Khi Đoạn Tam Lang tỉnh lại, hắn ngửi thấy một mùi thơm thoang thoảng.
Mùi hương này có vị ngọt hơn bánh điểm tâm vừa nướng, lại nhạt hơn vị nước ép cam pha đường, ngọt như ngó sen hấp, hoặc giống quả lê non mềm ngọt lành tráng miệng lúc sáng sớm
Còn chưa mở nắp nồi rượu, Đỗ Tam Tư đã không nhịn được nắm chặt cái mũi.
Mùi hương quanh quẩn không tan, Đoạn Tam Lang muốn ngủ thêm một lúc nữa, nhưng mùi hương đã xua tan cơn buồn ngủ. Trên cánh tay truyền đến cảm giác vừa tê vừa ngứa, hắn xoay người ngồi dậy.
Sau khi hắn ngồi dậy mới nghe thấy bên ngoài người gõ mõ báo trời đã sáng. Xa xa truyền đến tiếng nói, mơ hồ có thể nghe thấy tiếng người rao đồ ăn sáng, rao bán trái cây như táo, lê trắng. Hiển nhiên là còn rất sớm, đại khái là trời vừa sáng thôi, e rằng nha môn của tri phủ cũng vừa mở cửa.
“Người đâu…”
Theo phản xạ thường ngày, hắn gọi người tới hầu hạ, nhưng chưa dứt lời đã phát hiện có gì đó không ổn, lập tức ánh mắt lạnh lùng.
Nơi này không phải là Đoạn phủ.
Đoạn Tam Lang ngẩn ra một chút, nhẹ nhàng đảo mắt một lượt, thu hết vào tầm mắt toàn bộ căn phòng tuy có đủ vật dụng nhưng hết sức mộc mạc này.
Hắn cúi đầu xỏ chân vào giày, cụp mắt thấy đệm giường thêu hình đuôi diều bằng chỉ thô, ngẩng đầu lên thấy màn giường được giặt đến trắng tinh.
Hắn điều chỉnh tâm trạng, cúi đầu hít một hơi, mùi hương càng đậm.
Đây là……
Đoạn Tam Lang hơi kinh ngạc.
Trong phòng không nhiều đồ vật, một bàn hai ghế. Bên cửa sổ đặt một đôn ghế bằng đá, phủ một tấm khăn trải bàn mộc mạc coi như làm bàn trang điểm. Chậu rửa mặt cùng giá rửa mặt tựa vào bên trái cửa, phía bên phải lát gạch sành, có mấy con cá đang bơi lội, hẳn là biểu tượng cho điềm lành, mong muốn “hàng năm dư dả”.
Ngoại trừ những thứ trên, trong căn phòng thanh tịnh tao nhã này chỉ có giấy dán cửa sổ được cắt thủ công kia là đáng để mắt tới.
Căn phòng trống trải này không rộng lắm, đi bảy tám bước là hết phòng, mặt tường làm bàn trang điểm, bên trên còn đặt một chiếc lược bị gãy răng, cùng mấy cái trâm gỗ mà có cho hắn dùng để đấu dế hắn cũng không thèm. Chẳng có trang sức vàng bạc nào, ngay cả phấn trang điểm cùng các đồ phụ kiện trang điểm cũng không có.
Đoạn Tam Lang đã đoán được đây là nhà của ai.
Nhưng vì đoán được nên hắn càng kinh ngạc.
Kinh ngạc vì chính mình lên lầu hai như thế nào, còn kinh ngạc hơn là Đỗ Tam Tư nghiễm nhiên dám đưa một nam nhân bên ngoài vào khuê phòng của mình.
Tuy triều đại này tập tục cởi mở, nam nữ không có vấn đề gì, những người nghèo khổ càng không quan trọng lễ nghi phép tắc, nhưng…… Dựa theo tình huống lúc đó, cứ vứt hắn trên mặt đất còn tốt hơn là mang vào khuê phòng.
Đoạn Tam Lang vuốt cằm nhướng mày, chẳng lẽ nha đầu kia cố ý?
Biết lời đồn bên ngoài không thể sửa lại, cho nên nha đầu mồ côi này dứt khoát làm theo cách trái ngược, cố ý bám dính hắn, muốn chiếm một địa vị ở tri phủ?
Rất có khả năng, dù sao dáng dấp hắn đẹp như vậy.
Nghĩ đến đây, Đoạn Tam Lang không nhịn được cười bí hiểm. Nhưng chưa kịp cười hết, cửa phòng đã bị đẩy ra.
Đỗ Tam Tư bưng nước ấm, hai mắt mở to nhìn người đứng giữa phòng đang vuốt cằm cười tinh quái, dường như chuẩn bị giả bộ uy hiếp người nào đó.
“Ngươi…… Ngươi tỉnh rồi à?”
Đoạn Tam Lang nhanh chóng thu liễm biểu cảm trên mặt, đờ đẫn buông tay xuống, ánh mắt sắc bén đánh giá Đỗ Tam Tư.
Diện mạo tạm được, thiếu chút khí chất, bối cảnh quả thực không cần để ý, không đủ tư cách làm vợ cả, làm tiểu thiếp hầu hạ còn tạm được.
Đỗ Tam Tư thấy hắn im lặng hồi lâu, vẻ mặt càng thấp thỏm, tay run rẩy bưng chậu nước, nhớ lại thảm trạng đêm qua liền ảo não.
Đỗ Tam Tư chực khóc, nhịn xuống khát vọng muốn chạy trốn, nơm nớp lo sợ mở miệng, “Hôm qua…… Ngày hôm qua ta không cố ý, ta… ta còn băng bó vết thương cho ngươi.”
Tốt xấu gì ta cũng giúp ngươi nhé!
Vì thế thời gian mở cửa quán rượu đều bị gác lại! Cho nên làm ơn, làm ơn, ngài hãy mở lòng từ bi, cầu xin đừng lấy oán trả ơn.
Đoạn Tam Lang nhướng mày, tiếp tục đánh giá từ đầu đến chân nàng, sau một lúc lâu, đột nhiên nghiêng người nói: “Vào đi.”
Ra lệnh như thể đây là nhà của hắn vậy.
Đỗ Tam Tư không cảm nhận được sát ý, cảm thấy giọng nói rất bình tĩnh, còn thong dong hơn cả đêm qua. Nàng lê từng bước chân vào, hận không thể đứng cách hắn 800 mét. Nàng đặt chậu rửa mặt lên giá cạnh khung cửa sổ.
Sau đó, nàng lấy hai cái hộp từ ngăn tủ bên cạnh bàn trang điểm ra, nhỏ giọng nói: “Đây là…… cao rửa mặt ta vừa mua, bột đánh răng cùng bàn chải đánh răng, đều là đồ mới, ngươi dùng đi.”
Đừng coi thường trí tuệ của cổ nhân, kỳ thật đồ vật mà hiện đại có, không phải cổ nhân không dùng, người ta cũng có.
Ví dụ như cao rửa mặt này, tương đương với sữa rửa mặt thời hiện đại, thành phần thiên nhiên lành tính, hơn nữa kích thước bằng bàn tay, có đủ mẫu mã, hình bầu dục, hình vuông, hình hoa, hình mỹ nhân……
Nói một cách nghiêm túc, một trong số chúng còn đẹp hơn đồ thời hiện đại. Đều làm từ thảo dược, hiệu quả sẽ không thấp, cùng loại còn có cao rửa tay, thuốc rửa mặt, bột đánh răng, dầu gội đầu, v..v.
“Bàn chải đánh răng” này gần giống với bàn chải đánh răng hiện đại, nhưng đẹp và tinh xảo hơn. Có điều hương liệu và muối đen trong bột đánh răng khiến Đỗ Tam Tư cảm giác cổ quái, nhưng cũng mang phong cách của đương đại.
