Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Oan Gia Học Đường Chương 2:

Cài Đặt

Chương 2:

Tôi quyết định tỏ tình.

Tan học, tôi hẹn Bùi Hiếu ra sân vận động vì có chuyện muốn nói.

Trên sân chỉ có vài người chạy bộ và một số đôi tình nhân nhỏ to sánh bước bên nhau.

Tôi và Bùi Hiếu đi cạnh nhau.

“Tôi…”

Bỗng dưng một tia sáng chói lóa chiếu thẳng vào mắt tôi.

Giáo viên phụ trách thể dục cầm đèn pin bước tới, nghiêm khắc quát: “Làm gì thế này?! Quan hệ của hai đứa là gì?!”

“Hừ.”

Tôi cười khẩy, chỉ vào tôi và cậu ấy, não nhanh hơn miệng.

—“Quan hệ cha con bình thường thôi thầy ạ.”

---

Lời tỏ tình hỏng bét khiến tôi vô cùng buồn bã.

Cuối tuần, tôi rủ mấy cô bạn thân đi ăn để giải sầu.

Giữa chừng, tôi nâng ly lên: “Tên nhóc này mà dám tuyệt tình với tôi, tôi sẽ đăng ảnh hồi ba tuổi không mặc quần của cậu ấy cho cả trường xem!”

Các bạn ra hiệu cho tôi quay lại nhìn phía sau.

Tôi ngoảnh đầu lại, chạm mắt với Bùi Hiếu.

“Tống Nam.” Cậu ấy thở dài nói.

Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt. Tôi cúi người: “Xin lỗi bố.”

Bùi Hiếu nói gì đó với nhân viên phục vụ.

Ngay sau đó, người phục vụ nhiệt tình đứng quanh bàn chúng tôi và hát bài "Xem ai tàn nhẫn hơn" suốt mười phút.

---

Trong bài kiểm tra tuần môn vật lý, tôi bất ngờ ngủ quên và tất nhiên kết quả rất tệ. Để chuộc lỗi, tôi mua hai thanh Dove đến tặng thầy Đới.

Thầy liếc qua một cái: “Muốn đút lót thầy hả, không có cửa đâu.”

Tôi nghĩ ngợi rồi đáp: “Vậy cho cô Na Na cũng được ạ.”

---

Thầy Đới, hơn ba mươi tuổi, người vùng Đông Bắc, vóc dáng lực lưỡng, tiếng hét có thể làm mặt đất rung chuyển.

Nhưng biệt danh thầy lưu trong điện thoại cho vợ lại là "Nàng Công Chúa Na Na Siêu Xinh Đẹp Dễ Thương", còn tên mình thì ghi là "Fan Cứng của Na Na".

Nghe tôi nói, thầy Đới khẽ hừ một tiếng đầy khinh miệt.

Thầy nói: “Tự tôi sẽ mua cho Na Na!”

---

Không có cách nào, tôi đành đưa lại thanh Dove cho Bùi Hiếu.

“Đây là bố thưởng cho con đó.”

Nhìn sắc mặt của cậu ấy, tôi sửa lại ngay:

“Xin lỗi, đây là con dâng cho bố.”

---

Trong buổi học tối, thầy Đới đi ngang qua bàn Bùi Hiếu, nhìn thấy hai thanh Dove quen thuộc.

Thầy hãnh diện nói: “Đây là đồ của Tống Nam đưa tôi mà tôi không thèm nhận đấy!”

---

Tối đó về ký túc xá, thấy bạn cùng phòng cứ ấp úng.

Cô bạn rụt rè nói: “…Liệu Bùi Hiếu có thích cậu không?”

Tôi ngơ ngác hỏi: “Tại sao chứ?”

“Vì cậu tặng cậu ấy chocolate đấy thôi. Hôm nay khi bạn A đi ngang qua định lén cầm một thanh, Bùi Hiếu đang ngả lưng ra ghế, nhưng vừa thấy liền ngồi thẳng dậy giữ chocolate lại luôn.”

Tôi ngẫm nghĩ một lát.

...Thôi bỏ đi, tin là cậu ấy thích tôi chẳng khác nào tin là tôi là đàn ông.

Trong mắt mọi người, quan hệ giữa tôi và Bùi Hiếu đã thân thiết đến mức không thể thân hơn.

Lúc mới thân nhau cũng có người ngờ rằng giữa chúng tôi có gì đó.

Cho đến một ngày, tôi đuổi theo cậu ấy, nhảy lên bục giảng, đội mũ hoodie lên đầu cậu, rồi kéo mạnh dây điều chỉnh trên mũ…

Cậu ấy mất hết thể diện luôn.

---

Tôi ăn nhầm thứ gì đó nên bị loét miệng, kể khổ với Bùi Hiếu.

Bùi Hiếu: “Đó là lỗi của cậu chứ còn gì nữa, chẳng lẽ lỗi tại thức ăn tự nhảy vào miệng cậu à?”

Tôi: “?”

---

Tôi và bạn cùng phòng đi lấy nước.

Tay rót nước nóng của máy nước uống rất nóng, bạn tôi nhắc tôi cẩn thận.

Tôi cười khẩy: “Thiên hạ võ công cũng có lúc yếu kém, duy chỉ có tốc độ là vô địch.”

Thế là tôi rót xong nước trước khi cảm giác nóng chạm đến mình.

Quay đầu lại, tôi thấy Bùi Hiếu nhìn mình bằng ánh mắt như nhìn người thiểu năng.

---

Do tôi giỏi văn nhưng yếu toán, còn Bùi Hiếu giỏi toán nhưng yếu văn, nên thầy Đới xếp tôi với cậu ấy ngồi cùng bàn.

Thầy chân thành khuyên nhủ: “Hai đứa phải giúp đỡ nhau, cùng nhau tiến bộ nhé!”

Thầy có lẽ không biết rằng, hai đứa bàn trước chúng tôi cũng được kỳ vọng như vậy giờ đã yêu nhau được hai tháng rồi.

---

Trường tổ chức đi bộ đường dài, yêu cầu nộp ba mươi tệ cho bữa trưa, toàn là những món như bánh bao với dưa muối, nhìn thế nào cũng là một khoản không đáng bỏ ra. Cả lớp đều rên rỉ.

Bùi Hiếu bâng quơ phàn nàn: “Nhà tớ ăn bữa tối năm mới cũng chưa đến ba mươi tệ.”

Tôi: “Nhà cậu chỉ có mình cậu thôi à?”

---

Môn thể dục của tôi thực sự tệ nhất lớp.

Điểm kiểm tra thể chất được in trên một tờ A4 và dán lên bảng đen, nam ở trên, nữ ở dưới.

Bùi Hiếu đứng đầu hàng trên, còn tôi thì ở cuối hàng dưới.

Ngăn cách giữa chúng tôi là năm mươi người, chỉ biết lặng nhìn nhau từ xa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc