Mua, hay không mua.
Rốt cuộc tiểu phản diện đắc tội quá nhiều người, nếu thật sự mua làm bảo tiêu, không biết là bảo hộ chính mình hay là thương tổn chính mình đây.
Đỗ Tam Tư chỉ có thể bảo trì trầm mặc, dùng ánh mắt cáo buộc tìm chỗ dựa.
Chó con ngồi xổm giữa hai người, liếc nhìn trái một cái, phải một cái, rất dễ thương, nhưng chả làm được cái mẹ gì, nó chỉ là con linh vật, không có tác dụng giảm bớt tình huống xấu hổ trước mắt.
Cuối cùng, dưới cặp mắt ngập nước vô tội nhìn chăm chú, Đoạn Tam Lang bại trận trước.
Hắn thờ ơ đứng thẳng lưng, tóm lấy cái ghế nàng đang cầm chặt trong tay, đặt xuống ngồi, tư thái nhẹ nhàng, tay trái đè chó con đang xông lên, tay phải duỗi ra.
“Có thuốc trị thương không?”
Đỗ Tam Tư giật mình, nhìn kỹ, mới phát hiện trên cánh tay thiếu niên chảy máu, thấm ướt vải áo, hình như đã khô, dây quấn cổ tay cũng lỏng lẻo, thoạt nhìn như là tùy tiện buộc lại.
Nàng ngây người một chút, “Ngươi lại bị đánh?”
Đoạn Tam Lang cười khẩy, nhíu mày lại, “Cùng một đòn chẳng lẽ nha nội sẽ nếm lần thứ hai?”
Đỗ Tam Tư sởn tóc gáy, e là phần lớn mấy tên khốn nạn kia đã vào tù rồi, hơn nữa chết khá thê thảm.
Nhưng nàng không hiểu, hắn bị thương thì rõ ràng nên đi y quán, tiểu phản diện chạy tới chỗ nàng làm gì?
Nàng không phải đại phu.
Đỗ Tam Tư kỳ quái nhìn sắc mặt hắn, cũng không tái nhợt, ngược lại hơi hồng nhuận.
“Chỗ ta chỉ có kim sang dược bình thường,” Đỗ Tam Tư thận trọng nói, “Nếu không, ngươi đi y quán đi?”
Ôm ý nghĩ đuổi ôn thần đi, Đỗ Tam Tư chủ động đề nghị: “Y quán tốt hơn, có đại phu, có thuốc trị thương!”
Đoạn Tam Lang nhếch môi, giọng nói ngọt thấu xương, “Ngươi muốn chết sao?”
Đỗ Tam Tư…… Đỗ Tam Tư không muốn chết, nàng run lên, không nói hai lời chui vào phòng mình, mặt ủ mày ê lấy ra thuốc chính mình còn chưa dùng đến.
Đáng ghét, tiểu phản diện quả nhiên là phản diện, động một cái là giết người! Ôi, sao số nàng khổ như thế? coi như nàng cứu mạng hắn, còn là ân nhân của hắn, sao hắn còn tìm tới cửa chứ?
Hơn nữa, hắn còn biết động tĩnh cả tháng nay của mình… Má ơi, biến thái!
Bảo toàn suy nghĩ, mọi người bình an không việc gì, bảo trì khoảng cách, ai lo phận nấy không tốt sao?
Đỗ Tam Tư bĩu môi, ôm hộp thuốc ra ngoài, lấy một chậu nước từ lu đá trong phòng bếp ra, mang nến tới gần, sau đó chọn một mảnh vải trắng sạch sẽ……
Đoạn Tam Lang chống cằm lẳng lặng nhìn nàng, mấp máy khóe miệng, thấy nàng lấy một vò Bạch Tửu từ trên kệ xuống, không nhịn được hỏi.
“Ngươi lấy rượu làm gì?”
“Tiêu độc,” Đỗ Tam Tư uể oải đi qua, ngồi xuống trước mặt hắn, mùi máu tươi trực tiếp chui vào mũi khiến nàng nhíu mày lại, “Ngươi cởi tay áo ra đi.”
“Ta không trúng độc.” Đoạn Tam Lang vừa nói vừa cởi tay áo, một vết thương lớn bằng bàn tay lộ ra.
Đỗ Tam Tư nheo mắt, không dám nhìn nhiều, cúi đầu mở hộp thuốc, rầu rĩ nói: “Phải rửa miệng vết thương, nước không sạch lắm, rượu…… được chưng nấu từ nước, sạch hơn nhiều.”
