Canh ba giờ Mão, mặt trời mới mọc lên ở phương đông, chợ sáng người qua lại tấp nập, có chiếc xe ngựa phi nước đại trên phố.
Đỗ Tam Tư nhường đường một chút, khiêng bao bột mì tò mò nhìn xung quanh, người cưỡi ngựa khuôn mặt chính trực, dưới vạt áo có hoa văn màu vàng bao quanh, vải dệt lụa trắng, thắt lưng kỳ lân bằng da màu đen quấn bên hông, hai cái móc bằng vàng như khảm đá quý, áo choàng màu đen sang trọng, trên mặt mang theo mặt nạ màu đen che nửa gương mặt.
Người khác chỉ cần nhìn mặt nạ kia là muốn trốn, Đỗ Tam Tư cũng trốn, nhìn bộ quần áo trên thân thể người kia.
E là giá trị không ít tiền.
Đỗ Tam Tư cực kỳ hâm mộ, nàng nhìn ngây ra một lúc, bất giác mấy con ngựa đã chạy xa. Nàng nghe người qua đường thấp thỏm nghị luận mới biết đó là Vũ lâm vệ, hầu cận của hoàng đế từ kinh thành tới đây tra án.
Hoàng đế ở độ tuổi trung niên, cũng coi là minh quân. Đỗ Tam Tư lục tìm ký ức liên quan tới vùng đất ở kinh thành. Nàng không bận tâm nữa, khiêng túi rời đi.
Nàng đi vài bước, không nhịn được thầm oán giận, nàng vốn không cần vất vả như thế này.
Đều do tiểu phản diện kia nói muốn dẫn người tới cổ động. Trận cổ động kia ắt phải chuẩn bị nhiều thứ, chưa nói đến rượu thịt, đậu phộng. Những thứ tầm thường đó chắc chắn Đoạn Nha nội cũng chướng mắt, thế nào cũng bắt nàng nghĩ ra mấy thứ khác người.
Đỗ Tam Tư rất sầu não, nàng vốn muốn bình tĩnh khai trương thử thăm dò danh tiếng một chút. Bây giờ tổ chức gióng trống khua chiêng như thế, ngộ nhỡ người ta không thích rượu thì chẳng phải bản thân bị chê cười sao?
Nàng là người nhân hậu, mặc kệ người khác trào phúng châm biếm thế nào, nhưng cũng không thể vô duyên vô cớ mà “không trâu bắt chó đi cày” chứ!
Đã không thu lại được phí tổn bỏ ra, bản thân còn phải ngậm bồ hòn làm ngọt, bực mình.
Nhưng nàng không dám phản kháng với ông trời, chỉ có thể nghẹn khuất mà nghĩ cách làm thịt ba chỉ khô mà mẫu thân nguyên chủ từng làm, ba loại phở, cháo tim cật cùng thịt dê, cua, cá chép để cho đủ bộ.
Nghe nói mấy nhà khác còn có món ăn hoang dã, nào là dạ dày cá, bào thai thủy long … Những món này không cần thiết.
Sau khi vất vả mang đồ vật về, Đỗ Tam Tư thở hổn hển, ngã phịch xuống đất. Con chó Tiểu Bạch giữ một đống đồ vật lập tức nhào lên sủa gâu gâu.
Đỗ Tam Tư vui vẻ, ôm Tiểu Bạch một lúc lâu, sau khi đỡ mệt mới nhìn một đống đồ vật ở cửa phòng bếp mà lặng người.
“Mấy thứ hương liệu như hạt tiêu, gừng, tỏi, mật ong, tương này cũng làm thiệt hại tổng cộng gần mười hai lượng, không biết có đủ hay không……”
Trong quyển 16 《 Mộng Lương Lục 》, đối với việc “mở cửa hàng” có ghi lại, chính là “Những thứ không thể thiếu trong cửa hàng người ta là củi, gạo, mắm muối, tương, dấm, trà”.
