Trần Hoán Đệ ngớ người rồi nghẹn họng.
Từ nhỏ cô ấy thường giúp mẹ xử lý em gái nên bản thân cũng thấy rất khổ sở.
Đem đốt đi thì quá thối mà đem chôn thì chó hoang sẽ bới lên rồi tha đi khắp nơi.
Cô ấy ghét cay ghét đắng việc sinh con gái nhưng vận may của cô ấy cũng rất tốt vì sau khi kết hôn đã sinh được hai cậu con trai quý báu.
Cô ấy không quen biết Triệu Huy và cũng không thể hiểu nổi mà thầm nghĩ trong lòng rằng lại có người muốn sinh con gái cơ đấy đúng là thần kinh!
Nhưng với tư cách là người nông thôn thì cô ấy bẩm sinh đã sợ quân đội và cảnh sát đặc biệt là khi Triệu Huy còn ngồi trên xe quân đội nữa.
Cô ấy không hiểu rốt cuộc là có chuyện gì nên đã âm thầm chuồn mất.
Triệu Huy gọi tài xế dọn dẹp hành lý rồi cười nói: “Tối nay chúng ta đổi sang chỗ có điều kiện tốt hơn để ở nhé.”
Trong lòng Ngô Tinh Tinh vẫn cảm thấy không yên tâm nên mới hỏi: “Dì ơi dì không thể trực tiếp đưa Miên Miên về nhà luôn sao?”
Triệu Huy đã bận rộn suốt cả ngày thực chất là đi điều chuyển hồ sơ để giúp Trần Miên Miên làm thủ tục theo quân.
Nhưng địa bàn quân sự trọng yếu không có đặc quyền và chuyện của bộ đội bảo mật cũng không tiện giải thích với quần chúng.
Bà ấy chỉ nói: “Vẫn còn thủ tục cần làm nhưng cứ yên tâm đi vì Miên Miên sẽ sớm được đến bộ đội thôi.”
Bà ấy cũng cảm thấy khá áy náy nên đích thân dìu Trần Miên Miên lên xe rồi mới giải thích thêm: “Dì đã đặc biệt điều chuyển hồ sơ của con và có một tin tốt là vì con mãi chưa đến căn cứ để chuyển hộ khẩu nên hộ khẩu vẫn còn ở căn cứ và việc quay về cũng sẽ dễ dàng hơn.”
Bà ấy nói tiếp: “Con đã rời đi gần nửa năm nên phía căn cứ cần xem lịch trình của con điều này con có thể hiểu được chứ.”
Trần Miên Miên dĩ nhiên là hiểu bởi vì trong nguyên tác lần đầu nữ phụ lên căn cứ đã bị công an điều tra ròng rã suốt một tháng trời.
Hơn nữa đối với sự thuần khiết và chân thành của Triệu Huy thì Trần Miên Miên cảm thấy vô cùng bất ngờ.
Theo lẽ thường tình thì cô đã ly hôn nửa năm mà lại đang mang thai nên người nhà đằng trai có nghi ngờ huyết thống cũng là chuyện bình thường.
Triệu Lăng Thành lại là con một trong nhà nên gia đình chắc chắn sẽ càng muốn có con trai hơn.
Nhưng tất cả những biểu hiện của Triệu Huy đều khiến cô cảm thấy rằng đưa Nữu Nữu về nhà họ Triệu là đúng đắn.
Cô nói: “Không vội đâu ạ cứ trước khi sinh quay về là được.”
Triệu Huy lại bảo: “Không được đâu chậm nhất là ba ngày nữa chúng ta phải tới căn cứ để làm kiểm tra toàn diện.”
Nhưng đột nhiên bà ấy lại thốt lên một tiếng kinh hãi: “Không xong rồi mau lên mau đưa đến bệnh viện!”
Tài xế đạp phanh gấp định quay đầu xe nhưng Trần Miên Miên lại nói: “Cô nhỏ đừng sợ chỉ là thai máy thôi ạ.”
Triệu Huy ngẩn ra: “Vậy là em bé sao là con bé đang cử động à?”
Trần Miên Miên đặt cả lòng bàn tay của bà ấy lên bụng rồi hỏi: “Cảm nhận được rồi chứ ạ có phải rất thú vị không?”
Phần bụng của cô đang động đậy và đó cũng là sức sống bừng bừng mãnh liệt của một thai nhi.
Triệu Huy thốt lên: “Đúng là con cháu nhà họ Triệu của tôi con bé thật giỏi quá.”
Bà ấy đã xem biên bản vụ án của Trần Kim Huy nên biết hắn ta vì muốn ép cô phá thai mà đã đánh chị gái ruột đến mức bụng đầy vết bầm tím.
Nhưng không hổ là dòng dõi của năm người ông nội anh hùng vì con bé cuối cùng vẫn đợi được bà cô đến cứu mình.
Mà nếu sau này ông cụ biết được tất cả những chuyện này thì thật không dám tưởng tượng nổi ông ấy sẽ kích động và vui mừng đến nhường nào.
Còn nơi ở mới mà bà ấy tìm cho Trần Miên Miên chính là nhà khách của nhà máy thép vì phương Bắc đất rộng nên đây lại là một khu đại viện lớn.
Bà ấy giao tay Trần Miên Miên cho Chủ nhiệm Khâu rồi dặn: “Người này tôi xin phó thác cho chị đấy.”
Chủ nhiệm Khâu vẫn còn công việc muốn nhờ Trần Miên Miên làm nên dĩ nhiên là đồng ý ngay lập tức: “Thủ trưởng cứ yên tâm trăm phần trăm ạ.”
Không giống như nhà khách quốc doanh là nhà vách đất thì ở đây là một dãy nhà lầu nhỏ bằng gạch đỏ mới xây.
Trần Miên Miên đi vào hành lang và nghe thấy tiếng nước chảy rào rào nên không khỏi dừng bước: “Ở đây không phải là nhà vệ sinh khô ạ.”
Chủ nhiệm Khâu hiểu ý: “Nhà vệ sinh của chúng tôi là loại dội nước đấy!”
Trần Miên Miên quay người chạy đi nhưng chưa được mấy bước đã quay lại: “Cho cháu mượn tờ giấy vệ sinh với.”
Chủ nhiệm Khâu lấy ra một tờ báo rồi xé một mảnh đưa cho cô: “Đi đi.”
Trần Miên Miên phải đi giải quyết nỗi buồn một phen nếu không thì Nữu Nữu cũng phải chê cái bụng của cô quá thối mất thôi.
Sau khi đi vệ sinh xong thì Chủ nhiệm Khâu dẫn cô vào một phòng khách.
Trong phòng khách cuối cùng cũng không phải là chiếc giường lò lớn nồng nặc mùi đất cát mà Trần Miên Miên đã có thể được ngủ giường thực thụ.
Cô cũng đã dịch xong bản báo cáo và cho vào trong phong bì.
Vì là bản thảo ngoại văn nên Chủ nhiệm Khâu không dám tự xem mà cầm đi tìm lãnh đạo để thẩm định.
Bữa tối ăn ở nhà ăn của nhà máy thép và chỉ có một món bắp cải hầm khoai tây gần như không có chút dầu mỡ nào cùng món chính là hạt cao lương chỉ mới bóc lớp vỏ thô nên ăn vào rất rát cổ họng khiến Trần Miên Miên ăn một cách rất khó khăn nhưng lại nghe thấy bên ngoài cửa sổ có đứa trẻ nói: “Có thịt kìa thơm quá đi mất.”
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ thì thấy một người phụ nữ đang nuốt nước miếng rồi nói với con trai: “Ngoan con hãy ăn luôn cả phần của mẹ đi.”
Trần Miên Miên bới đống rau một hồi lâu mới thấy một mẩu thịt nhỏ rồi bỏ vào miệng và quả nhiên là rất thơm.
Mà ở các nhà máy bình thường hiện nay thì công nhân đều ăn loại cơm nước như thế này cả.
Đội dân quân có thể khá hơn một chút vì bọn họ có thể cắt xén khẩu phần ăn của phạm nhân.
Tốt nhất là các đơn vị thuộc diện bảo mật nhưng nơi đó phải dựa vào năng lực để tuyển chọn nên người bình thường không thể vào được.
Nơi có nhiều dầu mỡ và béo bở nhất chính là ngành đường sắt vốn nắm giữ huyết mạch lưu thông hàng hóa.
Đó cũng là lý do tại sao Hứa Tiểu Mai tính toán hết mức để đưa mấy đứa em trai vào hệ thống đường sắt.
Nằm trên tấm đệm cỏ mềm mại thì Trần Miên Miên ngủ một mạch đến sáng.
Cô lấy nước nóng gội đầu rồi lại lau rửa khắp người một lượt nên coi như đã tươm tất sạch sẽ.
Cô đang ngồi bên mép giường chải đầu thì Chủ nhiệm Khâu lại gõ cửa sổ: “Đồng chí Tiểu Trần đến giờ dậy rồi đấy.”
Đã là tháng Tư mùa xuân nên mặc áo khoác dạ thì quá nóng vì thế Trần Miên Miên cứ để mở cúc áo.
Nữ phụ có một mái tóc dài đen bóng mượt mà và vì chưa khô hẳn nên cô cứ để xõa tung ra như vậy.
Chủ nhiệm Khâu nhìn đến mức hơi ngẩn người: “Chẳng trách có thể gả vào nhà thủ trưởng vì cái nét mặt này của cháu càng nhìn lại càng thấy kiều diễm.”
Bà đưa cô đến trung tâm chỉ huy cơ khí rồi lên lầu và hai người đi vào phòng bí thư.
Trần Miên Miên vừa mới bước vào cửa thì một người đàn ông trung niên đã tới bắt tay: “Dịch tốt lắm.”
Ông ấy nói tiếp: “Nghe nói cháu là học sinh trường Hồng Chuyên mà bản dịch của cháu còn giỏi hơn cả mấy ông giáo sư đại học nhiều.”
Chủ nhiệm Khâu giới thiệu: “Tổng Giám đốc Nghiêm của chúng tôi đã khen cháu suốt cả buổi rồi đấy.”
Lúc đầu bà thực sự không tin tưởng Trần Miên Miên lắm bởi vì ai cũng biết trình độ của trường Hồng Chuyên là như thế nào.
Nhưng lãnh đạo vừa xem bản thảo đã khen ngợi không ngớt nên bà cũng tin rằng Trần Miên Miên là một học bá.
Bà lại nói: “Nếu không phải cháu bận sinh con thì đã có thể đi làm chính thức tại nhà máy của chúng tôi rồi.”
Tổng Giám đốc Nghiêm nhìn vào bụng cô rồi cũng nói: “Nghe nói cháu sắp đi theo quân nếu không thì tôi nhất định sẽ chỉ định cháu làm thư ký cho mình!”
Sinh con chỉ là một quá trình và Trần Miên Miên vẫn muốn đi làm.
Tạm thời không tiện hứa hẹn điều gì nên cô chỉ nói: “Lãnh đạo còn công việc gì thì cứ việc sắp xếp vì mấy ngày này dù sao cháu cũng đang rảnh rỗi nên ngài đừng khách sáo mà hãy cho cháu một cơ hội để đóng góp một phần sức lực vào công cuộc xây dựng tổ quốc ạ.”
Không chỉ dịch tốt mà nói chuyện cũng lọt tai như vậy sao?
Tổng Giám đốc Nghiêm xúc động vỗ bàn bôm bốp: “Công việc thì có đầy ra đấy và chỉ dựa vào tinh thần giác ngộ này của cháu thì tôi cũng sẽ không để cháu phải chịu thiệt thòi đâu!”
Cứ như vậy trong giai đoạn chờ đợi Triệu Huy thì Trần Miên Miên đã có một công việc tạm thời.
Chủ nhiệm Khâu rất ngạc nhiên bởi vì mỗi khi cô dịch xong một bản tài liệu thì Tổng Giám đốc Nghiêm lại khen ngợi một lần.
Biên chế chính thức của nhà máy thép rất hạn hẹp nhưng ông ấy đã đặc biệt dặn dò rằng chỉ cần Trần Miên Miên đồng ý đến thì sẽ cho suất chính thức ngay.
Bởi vì tiếng Anh vốn mang thuộc tính phản động nên Chủ nhiệm Khâu không dám xem văn bản nhưng Trần Miên Miên chẳng qua chỉ là một học sinh trường Hồng Chuyên thì rốt cuộc cô đã dịch tốt đến mức nào mà có thể khiến lãnh đạo khen ngợi đến mức đó?
Bà không nghĩ ra cũng không hiểu nổi nhưng đối với Trần Miên Miên thì bà ngày càng khách sáo hơn.
Nhà máy thép được coi là mục tiêu dự phòng và nếu không tìm được công việc nào tốt hơn thì Trần Miên Miên sẽ đến đây đi làm.
Dĩ nhiên là cô làm phiên dịch thì trình độ thực tế cũng chỉ ở mức bình thường nhưng quan trọng là cô có thể nắm bắt được tâm lý khách hàng.
Thoắt cái đã qua hai ngày và theo đúng hẹn thì Triệu Huy sẽ đến đón cô.
Vừa vặn Chủ nhiệm Khâu đã đưa tổng cộng bốn đồng tiền mặt và hai đồng phiếu lương thực làm thù lao nên Trần Miên Miên đã mua hai cân bánh ngọt tại cửa hàng nhà máy thép rồi lại mua thêm năm túi lớn đặc sản địa phương là loại sữa bột bò tẻ có vị sữa đậm đà mà giá lại rẻ.
Ngô Tinh Tinh và Cổ Lệ mỗi người được một túi sữa bột cùng một cân bánh ngọt làm quà cảm ơn còn bản thân cô thì phải mang theo ba túi lớn.
Bởi vì từ lúc xuyên không đến nay thì cô toàn phải ăn lương thực thô nên thực sự rất khó nuốt.
Trong ký ức thì căn cứ cũng chủ yếu ăn lương thực thô nên cô đã chuẩn bị sẵn cho mình thêm mấy túi sữa bột.
Triệu Huy đến rất đúng giờ và từ sáng sớm tinh mơ thì chiếc xe quân đội đã đi thẳng vào trong sân.
Chủ nhiệm Khâu đích thân dọn dẹp rồi giúp vận chuyển chăn đệm nhưng Trần Miên Miên nhìn ra cổng mà trong lòng lại không ngừng lo lắng.
Bởi vì việc rơi xuống nước để ép cưới thực chất là do Hứa Tiểu Mai lên kế hoạch và còn thành công kiếm được năm trăm đồng.
Nhưng bây giờ chồng và em trai của cô ta đều đã vào đồn cảnh sát mà Trần Miên Miên lại sắp rời khỏi Tuyền Thành thì liệu cô ta có thể nhẫn nhịn được không?
Đúng là cầu được ước thấy khi có một chiếc xe đạp lao vào trong sân và người đạp xe chính là Hứa Tiểu Mai đang chở theo Trần Hoán Đệ.
Lần trước đã nói là sẽ đoạn tuyệt quan hệ nên Trần Hoán Đệ cũng không mập mờ mà ném cho em gái một chiếc phong bì: “Giấy đoạn tuyệt quan hệ đây!”
Cô ấy lại chỉ tay ra cổng: “Lập tức đi bảo lãnh cho Kim Huy và em rể họ Hứa ra đây nếu không thì mẹ chúng ta sẽ lập tức tố cáo và vạch trần cô.”
Triệu Huy và Chủ nhiệm Khâu đồng thời ngẩn ra rồi Chủ nhiệm Khâu tranh hỏi trước: “Tố cáo cái gì và tại sao?”
Trần Hoán Đệ vụng miệng không biết nói gì nên nhìn sang Hứa Tiểu Mai.
Hứa Tiểu Mai nói: “Mẹ chồng tôi có thể làm chứng rằng chính Trần Miên Miên đã theo dõi quân nhân rồi vu khống quân nhân và còn trộm cắp tài sản của quân nhân nữa.”
Trần Hoán Đệ bổ sung thêm: “Mẹ tôi đang ở đồn công an rồi nếu Miên Miên không đi thì mẹ tôi sẽ tố cáo cô ta ngay tại chỗ.”
Mẹ ruột muốn hắt nước bẩn vào con gái mình sao và bà ta không sợ con gái mình đang mang bụng bầu lớn mà không thể theo quân rồi còn phải ngồi tù hay sao?
Đó là một người mẹ kiểu gì vậy và bà ta không còn quan tâm đến sự sống chết của con gái ruột mình nữa sao?
Triệu Huy và Chủ nhiệm Khâu nhất thời đều sững sờ.
Hứa Tiểu Mai nhếch môi giễu cợt và ánh mắt như muốn nói rằng hết cách rồi chứ gì và cô chỉ còn nước đi bảo lãnh người ra thôi đúng không?
Trần Miên Miên cũng mỉm cười rồi nhìn Trần Hoán Đệ: “Số tiền mà Tiểu Mai đưa cho mẹ chúng ta là sổ tiết kiệm đúng không nhưng cái sổ tiết kiệm đó cô ta đã báo mất trước khi đưa cho mẹ rồi nên chỉ cần ra ngân hàng là sẽ hỏi được sự thật thôi. Còn nữa mẹ chúng ta có ba trăm đồng tiền dưỡng già nhờ cô ta giữ hộ nhưng cô ta đã sớm chuyển tiền sang tên mình rồi và cả số thuốc giữ mạng mà em đưa cho mẹ cũng bị cô ta đổi mất rồi vì thuốc thật đang nằm trong tay mẹ đẻ của cô ta kìa.”
Trần Hoán Đệ còn đang ngơ ngác thì Hứa Tiểu Mai đã hét lên một tiếng chói tai: “Trần Miên Miên cô sẽ không có kết cục tốt đâu!”
Trần Hoán Đệ cuối cùng cũng phản ứng lại được: “Tiểu Mai cô dám lấy đồ của nhà tôi để trợ cấp cho nhà đẻ cô à?”
Hứa Tiểu Mai thấy tình hình không ổn liền leo lên xe đạp định chạy trốn.
Nhưng Trần Hoán Đệ sức dài vai rộng đã một tay kéo cô ta trở lại: “Đi theo tôi đến hợp tác xã tín dụng ngay.”
Cô ấy lại gầm lên: “Dám ăn cắp tiền của nhà tôi để trợ cấp cho nhà đẻ thì tôi sẽ không tha cho cô đâu.”
Vừa xé vừa kéo thì cô ấy đã lôi Hứa Tiểu Mai ra khỏi sân rồi lôi đi mất.
Triệu Huy cuối cùng cũng hiểu ra: “Em dâu con ăn cắp tiền của mẹ con rồi đưa cho nhà đẻ cô ta tiêu xài rồi.”
Chủ nhiệm Khâu cũng nói: “Vét sạch nhà chồng để bù đắp nhà đẻ thì mẹ của cháu chắc chắn là sẽ làm ầm lên cho xem.”
Đúng vậy vì nữ phụ là kẻ cuồng em trai nên Hứa Tiểu Mai lại càng là loại người như thế.
Hơn nữa cô ta có tận ba người em trai nên cô ta còn điên cuồng hơn cả nữ phụ nhiều.
Chẳng qua là cô ta thông minh và làm việc kín kẽ hơn mà thôi.
Vương Hỷ Muội muốn đi tố cáo thì Trần Miên Miên quả thực không có cách nào đối phó với bà ta.
Nhưng nếu bà ta phát hiện ra số tài sản mà mình tích cóp bằng cách hút máu con gái đã bị con dâu lấy trộm để trợ cấp cho nhà đẻ thì sao?
Cho nên muốn chia rẽ bọn họ thực ra rất đơn giản vì chỉ cần vạch trần bộ mặt thật của Hứa Tiểu Mai là được.
Vương Hỷ Muội cần con gái mình là kẻ cuồng em trai nhưng lại tuyệt đối không cho phép con dâu trợ cấp cho nhà đẻ.
Hai người bọn họ sẽ xâu xé lẫn nhau một cách điên cuồng nên tạm thời cũng sẽ không còn tâm trí lo chuyện khác nữa và Trần Miên Miên vừa hay có thể yên tâm dưỡng thai rồi đi sinh con.
Sau khi lên xe Jeep thì cô mới xem tờ giấy đoạn tuyệt quan hệ mà Vương Hỷ Muội đưa cho.
Nó do Hứa Tiểu Mai viết thay và cũng chỉ có một câu là Vương Hỷ Muội sẽ do vợ chồng Trần Kim Huy chịu trách nhiệm phụng dưỡng.
Nó thực chất không có hiệu lực pháp lý bởi vì phụng dưỡng cha mẹ là trách nhiệm mà con cái phải thực hiện nên những bản khế ước lập riêng như thế này là vô hiệu.
Nhưng khoản tiền sính lễ 500 đồng và 200 đồng bồi thường ly hôn sau này Trần Miên Miên có thể dựa vào tờ giấy này để đến đòi lại.
...
Chiếc xe lao đi vun vút và Triệu Huy mỉm cười nói: “Lăng Thành hôm nay sẽ khởi hành từ đại mạc để quay về căn cứ nên ngày mai chúng ta có thể gặp mặt rồi và dì đã chào hỏi với cấp trên của nó nên lãnh đạo sẽ thông báo cho nó biết tin vui sắp được làm bố ngay lập tức.”
Bà lại thở dài nói: “Sắp được làm bố rồi thật không dám tưởng tượng nó sẽ kinh ngạc và vui mừng đến thế nào nữa.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)


Cả chương k có lấy một cái dấu phẩy, nhiều câu dài ngoằng đọc sắp đứt hơi luôn 😅