mù đến rồi."
Nhà Triệu Lăng Thành ở ngay tầng một. Trần Miên Miên nhón chân theo ký ức lấy chìa khóa từ trên khung cửa xuống.
Cô vừa mở cửa thì hàng xóm sát vách cũng đi ra: "Tiểu, Tiểu Trần?"
Người hàng xóm liền quát lũ trẻ: "Không được tự tiện đặt biệt danh cho người khác."
Biệt danh bọn trẻ đặt cho Trần Miên Miên chính là Đồ Mù. Cô mỉm cười nói: "Chị Tôn, em về rồi đây."
Trời nóng nên cô chỉ mặc một chiếc áo len mỏng và bụng lại nhô cao khiến người hàng xóm Tôn Băng Ngọc nhìn đến ngây người.
Có một đứa trẻ lao tới hỏi: "Đồ Mù, không phải cô đi rồi sao còn quay lại đây làm gì?"
Cậu bé nói tiếp: "Cô không biết đâu, chú Triệu dạo này sống vui vẻ lắm đấy."
Tôn Băng Ngọc phản ứng lại và mắng con trai mình: "Triển Triển, không được nói bậy."
Người ta rõ ràng là đã làm hòa rồi nên trẻ con không được nói năng lung tung.
Thấy trong nhà đầy một lớp cát bụi dày nên Tôn Băng Ngọc lại nói: "Sang nhà chị ngồi một lát đi rồi để anh cần vụ giúp em dọn dẹp vệ sinh."
Nhà cửa ở vùng sa mạc Tây Bắc này nếu không quét dọn hàng ngày thì sẽ không có chỗ mà đặt chân.
Trần Miên Miên cảm ơn Tôn Băng Ngọc nhưng cô lại đi ra khỏi cửa khu tập thể. Theo ký ức, cô nhón chân sờ vào khe gạch và tìm thấy một chùm chìa khóa.
Đối diện là bức tường bao và sát tường có ba căn nhà cấp bốn cũ kỹ. Cô đi đến trước cửa một căn phòng.
Lũ nhóc tì bám đuôi sau lưng cô. Cậu bé Triển Triển hạ thấp giọng nói: "Cô ta có rất nhiều Hắc Hắc giấu trong căn nhà đó đấy."
Cậu bé Soái Soái hăm hở muốn tiến lên nhưng Triển Triển vội ngăn lại: "Đừng, cô ta sẽ đánh người đấy."
Đây là mấy căn phòng bỏ hoang bị nguyên chủ tự mình khóa lại và sau đó không cho phép lũ trẻ lại gần.
Nhưng Trần Miên Miên không phải là nguyên chủ. Cô nhìn lũ trẻ rồi nói: "Nếu tò mò thì lại đây mà xem."
Thế nhưng cô vừa dứt lời thì Triển Triển dẫn đầu đám nhóc quay đầu chạy biến. Những đứa trẻ khác cũng la hét rồi chạy mất dạng.
...
Căn phòng tối om nên Trần Miên Miên tất nhiên không dám vào mà chỉ đứng ở cửa kéo một tấm ra.
Triển Triển chẳng biết đã ghé lại từ lúc nào: "Oa, da Hắc Hắc kìa!"
Tôn Băng Ngọc cũng tới xem náo nhiệt rồi cảm thán: "Tiểu Trần lột bộ da này sạch thật đấy, phơi cũng rất khéo."
Triển Triển ôm lấy đùi mẹ: "Mẹ ơi mẹ cũng bắt cho con một con Hắc Hắc đi, con cũng muốn có."
Tôn Băng Ngọc cười nói: "Thằng quỷ nhỏ, ở đây làm gì còn con Hắc Hắc nào nữa."
Vốn dĩ con Hắc Hắc ở căn cứ nhiều thành họa nhưng trong hai năm qua đã bị Trần Miên Miên bắt không còn một con nào.
Mà bất cứ ai ở Tây Bắc cũng đều biết rằng da của nó vô cùng quý giá.
Mùa đông ở vùng sa mạc có thể làm chết người nhưng da Hắc Hắc còn giữ ấm tốt hơn cả da sói và da gấu.
Nếu dùng bộ da này để làm một đôi giày thì cả mùa đông sẽ không lo bị cóng chân nữa.
Tôn Băng Ngọc còn đang cảm thán thì Trần Miên Miên lại kéo thêm một tấm nữa rồi đưa cả hai bộ da vào tay chị ấy.
Cô nói: "Chị Tôn, chị lấy bộ da này làm cho Triển Triển một đôi giày đi mùa đông nhé. Em tặng cậu bé đấy."
Tôn Băng Ngọc thốt lên: "Thật sao?"
Triển Triển nhận lấy bộ da rồi reo hò: "Oa, con có tận hai bộ da Hắc Hắc rồi."
Tôn Băng Ngọc cảm thấy không đúng: "Bộ da này của em chẳng phải là, chẳng phải là..."
Nguyên chủ tuy thích tích trữ đồ đạc nhưng cô ta không bao giờ tặng ai hay bán đi mà chỉ giữ khư khư bên mình.
Thực chất đó là vì cô ta mắc hội chứng tích trữ, một loại bệnh tâm lý.