Lúc này đã có rất nhiều loại nước chấm, hương liệu, gia vị, tuy không đầy đủ như ở hiện đại, nhưng dùng để làm đồ ăn hiện đại cũng đạt hương vị đến sáu, bảy phần. Nhưng quán rượu được Đỗ Tam Tư sửa chữa lại, rất nhiều gia vị trong phòng bếp kể cả còn trong hộp đều bị vứt đi. Bây giờ muốn bổ sung lại cũng tương đối tốn tiền.
Đỗ Tam Tư lẩm bẩm, “Đoạn Nha nội khó tính như vậy, chắc không có nhiều bạn đâu?” Đến lúc đó mà không chuẩn bị đủ thì cũng xấu hổ.
Nhưng sao hắn lại giúp mình chứ. Vì báo đáp mình băng bó vết thương cho hắn ngày hôm qua ư? Tiểu phản diện còn biết tri ân báo đáp cơ à?
Dù sao Đỗ Tam Tư hơi nghi ngờ, tóm lại cảm thấy mục đích của tiểu phản diện không đơn giản.
Tiểu Bạch chớp đôi mắt màu cọ nâu, vẻ mặt ngây thơ nhìn nàng.
Đỗ Tam Tư ủ rũ nhìn nó, “Đôi mắt này của ngươi sao giống hắn thế, nếu hắn cũng ngu như ngươi thì có phải tốt không.”
Con chó ấm ức.
“Haiz, thôi kệ,” đã mua rồi, không được lãng phí. Đỗ Tam Tư cúi người xoa đầu con chó Tiểu Bạch, trong đầu lại nghĩ đến những món ăn mà nàng nhìn thấy khi làm phụ bếp trong khách sạn 5 sao ở đời trước.
Tuy nói bản thân không thể tự làm được, nhưng đã học trộm được, lại nói từ nhỏ đến lớn nàng đều tự nấu ăn, tuy rằng…… Tuy rằng không có ai đánh giá đồ ăn nàng làm thế nào, nhưng bản thân nàng cảm thấy khá ổn.
Thức ăn thời Tây Tấn bắt chước thời Tống, lúc này đã có mấy gia vị chua ngọt đắng cay, các loại món ăn đều khiến người ta hoa mắt. Nếu muốn sáng tạo ra món ăn mới sẽ rất khó, nhưng có thể điều chỉnh ở khâu gia vị.
Nói là làm!
Đỗ Tam Tư cầm lấy tạp dề treo ở phòng bếp, lấy dây buộc cánh tay, loại dây bằng vải hoặc bằng tơ mà người cổ đại dùng để buộc chặt ống tay áo, ngoài ra còn có dây xích bạc, cũng có thể dùng để trói người xấu.
Con chó Tiểu Bạch thấy từng món đồ vật trước cửa phòng bếp biến mất, muốn đi vào cọ cọ mắt cá chân chủ nhân, không lâu sau đã bị Đỗ Tam Tư ném cho một cục xương nói.
“Đi chỗ khác chơi đi, ta còn phải rửa rau nấu canh, ngươi đừng tha con cua ta thả trong bồn đi nhé.”
Cửa phòng bếp mở ra, Tiểu Bạch bị cự tuyệt ngoài cửa. Nó mở miệng kêu ăng ẳng, dùng móng vuốt cào cửa, đáng tiếc bên trong chẳng có tiếng gì ngoài tiếng xoong nồi. Nó quay đi quay lại mấy vòng chán chê, cuối cùng giận dỗi, bước bốn chân ngăn ngủn theo khe cửa chuồn đi, nhảy lên đường cái.
Mấy lần rẽ trái rẽ phải, con chó Tiểu Bạch đột nhiên đụng phải một người.
Người nọ vừa ra khỏi khách điếm, thình lình bị một vật nhỏ đụng phải giày, hắn giật mình, bản thân còn không phản ứng kịp, con chó Tiểu Bạch lại bị ngã chổng vó, từ trên bậc thềm cầu thang lăn xuống đất.