Đỗ Tam Tư không nói đến việc bị nhiễm khuẩn, có nói hắn cũng không hiểu.
Hơn nữa…… Đây là rượu mạnh, đợi lát nữa xem ngươi đau chết, thằng nhãi ranh.
Đoạn Tam Lang không chớp mắt nhìn chằm chằm nàng, rất có hứng thú nói: “Ngươi khá cẩn thận.” Vừa rồi thấy nàng còn ước gì để hắn rời đi, hiện tại nghiễm nhiên mang rượu rửa vết thương cho hắn.
Con thỏ nhỏ thích khóc, lại còn hay mềm lòng, xì, chẳng trách luôn sợ bị bắt nạt.
Đoạn Tam Lang tự cho rằng đã nhìn thấu tâm tư con thỏ nhỏ, hoàn toàn không nhìn thấy ác ý ngầm nơi đáy mắt Đỗ Tam Tư.
Tay tiểu phản diện rất trắng, cơ bắp cánh tay cân xứng, ngón tay vươn ra quả thực còn đẹp hơn tay Đỗ Tam Tư, chỉ tiếc vết thương kia rất khó nhìn.
Da thịt lẫn lộn, máu đông lại, vết máu loang lổ trên cánh tay trắng như ngọc khiến nàng nhìn mà sởn tóc gáy.
Từ nhỏ Đỗ Tam Tư đã không dám nhìn những thứ này, lập tức buồn nôn, không thể làm được.
Đoạn Tam Lang nhìn khuôn mặt nàng trắng bệch, cứng đờ bất động. Hắn cười nhạo một tiếng, trực tiếp đoạt lấy vải trắng dính nước, thô lỗ cọ xát trên cánh tay.
Ngay lập tức, máu bị ép chảy ra.
Đỗ Tam Tư xuýt xoa, phản xạ có điều kiện mà đè tay hắn lại, “Ngươi đừng nhúc nhích!”
Đoạn Tam Lang nheo mắt, “Làm gì?”
“Máu chảy rồi,” Đỗ Tam Tư dịu giọng lại, xấu hổ buông tay ra, “Để ta làm cho.”
Đây là thời cổ đại, không cẩn thận nhiễm uốn ván cũng chết người, nàng…… nàng thật sự không nhìn được phương thức mà Đoạn Tam Lang tự rửa vết thương như tự tra tấn mình như thế, để nàng làm vậy.
Thở sâu, Đỗ Tam Tư vắt khô khăn tay, đè cổ tay Đoạn Tam Lang, chịu đựng cảm giác ghê tởm nổi da gà, lau máu đông đi, máu tươi ở miệng vết thương cũng dùng đầu ngón út cẩn thận lau hết.
Tay nàng rất mềm, cũng không dám dùng sức, người như nàng dù có ghê gớm thế nào, khi nói chuyện cũng vô thức mà đè thấp giọng.
Từ trước đến nay, Đoạn Tam Lang không thích tỉ mỉ lau chùi như thế, theo bản năng muốn rụt tay về tự làm.
Nhưng hắn vừa động ngón tay một chút, Đỗ Tam Tư liền cầm tay hắn theo phản xạ.
Đoạn Tam Lang: “……”
Ánh mắt khẽ chớp, Đoạn Tam Lang cụp mi, lông mi tinh xảo che giấu ánh mắt lấp lánh. Khi Đỗ Tam Tư cúi sát vào lộ ra chiếc cổ mảnh khảnh.
Xiêm y che khuất làn da trắng trẻo của nữ tử, chẳng qua màu da trắng của Đỗ Tam Tư giống bị bệnh, không hồng hào giống hắn. Hắn thoạt tràn đầy sức sống, phong nhã hào hoa.
Chiếc cổ này hắn chỉ dùng một tay là bẻ gãy.
Đoạn Tam Lang hồi tưởng lại, ngày đó nàng cõng được mình thật kỳ lạ.
Trời hôm đó mưa to, thân thể nàng gầy gò yếu đuối như vậy, làm cách nào mà cõng hắn suốt nửa canh giờ để đi đến “Y quán Trịnh thị” chứ?
Nghe đại phu nói, nàng còn bị ngã trước cửa y quán, không ai dám tới gần, một lúc lâu mới đứng lên…… Cuối cùng cứ thế rời đi chẳng cần gì hết.