Trong sách《 Mộng Lương Lục 》có ghi: “Đầu hẻm Sư tử có cửa hiệu bàn chải đánh răng của Lăng gia, đầu ngõ Kim có cửa hiệu đánh răng của một vị phó quan.”
Sáng nay, Đỗ Tam Tư còn thấy người ta bán nước lèo, chính là nước rửa mặt. Nhưng nàng cho rằng, bất luận nước lèo gì cũng không bằng nước tự mình đun sôi – tiết kiệm tiền!
Quay lại câu chuyện.
Đỗ Tam Tư buông đồ vật xuống, ngoan ngoãn lui ra ngoài, không dám mặt dày chờ người đuổi mới đi. Hơn nữa dưới ánh mắt thâm thúy của Đoạn Tam Lang, nàng lập cập nói: “Ta còn chuẩn bị thức ăn rồi, mua thịt bò và gà đen, ngươi mất máu… Ta không quấy rầy ngươi!”
Má ơi, loại ánh mắt này càng ngày càng đáng sợ.
Đỗ Tam Tư sởn hết da gà, chưa nói xong liền chạy, Đoạn Tam Lang thấy vậy không nói nên lời.
Không phải hắn chỉ đứng tại chỗ thôi sao?
Đoạn Tam Lang suýt nữa bị tức cười. Hắn cuốn tay áo lên rửa mặt, tầm mắt đảo qua cánh tay băng bó gọn gàng, nghĩ lại đêm qua chính mình ngất đi như thế nào, hắn nhìn chằm chằm mặt nước thở dài.
“Sơ ý quá”.
Hắn vốn nghĩ tìm mấy tên lưu manh kia chỉ là chuyện đơn giản, kết quả người trong nha môn phái đi mất một tháng mới tìm được. Bọn chúng trốn kỹ như vậy, có thể thấy đã sớm chuẩn bị tốt.
Cho nên hắn mới không kiên nhẫn, sau khi phát hiện ra người liền trực tiếp giết chết, không ngờ mấy tên lưu manh kia có tài thực sự.
Bọn họ là lưu manh thật sao?
Hỏi thăm hành tung của hắn, chặn đường đánh lén, sau khi rút lui lại trốn kỹ không để lại chút dấu vết nào, thậm chí lần này tìm được bọn chúng, Đoạn Tam Lang có cảm giác bị đối phương cố ý dẫn dụ tới.
Gọn gàng ngăn nắp, kế hoạch chu toàn, rõ ràng sớm có kế hoạch!
Mà hắn tới nơi mới phát hiện, ba người bọn chúng đã sớm sắp đặt mai phục nên hắn bị trả giá.
Mà hắn tự ngẫm, tuy hắn hành sự theo ý mình ở Lâm An, cũng đắc tội không ít người, nhưng không người nào ghi tử thù với hắn như thế, cũng không ai dám lên kế hoạch ám sát hắn tỉ mỉ như vậy.
Hơn nữa, hai lần bị ám sát.
Trùng hợp là cả hai lần đều bị Đỗ Tam Tư xen vào.
Đoạn Tam Lang híp mắt lại, đáy mắt lóe sắc lạnh khiến người ta sợ hãi, từ họ Vương đến ba người kia, rốt cuộc là ai nhằm vào mình? Vì sao mỗi lần đều cần một số lý do đường hoàng không chút sơ hở để giết hắn.
Việc này quá phức tạp, người đứng sau hành động kín kẽ, khiến Đoạn Tam Lang cảm giác bản thân như con dê rơi vào bẫy, chỉ có thể đợi bị giết, hiện trạng bị động như vậy khiến hắn cảm thấy vô cùng phiền muộn.
Thở sâu, Đoạn Tam Lang úp mặt vào chậu nước.
Nước ấm tràn vào mũi, tai khiến hắn hơi khó chịu, nhưng lại xóa đi mọi phiền não của hắn.
Kệ, đến bao nhiêu thì giết bấy nhiêu!
……
Tại lầu một, Tiểu Bạch canh giữ ở chân cầu thang và gặm xương, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn người khiến nó hoa mắt.