Hơn nữa Vương Hỷ Muội luôn nói với nguyên chủ rằng bà ta đã nuôi nấng cô khôn lớn nên ơn nghĩa cao tựa núi xanh và sâu hơn biển cả.
Cô ta có bất cứ thứ gì cũng đều nộp hết cho mẹ già để báo đáp ơn nuôi dưỡng.
Nói thẳng ra là Vương Hỷ Muội coi con gái như vật nuôi trong nhà.
Và bà ta đã nuôi dạy rất thành công khi hai chị em nguyên chủ chẳng giỏi gì ngoài việc báo hiếu cho mẹ.
Tôn Băng Ngọc thấy cô khóa cửa bỏ đi thì đuổi theo nói: "Chị không thể lấy không da của em được. Em cứ ra giá đi."
Chị ấy lại ghé sát dưới ánh đèn nhìn kỹ: "Đúng là một bộ da tốt, không có lấy một lỗ sâu mọt nào."
Trần Miên Miên thấp giọng hỏi: "Chị Tôn, ở chợ đen một bộ da như thế này có phải giá khoảng hai ba đồng không ạ?"
Trên chợ đen thỉnh thoảng có bán da Hắc Hắc và đúng là giá từ hai đến ba đồng một tấm.
Trong khi vật giá hiện tại thì một cân sữa bột loại tốt nhất cũng chỉ có 8 hào nên nó đặc biệt có giá trị.
Người ta thỉnh thoảng mua được một tấm sẽ xẻ làm đôi để làm mặt giày hoặc miếng bảo vệ đầu gối.
Dùng hẳn hai tấm để làm một đôi giày toàn bằng da từ trong ra ngoài thì không còn là vấn đề tiền bạc nữa mà là có tiền cũng không mua được.
Nghĩ đến tính khí kỳ quặc của Trần Miên Miên nên Tôn Băng Ngọc không dám chiếm hời của cô: "Một tấm chị gửi em hai đồng nhé."
Trần Miên Miên lại giả vờ giành lại bộ da và cười nói: "Nếu chị đưa tiền là em không tặng nữa đâu đấy."
Cô vỗ vào bụng mình: "Bán anh em xa mua láng giềng gần. Sau này em còn phải làm phiền chị nhiều nên cái này là em tặng chị."
Tôn Băng Ngọc cứ cảm thấy cô không giống như trước đây nhưng lại không nói rõ được là khác ở chỗ nào.
Tự dưng có được hai bộ da nên khi về nhà chị ấy vui mừng khôn xiết.
Trần Miên Miên cũng vui đến phát điên vì không ngờ cô lại tìm được kho báu thật.
Có cả một căn phòng đầy đồ da như vậy là cô sắp phát tài rồi và cô sẽ đổi tất cả chúng thành tiền.
Về đến nhà, anh cần vụ đã lau chùi sạch sẽ phòng khách và sàn nhà rồi đang xả nước dọn dẹp nhà bếp.
Theo quy định thì cần vụ không phải dọn bếp nên Trần Miên Miên nói: "Vất vả cho anh quá, phần còn lại cứ để tôi dọn dẹp."
Anh cần vụ khách sáo vài câu rồi xách túi rác rời đi. Đúng lúc đó Tôn Băng Ngọc cầm mấy quả trứng gà bước vào cửa.
Chị ấy cười nói: "Em gầy quá, ăn chút trứng gà đi để bồi bổ cơ thể."
Trần Miên Miên đang nghĩ tối nay nên ăn gì thì vừa hay có trứng gà. Chỉ cần pha thêm một bát sữa bột nữa là cũng coi như được một bữa cơm rồi.
Cô vừa nhận lấy trứng gà định hỏi gì đó thì nghe Tôn Băng Ngọc nói: "Ơ, Lăng Thành về rồi à?"
Trần Miên Miên cũng lập tức đặt trứng xuống rồi cười rạng rỡ đi ra mở cửa: "Lăng Thành mau vào đi, em đợi anh lâu lắm rồi."
Nhưng không đúng, ngoài hành lang không có ai cả. Chuyện này là sao?
Tôn Băng Ngọc cũng cảm thấy kỳ lạ: "Vừa nãy chị rõ ràng nhìn thấy cậu ấy ở ngoài cửa sổ mà, đi đâu mất rồi nhỉ?"
Chị ấy nói tiếp: "Chắc là chị nhìn nhầm rồi. Em cứ nghỉ ngơi đi, chị về rửa bát đây."
Hóa ra chỉ là một phen hú vía. Trần Miên Miên vừa ngân nga hát vừa cọ rửa nồi niêu bát đĩa.
Bắc nồi nước lên bếp mà bụng cô đói cồn cào. Nữu Nữu cũng ngọ nguậy không ngừng trong bụng, có vẻ như cô bé cũng đói rồi.
Cô dứt khoát đập luôn ba quả trứng gà làm món trứng chần sữa bột thơm phức.
Cô bưng bát lên vừa thổi vừa uống. Trần Miên Miên muốn cho mình ăn thật no.
Nhưng cô mới chỉ nhấp được một ngụm thì ngoài cửa sổ đã vang lên giọng nói của một người đàn ông: "... Sao cô lại quay về đây?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