Nếu không muốn tạo mối quan hệ với hắn, vì sao lại cứu hắn? Chẳng lẽ nàng không biết, sau khi cứu hắn, những lời đồn khó nghe sẽ càng lan rộng hay sao?
Nàng nhát gan sợ phiền phức như vậy, gầy yếu vô lực như vậy, một bà lão cũng dọa nàng được, lấy đâu ra can đảm làm theo ý mình trước ánh mắt người đời chứ.
Đoạn Tam Lang rất tò mò.
Hắn quan sát nàng một tháng, không tìm được đáp án.
Nha đầu này…… Nha đầu này giống như chỉ cố gắng sống tốt cuộc sống của mình, xử lý quán rượu, không để ý chuyện bên ngoài, cố gắng bảo vệ nhà của mình như những người khác, nhưng …. lại có điểm khác.
Nàng duy trì khoảng cách với bất kỳ kẻ nào, tự thu mình lại.
“Ta phải dùng rượu,” Đỗ Tam Tư duỗi tay lấy bình rượu, vẫn cúi đầu, “Hơi đau chút, ngươi chịu đựng một chút.”
Đoạn Tam Lang hoàn hồn, nốt ruồi nơi khóe mắt hơi run, quét mắt nhìn vết thương chưa bao giờ lau sạch đến thế, lặng người một lát rồi nói, “Không sao.”
A.
Hiện tại đương nhiên ngươi không sao, đợi ngươi cảm thụ nồng độ của rượu trắng thời hiện đại, sợ ngươi muốn khóc cũng không được!
Đỗ Tam Tư thầm bĩu môi, mở hộp thuốc ra.
Bên trái hộp thuốc là một chồng vải được xếp ngay ngắn, bên phải là các loại chai lọ, ở giữa còn có hai xấp thuốc cao.
Đoạn Tam Lang liếc một cái liền nhìn thấu suy nghĩ trong lòng nàng, không nhịn được bật cười, “Thiếu tiền như vậy? Ta cho ngươi còn chưa đủ dùng à?”
“Một trăm lượng dùng tiết kiệm có thể được một hai năm, chung quy lại ta không thể cứ miệng ăn núi lở?” Đỗ Tam Tư mở bình rượu ra, một mùi hương nồng đậm gay mũi xông lên, nháy mắt hấp dẫn lực chú ý của Đoạn Tam Lang.
Hương vị thật thơm!
Đoạn Nha nội hoành hành Lâm An, quán rượu nào không biết? Vẫn là lần đầu tiên ngửi được hương vị này, trong mắt lóe ngạc nhiên, “Đây là rượu mà ngươi mất một tháng mới ủ ra?”
Hương vị này khác với tưởng tượng của hắn.
Các quán rượu bên ngoài hương vị cũng rất nồng, nhưng quá hỗn tạp, ngược lại có vẻ gay mũi khó ngửi. Nhưng bình rượu này mùi mát lạnh, thơm nồng mà không gay mũi, còn có mùi quế nhàn nhạt.
Rượu thơm đại loại có bốn vị: Nồng, mặn, mát, gạo. Sau đó là các loại khác như: phượng, dược, đặc, kiêm, cổ, hạt mè, thơm ngào ngạt và nhiều loại khác nữa. Triều Tây Tấn phần lớn chỉ có bảy, tám loại mùi hương, dù có mùi khác cũng không phổ biến, không ai biết.
Mà cổ ngữ có viết “Hương rượu ngâm”, dùng quế ủ rượu đương nhiên cất ra rượu có mùi quế, nhưng sự thật đều là mùi vị của nhiều loại dược liệu, cho nên vẫn có thể phân loại là “mùi thuốc”.
Đỗ Tam Tư đổi ý, “Ta mới ủ ra rượu ngon nhất màu Hổ Phách, trong vắt, vị cay gắt, hay là… nếm thử nhé?”
Nàng muốn thử độ tiếp thu rượu này của người Tây Tấn đến mức nào, không cầu bán chạy, ít nhất muốn mọi người để ý đến.
Đoạn Tam Lang cười nhạt nhìn nàng, “…… Có thể.”
Đỗ Tam Tư vui mừng khôn xiết, nhấp môi cười cười, sau đó rót một ly cho hắn, trong lòng nghĩ nếu hắn hỗ trợ thí nghiệm rượu, lát nữa băng bó sẽ nhẹ tay hơn.
