“Kể từ lúc đó, tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Có thể cô sẽ thấy điều này thật vô lý, nhưng chiếc nhẫn này giống như một loại kịch bản. Những giấc mơ mà tôi thấy không phải chỉ đơn giản là tiên tri.”
“Chúng giống như đang dẫn dắt chúng ta đi theo một cốt truyện, buộc chúng ta đi đến những sự kiện đã định trước.”
“Chỉ là cốt truyện quá hạn chế. Sau khi tôi từ chối hy sinh mạng sống cho Trương Cảnh Sơn, tần suất tôi mơ thấy những giấc mơ như vậy đã giảm đi rất nhiều.”
“Vì vậy, tôi cố tình ngủ gần Trương Cảnh Sơn, tôi mơ thấy anh ấy sẽ chết gần thành phố K nên tôi bám theo tới đây.”
Cố Lan Tranh mở lòng bàn tay, chiếc nhẫn lấp lánh trong ánh sáng yếu ớt.
Vành nhẫn màu vàng, trên đỉnh đính một viên hồng ngọc đỏ như máu.
Trong giấc mơ, Cố Lan Tranh nhớ rõ chiếc nhẫn mà mình thấy được đính một viên ngọc bích, chứ không phải hồng ngọc như hiện tại.
“Chiếc nhẫn không gian đáng lẽ đã được giao cho Cố Dao Cầm từ lâu rồi. Tại sao lại trì hoãn tới tận bây giờ?” Cố Lan Tranh thắc mắc. Theo tính cách của Trương Cảnh Sơn, một khi lấy được thứ Cố Dao Cầm muốn, anh ấy hẳn sẽ vội vàng đem tặng cô ta.
Lưu Miểu mỉm cười:
“Dù sao tôi cũng là thanh mai trúc mã của anh ấy. Tôi nói rằng, tôi sẽ chia tay anh ấy, nhưng trước khi làm vậy, hãy để anh ấy giữ chiếc nhẫn lại đến sinh nhật của Cố Dao Cầm để làm quà. Không có món quà nào quý giá hơn một chiếc nhẫn không gian.”
“Cô ta chắc chắn sẽ cảm động và đồng ý ở bên anh ấy. Tôi còn nói rằng mình sẵn sàng rút lui, để thành toàn cho người bạn thân nhất và người tôi yêu. Trương Cảnh Sơn tin tưởng, và về báo với Cố Dao Cầm rằng viện nghiên cứu không còn gì đáng giá nữa.”
Lưu Miểu bật cười:
“Tôi đoán cốt truyện của tôi đã kết thúc, nên tôi không thể sử dụng chiếc nhẫn này để mơ thấy tương lai nữa. Nhưng khi tôi nhìn thấy cảnh Trương Cảnh Sơn bị cô giết, và nhận ra cô có điểm gì đó giống với Cố Dao Cầm, tôi đã điều tra.”
“Từ những gì tôi thu thập được, vai trò của cô trong cốt truyện này có vẻ quan trọng hơn tôi rất nhiều, thậm chí có khả năng là nhân vật phản diện chính. Vì vậy, tôi quyết định đến gặp cô.”
Lưu Miểu giơ tay ra, bày tỏ bằng một nụ cười đượm buồn:
“Lần này ra ngoài, tôi và Trương Cảnh Sơn nói là sẽ tìm thêm các tinh hạch đẹp để tặng Cố Dao Cầm, khiến món quà càng thêm ấn tượng. Nhưng với Cố Dao Cầm, tôi lại nói rằng chúng tôi sẽ quay lại tìm hiểu thêm thông tin về viện nghiên cứu công nghệ cao. Cô ấy vui vẻ đồng ý.”
“Trước khi khởi hành, tôi mang theo toàn bộ tinh hạch mình tích góp được những năm qua, chỉ để đặt cược vào cô.”
Ánh mắt cô ấy lóe lên sự nhẹ nhõm:
“Có vẻ như tôi đã đặt cược đúng.”
"Đúng là tôi đã mơ thấy."
Cố Lan Tranh đặt chiếc nhẫn lên bàn, khẽ thở dài:
"Không hẳn là muộn, chỉ là không chắc chắn thành công. Chúng ta chỉ có thể giảm bớt lợi thế trong tay cô ta, rồi cứ để mọi chuyện tùy cơ ứng biến. Nếu cô vẫn muốn tiếp tục." Cố Lan Tranh gõ nhẹ lên bàn, vẻ mặt điềm nhiên:
"Chỉ cần chỉnh sửa một chút cốt truyện là được. Dù không thể khiến cô ta rơi xuống vực, nhưng giữ cô ta mãi ở mức 90% hoàn hảo cũng đủ khiến cô ta phát điên."
Theo sự hiểu biết của Cố Lan Tranh về Cố Dao Cầm, so với việc bị lật đổ hoàn toàn, thì việc mãi mãi không thể chạm tay tới thành công sẽ khiến cô ta suy sụp hơn cả.
"Đã là hào quang nữ chính, thì chứng tỏ mạng cô ta không thể bị lấy đi. Bất kể thế nào, mạng sống của cô ta cũng được bảo toàn, cô ta không thể chết. Nhưng, làm cô ta mất đi một số thứ thì hoàn toàn có thể."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)