Đỗ Tam Tư nhìn chiếc bàn đầy đồ ăn, càng nhìn càng đau lòng.
Thịt bò rất đắt, gà đen cũng rất đắt, thời buổi này muối cũng quá đắt, mặt khác, lát nữa kiểu gì cũng phải khui một bình rượu ngon, haiz, rượu của nàng cũng rất đắt!
Chi phí một bữa cơm đủ để nàng ăn hơn ba ngày!
Không được không được, phải nghĩ ra cách đuổi tiểu phản diện đi, tuyệt đối không thể để hắn ở lại đây! Nàng có dự cảm rằng cứ tiếp xúc nhiều với tiểu phản diện, nàng càng gặp rắc rối nhiều hơn!
Tiểu phản diện vừa mở miệng đã đòi mười bình rượu, nếu để hắn ở đây lâu thì khéo quán rượu của nàng không khai trương nổi.
Tuyệt đối không được!
Đỗ Tam Tư thở sâu, âm thầm nghĩ sẵn các câu nói trong đầu, chờ Đoạn Tam Lang xuất hiện thì từng bước dẫn dắt đuổi người đi, khôi phục thanh tịnh cho mình.
Nhưng vừa quay người lại, khuôn mặt tươi đẹp của Đoạn Tam Lang đột nhiên xuất hiện như xuất quỷ nhập thần.
“A!!”
Đỗ Tam Tư nhấc tay che miệng lại, sợ bạt hồn vía, “Là…… Là nha nội à.”
Đoạn Tam Lang vừa thấy nàng cười giả lả liền lạnh nhạt nói: “Sao? Ban ngày ban mặt ngươi còn sợ quỷ?” Có quỷ đẹp như vậy sao?
“Không! Đương nhiên không phải,” Đỗ Tam Tư xoay người, tay chân luống cuống lui sang một bên, nét mặt xấu hổ, “Ta không ngờ nha nội xuống nhanh như thế? Ha ha ha……”
Trước đó nàng còn do dự có nên cất rượu đi hay không.
Đoạn Tam Lang cười nhạo, lấy chân chọc con chó Tiểu Bạch đang gặm xương, “Ta còn chưa dậy, ngươi đã dám ăn trước rồi.”
Con chó Tiểu Bạch quá oan ức, rõ ràng chủ nhân kêu nó ăn!
Đỗ Tam Tư giả vờ không nghe thấy màn so sánh giữa Đoạn Tam Lang và con chó. Nàng chờ hắn ngồi xuống mới ôm con chó Tiểu Bạch tới bậc thang lầu ngồi, nghĩ xem cách nào đuổi người tốt nhất.
“Ngươi ngồi đó làm gì?”
Đoạn Tam Lang nhíu mày nhìn người ngồi ở bậc thang.
“A?” Đỗ Tam Tư ôm Tiểu Bạch cười nhạt, “Nha nội còn thiếu gì sao? Tiểu nhân còn chuẩn bị một chút nước sốt cho ngài.”
Nha nội? Tiểu nhân?
Đoạn Tam Lang nheo mắt, buông đũa nói, “Ngươi lại đây.”
Đỗ Tam Tư đắng miệng, sao tiểu phản diện ăn cơm cũng tốn công như vậy? Nàng đã chuẩn bị nhiều như thế, có lẽ không bằng ở tri phủ, nhưng chung quy cũng đủ để hắn ăn mà?
Nàng đáng thương bước tới, chỉ còn cách Đoạn Tam Lang một bước, đột nhiên thân thể bị túm mạnh về phía trước, sau đó không kịp phòng ngừa…… rơi vào vòng tay ai đó.
“Sưu!” Đỗ Tam Tư suýt xoa.
Chết tiệt, hắn chạm vào ngực ta rồi?
Tiểu Bạch ói xương ra, bước chân ngắn ngủn tới chỗ hắn sủa gâu gâu, bị Đoạn Tam Lang lườm một cái, nó lại thê lương lui trở về.