Tiểu Bạch bò bốn chân dậy, hầm hừ quay đầu lại dậm dậm chân phải, kêu hai tiếng gâu gâu rồi biến mất trong đám người, lúc di chuyển vẫn rất linh hoạt
Người nọ nhướng mày, bị hành động của nó chọc cười, “Đồ súc sinh, may mà đụng phải quý nhân là ta, còn không thèm nhìn mặt ta.”
Người hầu liếc nhìn, cảm thấy con chó nhỏ này da trắng lông mượt, nghĩ chủ nhân mình thích, liền nịnh nọt ân cần kiến nghị: “Công tử thích sao? Nếu thích, thuộc hạ liền gọi người bắt nó lại.”
Công tử kia tài trí hơn người, một đôi mày kiếm rủ xuống thái dương, gò má cao và thẳng, nhìn chính diện mang vẻ lịch sự tao nhã dịu dàng, màu da trắng nõn, mũi rất cao.
Đặc biệt cặp mắt kia trời sinh mỉm cười, sóng mắt như nước hồ mùa xuân khiến người khác tán thưởng, liếc mắt một cái, giống như có thể nhìn thấy thâm tình gửi gắm trong mắt.
Khi hắn rũ mắt, hàng mi dài giấu đi vẻ dịu dàng, khiến người ta cảm thấy sâu không lường được, trong lúc nhất thời, người xung quanh tuy ân cần nịnh hót nhưng không dám tự ý hành động ở trước mặt hắn, có khí thế không giận tự uy.
Đây là trời sinh, người khác cũng khó phát hiện ra thật giả, có lẽ ứng với câu nói kia - ánh mắt như gương, bước chân như mây.
Vừa văn nhã lịch sự, vừa điềm đạm, quý phái.
“Không cần như thế,” công tử kia cười nhạt, khoanh tay ung dung nói “Kệ nó đi.”
Hộ vệ xung quanh nhìn nhau, cũng không nhiều lời, hộ tống người này đi theo hướng bắc vào một con phố dài.
Lại nói về con chó Tiểu Bạch, vòng đi vòng lại cũng không biết đi đâu, cuối cùng lại đi vào nhánh sông Trường Hoa, sông đào bảo vệ thành Lâm An, nó nhìn con thuyền nằm trên mặt hồ rồi cất tiếng sủa.
Trên chiếc thuyền nhỏ có người nằm thư giãn, chân bắt chéo nhô lên rất cao, trong tay cầm cỏ đuôi chó không biết suy nghĩ gì, lúc nghe thấy tiếng kêu của Tiểu Bạch liền nhìn qua.
“Ha,” người trên thuyền xoay người ngồi dậy, không ai khác chính là Đoạn Tam Lang, hắn khoanh chân ngồi xuống, ngông nghênh mở rộng vạt áo, cười với Tiểu Bạch, “Lạ thật, thế mà ngươi nhớ được nơi này?”
Tiểu Bạch lưỡng lự đi qua đi lại trên bờ, móng vuốt quơ quơ do dự muốn bơi xuống nước lại thôi.
Đoạn Tam Lang nhướng mày, “Không ở cùng nha đầu kia, chạy tới chỗ ta làm gì? Không sợ bị người ta bắt đi hầm ăn à.”
“Gâu gâu!” Tiểu Bạch dậm chân, nhảy “rầm” vào trong nước, bơi về phía Đoạn Tam Lang, lông trắng toàn thân dán sát vào thịt, toàn bộ thân hình nhỏ đi một chút.
Đoạn Tam Lang vui vẻ nhìn, mở lòng từ bi mà đưa cây sào qua, trực tiếp hất Tiểu Bạch lên, đón vào lồng ngực của mình.
Tiểu Bạch “Bay giữa ban ngày”, lập tức hoảng loạn kêu gâu gâu, sợ tới mức chui tọt vào trong quần áo của hắn.
