Cách anh ta gọi tên hai chị em họ Cố khiến cô có chút nghi ngờ. Những người ngoài vòng xã hội của họ thường gọi chung là "chị em nhà họ Cố."
Chỉ những ai thuộc tầng lớp quen thuộc với nội tình của gia đình họ mới cố ý phân biệt: cô – con gái chính thức của bà Cố, luôn được gọi là "con gái của bà Cố," trong khi Cố Dao Cầm thường bị gọi chung là "cô Cố".
Sau khi bà Cố nắm quyền điều hành hoàn toàn tập đoàn Cố Thị, bà luôn giới thiệu Cố Lan Tranh một cách đặc biệt, nhấn mạnh rằng cô là con gái của bà. Còn về phần Cố Dao Cầm, do không ai rõ thân phận mẹ ruột của cô ta, mọi người chỉ xem cô ta là một đứa trẻ không rõ nguồn gốc, bị mẹ ruột ruồng bỏ. Khi ông Cố dần mất quyền lực trong gia đình, tiếng nói của ông cũng không còn trọng lượng, khiến địa vị của Cố Dao Cầm càng thêm mờ nhạt trong mắt người ngoài.
Việc Tạ Hoài Du biết phân biệt cách xưng hô khiến Cố Lan Tranh chắc chắn rằng anh cũng thuộc tầng lớp xã hội với cô. Nhưng điều lạ là, trước đây cô chưa từng gặp qua người này.
Bộ não Cố Lan Tranh vận hành nhanh chóng, cố nhớ xem gia đình nào họ Tạ từng giao du với nhà họ Cố. Rồi cô cũng nhớ lại: hồi nhỏ, cô từng gặp qua bà hai nhà họ Tạ. Gia đình này có hai nhánh – nhánh con trưởng theo quân đội, còn nhánh con thứ hai làm kinh doanh. Sau này, khi nhánh con trưởng chuyển công tác, nhánh con thứ hai cũng theo chân rời khỏi thành phố S. Chả trách cô chẳng còn chút ấn tượng nào về họ.
Nhìn vẻ mặt như vừa nhớ ra điều gì đó của cô, Tạ Hoài Du liền giải thích:
“Mẹ tôi hồi còn ở thành phố A thường nhắc tới cô. Sau khi tận thế xảy ra, bà còn đặc biệt dặn dò rằng, nếu gặp được một cô gái tên là Cố Lan Tranh, thì nhất định phải cứu giúp.”
Cố Lan Tranh ngây người nhìn anh, trong lòng bối rối, nhất thời không biết nói gì. Người ta đã mang cả lời dặn của mẹ ra, cô thật sự chẳng tìm được lý do nào để từ chối. Cuối cùng, cô chỉ cúi đầu đáp khẽ:
“Làm phiền anh rồi.”
“Đã nhận mặt nhau xong thì mau đi vào, tôi không muốn tiếp tục nhai bánh quy khô khốc nữa đâu!” Hạ Thần Phong, người đồng đội của Tạ Hoài Du, lên tiếng thúc giục. Cả nhóm gật đầu, cùng nhau tiến vào trung tâm thương mại.
Bước vào bên trong, tất cả đều không khỏi sững sờ. Những kệ hàng gần như trống trơn. Hạ Thần Phong buột miệng nói:
“Có người quét sạch rồi sao? Lượm đến mức sạch bóng thế này à?”
Cố Lan Tranh lặng lẽ bước theo sau, chớp mắt một cách ngây thơ rồi cúi đầu. Cô nhớ ra rằng... hình như chính cô là người đã “dọn dẹp” chỗ này.
Bây giờ có nên thẳng thắn thừa nhận không nhỉ? Dù gì, theo quan sát từ góc nhìn của cô, Tạ Hoài Du không phải kiểu người có ác ý.
Tạ Hoài Du liếc nhìn vẻ mặt phức tạp của Cố Lan Tranh, hạ giọng hỏi:
"Lúc vừa đến đây, chỗ này đã như vậy à?"
Cố Lan Tranh ngẩng đầu nhìn anh một cái, sau đó lại cúi xuống với vẻ lưỡng lự. Cô có nên nói ra không? Tình hình hiện tại cũng có một nửa trách nhiệm của cô.
Dù biết Tạ Hoài Du là người đáng tin, không phải kiểu người sẽ bán đứng cô hoặc tự hại mình, Cố Lan Tranh cho rằng thành thật trong một số chuyện cũng không phải là ý tồi.
Sau khi suy nghĩ kỹ, Cố Lan Tranh khẽ kéo gấu áo của Tạ Hoài Du và nói:
"Đi theo tôi."
Nói xong, cô dẫn cả nhóm đến chỗ một chậu cây. Cô đưa tay lên, và chậu cây lập tức biến mất trước mắt mọi người. Một lát sau, cô lại vung tay, và chậu cây xuất hiện trở lại.
“Wow, thật tuyệt vời! Đây chính là cái gọi là không gian đấy à? Quá mạnh mẽ luôn!”
Hạ Thần Phong nhìn chậu cây với ánh mắt sáng rực, không ngừng trầm trồ. Anh ta quay sang Cố Lan Tranh, phấn khích hỏi:
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)