Cứ bước một bước lại ba lần quay đầu nhìn, cuối cùng liếm láp xương cốt quên hết tất cả, Đỗ Tam Tư thấy vậy mà phát bực.
Xí! Phí công nuôi dưỡng ngươi!
Đoạn Tam Lang chế trụ bả vai nàng dễ như trở bàn tay, nắm đôi tay Đỗ Tam Tư, nâng đôi mắt như đuôi ngỗng lên, ngón tay gạt ra một lọn tóc rối nói, “Chuẩn bị một bàn nhiều đồ ăn vậy mà chỉ nhìn ta ăn, ngươi cam lòng à?”
Nào chỉ không cam lòng
Đỗ Tam Tư nhăn nhó cười, gật đầu như giã tỏi, “cam lòng, cam lòng! Ta rất cam lòng!”
“Vậy sao?” Đoạn Tam Lang khẽ cười, lấy chiếc đũa gắp một miếng thịt bò đưa đến bên môi nàng, “Ta còn nghĩ ngươi hạ độc đấy.”
Hạ độc? Thế thì phí phạm của trời quá!
Hóa ra thằng nhãi này muốn dùng mình thử độc?!
Đỗ Tam Tư căm phẫn, trên mặt cố gắng nặn ra nụ cười, nhưng lúc cắn thịt bò thì ngấu nghiến như muốn ăn thịt người, “Không có độc, tiểu nhân nào dám hạ độc nha nội chứ.”
Hắn đương nhiên biết không có độc.
Lần đầu tiên bọn họ gặp mặt, Đỗ Tam Tư vì hạ độc mà lộ tẩy, cũng may, nếu không e là hắn đã sớm ngỏm rồi
Đỗ Tam Tư thấy hắn im lặng, lén lút muốn đứng dậy, kết quả trên vai tựa như bị thép trói lại, không thể động đậy, tức khắc ảo não cười.
“Khi nào quán rượu của ngươi khai trương?” Đoạn Tam Lang đột nhiên hỏi.
Đỗ Tam Tư bình tĩnh nhẹ nhàng, ân cần thăm hỏi mười tám đời tổ tông của hắn…… không, 80 đời!
Đoạn Tam Lang nheo mắt, “Ngươi đang thầm mắng ta?”
“Nào có!” Không mắng ngươi thì mắng ai!?
“Hừ,” Đoạn Tam Lang cười khẩy, “Mắng ta cũng vô dụng… Ta hỏi ngươi, khi nào quán rượu này khai trương?”
Đỗ Tam Tư mím môi, uể oải trả lời, “Vốn dĩ định hôm nay.”
Đoạn Tam Lang kinh ngạc, nhìn hai bên trái phải, “Cứ thế này?”
Không chuẩn bị gì cả, không múa rồng múa lân, cũng không đốt pháo chào mừng, cứ khai trương lặng lẽ như thế?
Đỗ Tam Tư biết ý của hắn, lập tức thẹn thùng, “Những việc kia… cũng không quan trọng lắm.”
Đoạn Tam Lang bất đắc dĩ nhìn nàng một cái, “… Trưa hôm sau khai trương, ta dẫn người tới cổ động cho ngươi.”
“A?” Đỗ Tam Tư kinh ngạc.
“Nhưng có điều kiện,” một hơi rượu thơm vương vào chóp mũi, Đoạn Tam Lang kề sát vào búi tóc nàng, nhẹ nhàng ngửi, “… Về sau không được xưng là ‘ tiểu nhân ’, cũng không được gọi ta là nha nội.”
“Thế gọi ngài là gì?” Đỗ Tam Tư kinh ngạc nghi ngờ, chẳng lẽ thứ này còn muốn bá chiếm quán rượu cùng phương pháp ủ rượu của nàng sao?!
“Ta tên Tam Lang,” hắn rũ mắt, trong mắt ngậm cười, “Cho phép ngươi gọi ta là Tam Lang.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)