Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Anh ấy hỏi tôi: “Em thấy môn nào khó nhất? Môn sinh chắc cũng dễ thôi nhỉ?”
Tôi lặng đi hai giây: “Em đâu học môn sinh.”
“Sao lại không? Chẳng phải em học ban tự nhiên sao?”
“Nhưng kỳ thi ở Quảng Đông đã đổi sang mô hình 3+1+2 rồi, em chọn địa lý.” Tôi mắt rưng rưng: “Ngay cả em gái mình mà anh cũng không quan tâm, vậy anh quan tâm ai? Anh chỉ quan tâm đến bản thân thôi!”
---
Đúng là thế giới này nhỏ thật, tôi chỉ vừa bước ra nhà vệ sinh đã gặp Bùi Hiếu.
Cậu ấy ngạc nhiên: “Cậu cũng ăn tất niên ở đây à?”
“Ừ, đúng rồi.”
Tôi chợt nghĩ đến gì đó, hỏi cậu: “Tết phải ăn thịt lợn đúng không?”
Cậu ấy ngơ ngác gật đầu: “Đúng. Sao vậy?”
“Không có gì.” Tôi vỗ vai cậu, mỉm cười, “Thấy cậu bình an đứng đây, tôi vui lắm.”
---
“...” Cậu ấy cũng cười, “Tống Nam, tôi chúc cậu đánh bài 3456 không có lá 7.”
Chà, ác độc thật.
---
Anh Tống Dật bước ra thì thấy tay tôi đặt lên vai Bùi Hiếu và gương mặt đỏ lên của cậu ấy.
Anh ấy thử thăm dò: “…Em rể?”
---
Kỳ nghỉ đông chỉ có hai tuần, dù ngắn nhưng đối với học sinh lớp 12 thì cũng đủ hạnh phúc rồi.
Nửa đùa nửa thật, tôi nhắn tin hỏi Bùi Hiếu, phải làm thế nào để truyền đạt nỗi nhớ của mình cho cậu ấy.
Đầu bên kia im lặng trong hai phút.
Bùi Hiếu: “Airdrop.”
---
Hai tuần này tôi gần như ngày nào cũng học toán.
Có khi trong mơ cũng sẽ gặp đạo hàm.
---
Bài kiểm tra đầu năm, Bùi Hiếu thấp hơn tôi sáu điểm.
Tôi chỉ vào bảng xếp hạng, cười gian xảo: “Phong thủy luân chuyển rồi, lần này đến lượt tôi trên cậu.”
Bạn ngồi phía trước quay đầu lại: “Hai cậu...”
“Biến.”
---
Giờ Địa lý ôn về địa lý biển.
Giáo viên: “Trong đại dương có những gì nào? (rãnh biển, thềm đại dương...)”
Bùi Hiếu: “SpongeBob.” (Nhân vật trong bộ phim hoạt hình "SpongeBob SquarePants" , sống dưới đáy biển)
---
Bùi Hiếu đặt tên nhóm chúng tôi là “Động Ngộ Viên”.
Có nghĩa là “thấu hiểu đạo hàm, ngộ về nón tròn xoay.”
---
Trong giờ học, Bùi Hiếu ghi chép rất chăm chú, nhưng tan học lại gục đầu ngủ.
Tôi liếc sang xem, cả trang giấy chi chít chỉ có năm chữ.
—“Chết rồi, lại buồn ngủ.”
---
Gần đây Bùi Hiếu thiếu ngủ trầm trọng, tôi nghi là do cậu thức đêm học.
Thế này không ổn chút nào.
Tôi lấy bút chọc cậu: “Đừng thức khuya nữa.”
Cậu nhướn mày: “Sao? Quan tâm tôi à?”
Tôi cứng miệng: “Tôi chỉ sợ cậu học chăm quá để vượt tôi thôi.”
“Ồ.” Cậu lại ngả người xuống bàn, “Vậy tôi càng phải học.”
“…”
“Thôi được rồi.” Tôi thở dài nhận thua, “Là tôi lo cho cậu đấy, đừng tự làm khổ mình.”
Đầu cậu giấu trong cánh tay, không thấy biểu cảm, nhưng vai thì rung lên, hình như đang cười.
Sau này bạn cùng phòng kể lại, Bùi Hiếu thật sự không còn thức khuya nữa.
---
Lần này điểm toán không như mong đợi, Bùi Hiếu an ủi tôi.
“Không sao, 113 làm tròn thành 115, 115 làm tròn thành 120, 120 làm tròn thành 150, bài sau là 150 đó.”
Cậu cứ chớp mắt liên tục, đành để tôi giúp.
Mọi thứ đều rất hoàn hảo.
Cho đến khi bàn tay “run rẩy” của tôi nhỏ trúng mũi cậu.
—
Áp lực quá nên tôi lôi ra một cuốn đam mỹ mà mình cất dưới đáy hộp để đọc giải khuây.
Bùi Hiếu hỏi tôi đọc gì, tôi thật thà trả lời.
Cậu ấy nhăn mặt: “Có thể đừng như vậy không…”
Tôi cảm thán: “Hà tất phải thế, dù gì cậu vốn cũng là gay mà.”
Bùi Hiếu sững lại, rồi cáu kỉnh: “Sao cậu còn nhớ chuyện đó nữa hả! Coi như tôi lỡ tay! Người tôi thích là con gái! Là con gái!”
Tôi chớp mắt nhìn cậu, nửa ngày mới ừ một tiếng.
—
Trước kỳ thi 100 ngày, trường yêu cầu chúng tôi viết tên ngôi trường đại học mơ ước và treo lên hàng lang.
Bạn cùng phòng hỏi tôi định đăng ký trường nào.
Tôi mơ hồ đáp: “Tôi vẫn chưa nghĩ ra.”
---
Thật sự là tôi chưa nghĩ ra, vì không có ngôi trường nào đặc biệt yêu thích cả.
Khi chọn ban tự nhiên hay xã hội, tôi cũng bốc thăm mà ra.
Tôi liếc nhìn Bùi Hiếu.
Chậc, không thể phủ nhận, bốc thăm cũng khá là may.
---
Lễ kỷ niệm trường, cả lớp xem trực tiếp qua màn hình. Nghĩ cũng chẳng có gì hay ho, chúng tôi hẹn nhau chơi bài.
Tôi: “Chà, sao tôi đánh 3456 mà thiếu lá 7 thế này!”
---
Ngày tháng trôi qua nhanh như chớp mắt, ngày thi đại học càng lúc càng đến gần.
Không đánh nhau cũng không chơi game nữa, bóng rổ cũng không đánh nữa.
Đến kỳ thi thử lần ba, tôi và Bùi Hiếu đã có thể đứng trong top 90 toàn khối.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
