Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Oan Gia Học Đường Chương 3:

Cài Đặt

Chương 3:

Đi bộ đường dài 36 km thực sự vắt kiệt sức tôi.

Đi được đến gần cuối tôi đã đuối đến thở không ra hơi, gần như là tụt lại cuối đoàn, cảm giác có thể ngất bất cứ lúc nào.

Đột nhiên thấy nhẹ bẫng, tôi quay đầu lại.

Bùi Hiếu đã cầm lấy chiếc balo nặng trĩu của tôi.

Tim tôi chững lại một nhịp.

Cậu ấy vẫn tỉnh bơ nói: “Mang giúp cậu đấy, về nhớ mời tớ uống trà sữa.”

---

Đi bộ đường dài tốn quá nhiều sức, về trường tôi và Bùi Hiếu hẹn nhau một ngày không học hành gì cả.

Trong giờ tự học, tôi liếc sang thấy không ổn, nhanh tay giật lấy cuốn sách cậu ấy đang che giấu. Nhìn kỹ, tôi giận dữ: “Nói là cùng nhau buông thả, vậy mà cậu lại lén học chăm để rồi gây bất ngờ cho mọi người sao!”

Cậu ấy cũng trừng mắt nhìn tôi: “Còn cậu thì sao! Tưởng là giấu điện thoại để chơi game, hóa ra là nhét cả đống từ vựng học thuộc!”

Thật ra thành tích của tôi và Bùi Hiếu cũng ngang nhau. Thầy Đới bảo nếu không bị lệch môn thì cả hai chúng tôi đều có thể lọt vào top 100 toàn khối.

Trong trường tôi, lọt vào top 100 nghĩa là có khả năng đậu vào top 1,500 của cả tỉnh trong kỳ thi đại học.

---

Bùi Hiếu đúng là rất đẹp trai, nếu không thì một người mê ngoại hình như tôi đã không chú ý đến cậu ấy ngay từ đầu.

Đôi khi trong giờ thể dục, khi cậu chơi bóng rổ, mấy nữ sinh lớp khác còn đến xem.

Hôm nay tôi đột nhiên muốn đi cổ vũ.

Bùm bùm, "Tống Nam • Máy quay Bùi Hiếu tại nhân gian •" đã bật chế độ theo dõi.

Mấy bạn nam đang chờ đến lượt nhìn thấy tôi thì chào đón nhiệt tình: “Chị Nam đến rồi! Trùng hợp ghê, anh Bùi đang ở trong sân đấy. Để em nói chị nghe, anh ấy giỏi lắm balabala…”

Tôi chợt thấy hồi hộp.

Kết quả là cả trận Bùi Hiếu không vào nổi một quả nào.

---

Kết quả thi tháng có rồi, Bùi Hiếu đứng trên tôi hơn ba mươi hạng.

Cậu ấy đắc ý: “Xem ra tớ vẫn nằm trên cậu một chút nhé.”

Bạn ngồi phía trước sợ hãi quay đầu lại: “Hả? Cậu nằm trên ai cơ?”

“…Cút.”

---

Tan buổi học tối, khi tôi đang về ký túc xá, Bùi Hiếu đuổi theo gọi tôi: “Tống Nam.”

Cậu bước đến trước mặt, đưa tôi một quả lê: “…Ăn lê không?”

Không từ chối thì phí, tôi cảm ơn và nhận lấy.

Cậu ấy mỉm cười, cúi xuống nhìn tôi: “Sinh nhật vui vẻ nhé.”

…Trời ơi, sao tim mình lại lỡ nhịp nữa rồi.

Về ký túc xá, tôi kể chuyện này cho bạn cùng phòng nghe. Cô ấy gật đầu tỏ vẻ hiểu.

Bạn tôi nói: “Cậu ấy chỉ mượn cớ tặng lê để chúc mừng sinh nhật cậu thôi.”

---

Lễ trưởng thành, các em khóa dưới đứng hai bên đường tặng hoa.

Bùi Hiếu nhìn một em nam xin kết bạn WeChat với tôi bằng ánh mắt ghen tuông.

Còn tôi nhìn chằm chằm vào ba bông hoa trong tay cậu ấy được tặng từ mấy em nữ mà lòng không vui.

---

Giáng sinh, câu lạc bộ Văn học tổ chức hoạt động gửi thư ẩn danh. Tôi viết một tấm thiệp chúc Bùi Hiếu giáng sinh vui vẻ.

Biết cậu thích bánh quy của thương hiệu "Người Yêu Trắng", tôi tặng cậu luôn một hộp mà tôi quý đến nỗi chưa nỡ ăn.

...Yên tâm là chưa hết hạn.

---

Dù vậy, Bùi Hiếu vẫn chia đôi hộp bánh quy với cô bạn cùng bàn yêu quý của mình—là tôi.

---

Tết, anh trai tôi từ Thượng Hải trở về.

Anh Tống Dật hơn tôi bảy tuổi, đang học y tại Thượng Hải, học từ đại học lên tiến sĩ, bận rộn đến mức chẳng mấy khi về nhà, chỉ có Tết mới gặp được.

Trong bữa cơm Tất niên, anh Tống ngồi cạnh tôi. Tôi liếc thấy anh ấy gắp một miếng thịt ngỗng, không ăn mà đưa lên nhìn chăm chú.

Tôi không nhịn được, hỏi: “Anh đang làm gì đấy?”

Anh ấy hào hứng: “Nhìn đi, ở đây có một mạch máu này.”

---

Tôi rất thích anh trai mình, mỗi lần về anh ấy đều mang cho tôi kẹo sữa Thỏ Trắng hoặc vài món đồ nhỏ xinh.

Có năm tôi rất muốn có một chiếc bàn chải điện, nghĩ đến món quà Tết thì mong mỏi rằng anh ấy sẽ tặng, nếu không thì sẽ tiết kiệm ăn uống để dành ba tháng.

Dù vậy tôi chưa nói mong muốn này với ai.

Năm đó anh ấy về, nói là có một món quà cho tôi.

“Là bàn chải điện của Philips.”

---

Nhưng tôi không thể quên, lúc cả gia đình đi nghỉ dưỡng ở một khu sinh thái, những anh trai khác đều dẫn em gái đi ngắm hoa, cỏ, đu quay.

Còn anh Tống Dật dắt tôi đi xem một chậu nội tạng lợn mới vừa được làm sạch, máu còn chưa khô…

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc