Cố Dao Cầm thoáng ngẩn người. Khi mở ba cánh cửa trước đó, không hề xuất hiện mã hiệu này. Và cô cảm thấy cái tên "Mạc Y Lai" vô cùng quen thuộc, nhưng ký ức đã trở nên mơ hồ sau thời gian dài sống trong mạt thế.
“Mạc Y Lai là tên gọi chung của ba nữ thần định mệnh trong thần thoại Hy Lạp. Các vị thần này kiểm soát số phận của mọi sinh vật trong thế gian.”
Giọng nói âm u đột ngột vang lên khiến da đầu Cố Dao Cầm tê rần. Cô ta lập tức bước vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu.
“Cố Lan Tranh, cô vẫn chưa chết sao?” Cố Dao Cầm nhìn chăm chăm vào người ngồi trên bàn thí nghiệm, người đó chính là Cố Lan Tranh, đang thản nhiên nghịch ngợm một chiếc cân nhỏ.
“Chị yêu quý, sống an nhàn lâu quá khiến chị trở nên ngốc nghếch hơn trước sao? Cảnh giác của chị còn kém hơn cả lúc mạt thế mới bắt đầu.”
Cố Lan Tranh mỉm cười nhìn Cố Dao Cầm, ánh mắt xen lẫn chút tiếc nuối.
“Con đường chỉ có vào mà không có ra, chị đi một mình thế này, chẳng phải là rất nguy hiểm sao?”
“Cô...”
Cố Dao Cầm vừa định nói thì cảm giác toàn thân bỗng trở nên rã rời, cô ta ngã nhào xuống đất, không thể cử động.
Ý thức vẫn còn tỉnh táo, nhưng cô ta không thể điều khiển được tứ chi.
Trong cơn hoảng loạn, cô ta vội vận hành dị năng, nhưng phát hiện dị năng như bị thứ gì đó triệt tiêu, vừa phóng ra đã lập tức tan biến.
“Chị thật sự không có não à?”
Cố Lan Tranh chế nhạo, ánh mắt đầy sự khinh thường.
“Chị chẳng phải biết rõ đây là một viện nghiên cứu công nghệ cao sao? Họ có thể tạo ra những cánh cửa mà dị năng không thể phá hủy, thì việc chế tạo thuốc ức chế dị năng cũng chẳng phải điều gì khó khăn.”
Cố Lan Tranh nhảy xuống khỏi bàn thí nghiệm, bước tới cạnh Cố Dao Cầm đang nằm sõng soài trên sàn. Cô nắm tóc của Cố Dao Cầm, kéo cô ta lên để nhìn thẳng vào mắt.
“Ồ, chị có thể thử dùng không gian của mình xem sao…”
Cố Dao Cầm lập tức kích hoạt không gian của mình, định lấy nước suối chữa độc. Nhưng cơn đau đớn khủng khiếp tràn qua cơ thể khiến cô ta toàn thân co giật.
“Tất nhiên là không được rồi. Tôi đã biết chị có không gian, chẳng lẽ lại không đề phòng sao? Cái thẻ mà chị dùng để vào đây đã được bôi lớp độc thần kinh mạnh nhất. Dù không phá hủy hoàn toàn năng lực tinh thần của chị, nhưng trong ba tiếng tới, mỗi lần chạm vào không gian, chị sẽ đau đớn như chết đi sống lại. Còn nếu không giải độc kịp thời, thì sẽ để lại di chứng nhẹ thôi, kiểu như phong thấp ấy. Chỉ là đầu sẽ âm ỉ đau một chút.”
Cố Lan Tranh bóp cằm Cố Dao Cầm, mỉm cười nhìn cô ta.
“Giờ thì hiểu chưa, chị yêu? Hiện tại, chị không thể dùng dị năng, không thể cử động, cũng không thể lấy đồ từ không gian của mình ra.”
“Còn cánh cửa kia, không có thẻ thì họ không vào được để cứu chị đâu. Mà chiếc thẻ này chỉ dùng để vào, không thể ra. Bây giờ, chị đã nằm gọn trên sợi dây định mệnh của ba chị em Mạc Y Lai rồi. Giờ thì, chị tính làm gì đây?”
Cố Dao Cầm run rẩy toàn thân, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm Cố Lan Tranh, hàm răng nghiến chặt để ngăn tiếng rên rỉ bật ra.
Đến nước này, cô ta hiểu rõ rằng, Cố Lan Tranh sẽ không tha cho mình. Từ lúc cô ta bắt đầu tính kế với Cố Lan Tranh, cả hai đã bước lên con đường không đội trời chung, chỉ cần còn sống thì không ai chịu buông tay.
"Yên tâm đi, chị yêu." Cố Lan Tranh trượt bàn tay đang véo mặt cô ta xuống, chuyển thành bóp cổ, giọng nói nhẹ nhàng nhưng lạnh lùng:
"Dù sao chúng ta cũng là chị em. Tôi sẽ không lấy mạng chị đâu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