“Nè,” Đỗ Tam Tư đưa rượu cho hắn, tay cầm băng gạc không chạm vào vết thương, hai mắt trong trẻo mà nhìn chằm chằm Đoạn Tam Lang, “Uống một chút là được, rượu này rất dễ say.”
Đoạn Tam Lang không để bụng, hắn nổi tiếng ngàn ly không say.
Hắn nhìn ánh mắt chờ mong của Đỗ Tam Tư, đầu tiên là để sát vào ngửi mùi rượu, bình luận: “Màu rượu bình thường, nhưng mùi thơm mãnh liệt tỉnh người, tinh thần sảng khoái, có thể nói trên trung bình.”
Đỗ Tam Tư chớp mắt, tiểu phản diện tuy rằng ăn chơi trác táng, nói chuyện vẫn rất dễ nghe.
Nguyên thân chỉ biết mặt chữ mà thôi, may nàng đã qua chín năm giáo dục bắt buộc cùng đại học, nếu không sẽ nghĩ hắn nói giả vờ.
Sau bình phẩm là uống rượu.
Đoạn Tam Lang uống một ngụm, khẽ nhướn đỉnh mày.
Đỗ Tam Tư vội hỏi: “Thế nào?” có được không?
Nếu không được thì công sức cả tháng uổng phí. Giá mà sớm biết xuyên vào sách thì ban đầu nàng không thi vào trường kinh doanh mà sẽ đăng ký vào học viện Bạch Tửu.
Đoạn Tam Lang lặng thinh hồi lâu, một lát sau, lại uống hai ngụm mới buông chén rượu xuống, chớp chớp mắt, nhìn về phía Đỗ Tam Tư.
Ánh mắt chứa vẻ khác lạ, thâm sâu không nhìn ra.
Hồi lâu, hắn nói: “Rượu này, xuất sắc.”
Đỗ Tam Tư đang cao hứng, Đoạn Tam Lang lại nói: “Gửi mười bình cho ta trước nhé?”
Đỗ Tam Tư ngưng cười, vì hưng phấn mà cánh tay nâng lên bỗng rơi xuống, băng gạc nhiễm rượu mạnh không nghiêng không lệch đáp thẳng vào giữa vết thương trên tay Đoạn Tam Lang.
Đoạn Tam Lang không kịp phản ứng, chỉ cảm thấy một luồng kích thích mãnh liệt từ cánh tay chạy thẳng vào tim!
Trong nháy mắt, ánh mắt xinh đẹp của Đoạn Tam Lang nhuốm đỏ.
Mí mắt co rút mạnh, hắn xuýt xoa, phản xạ có điều kiện cong sống lưng, nắm tay căng thẳng, gương mặt co rút, thần sắc vặn vẹo, như con mèo bị người ta dẫm phải cái đuôi, nháy mắt xù lông lên……
“Đỗ… Tam…Tư!!!”
Thân thể Đỗ Tam Tư chấn động mạnh.
Chết rồi!
Xong đời!
“A a a a, xin lỗi, xin lỗi, ta không cố ý, ta ta ta ta, ta rửa miệng vết thương cho ngươi!”
Tay chân Đỗ Tam Tư luống cuống, hoang mang lo sợ mà lấy nước bên cạnh rót vào vết thương……
Đoạn Tam Lang rú lên một tiếng, cả người co rúm lại mạnh hơn.
Từ từ!
Đỗ Tam Tư toát mồ hôi, nhìn nước trong tay, hồi hộp thở, tái mặt.
Chết mọe rồi! Lấy nhầm rượu!
Đỗ Tam Tư kinh hoàng, mồ hôi lạnh ướt hết cả lưng, trong lúc nhất thời cũng không dám nhìn nét mặt của Đoạn Tam Lang. Nàng chột dạ, xấu hổ, nín thở ngưng thần.
“Đỗ Tam Tư, ngươi……”
Đoạn Tam Lang chậm rãi ngẩng đầu, trên trán nổi hết gân xanh, mặt đỏ bừng, ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm nàng, nâng cánh tay lên, run rẩy chỉ vào nàng.
Rồi sau đó, rầm một tiếng, ngã phịch xuống đất.
Mặc dù đau ngất xỉu, ngón tay hắn vẫn chỉ về phía Đỗ Tam Tư, không ngừng run rẩy.
Chết không nhắm mắt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)