“Chà, móng vuốt của ngươi cũng nên cắt rồi,” Đoạn Tam Lang xách Tiểu Bạch lên, hơi phiền não cau mày, “Ta nói này, không phải nha đầu kia phái ngươi tới đây thăm dò tình hình địch chứ?”
Tứ chi Tiểu Bạch co rụt lại, nghiêng đầu không rõ nguyên do, dịu dàng nhìn hắn.
Đỗ Tam Lang than một tiếng.
Nếu biết trước đã không nói khoác, nào là dẫn người tới cổ động, haiz, hắn tìm người ở đâu bây giờ.
Gia đinh trong phủ, nha dịch trong nha môn chắc chắn không được, có khác gì tự mình bỏ tiền ra. Nếu dẫn mấy tên ăn chơi trác táng đến, chỉ sợ bọn họ kén cá chọn canh khiến nha đầu kia sợ.
Những người khác… làm gì còn ai nữa.
Hắn không có bạn.
Đoạn Tam Lang bực bội duỗi tay chọc cái bụng Tiểu Bạch, Tiểu Bạch khó chịu uốn éo thân thể, Đoạn Tam Lang nhướng mày, đột nhiên nghĩ tới điều gì đó.
“Hình như cha có mấy đứa môn sinh…” Tuy mấy môn sinh kia không ưa hắn, nhưng bề ngoài chẳng phải muốn nịnh nọt hắn hay sao?
Chính là bọn họ!
“Đi, bổn thiếu gia mang ngươi đi nha môn của tri phủ nhìn xem, thế nào là hoành hành bá đạo!”
Con chó Tiểu Bạch kêu nức nở một tiếng, bị ném vào trong thuyền. Nó theo bản năng chui vào trong quần áo của hắn. Vừa chèo thuyền, hắn vừa cảm thấy bộ lông lạnh buốt cọ lên cọ xuống trên bụng khiến hắn vừa nhột vừa buồn cười.
“Giá mà nha đầu kia giống ngươi thì bổn thiếu gia bớt được bao việc? Ngươi thấy đúng không?”
Hắn cười khẽ, cái sào trong tay chọc vào đáy nước, sóng nước mênh mông, lay động mặt hồ thanh tịnh, từng vòng sóng tản ra đánh tan hình ảnh phản chiếu trong nước.
“Ta tạo cơ hội tốt cho bọn họ như vậy, bọn họ nên nắm chắc thời cơ, đúng không, Tiểu Bạch?”
Tiểu Bạch ló đầu ra khỏi quần áo, bối rối kêu một tiếng.
Người này đang nói gì? Nó không hiểu.
“Đồ ngốc.” Đoạn Tam Lang cười nhạo.
Tại sau bếp của quán rượu.
Đỗ Tam Tư ngâm con cua vào nước pha rượu, rửa sạch hoa cúc, nước ép cam trang trí vài cái lá bạc hà, giữ lại một ít để dự phòng. Thịt dê rửa sạch, bóp hương liệu khử mùi tanh, ngâm vào mỡ gà để dùng sau. Nàng lấy dưa muối và thịt khô trong trong bếp ra bày biện chỉnh tề, giữ lại một ít để dự phòng. Nàng nhào bột mì cùng trứng gà, đậu phụ khô, đậu phộng xào nóng lên, ngày mai cho thêm chút muối và hồ tiêu…
Sau khi chuẩn bị ổn thoả hết thảy, chỉ việc chờ ngày mai dậy sớm nấu nướng và cất rượu, Đỗ Tam Tư rất hài lòng nhìn mọi thứ được sắp xếp gọn gàng ngăn nắp, sau đó đếm chén đũa đã chuẩn bị sẵn, có khoảng mấy chục cái, cũng đủ dùng rồi.
“Cuối cùng cũng xong,” Đỗ Tam Tư ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, ánh sáng từ ngói lưu ly tỏa ra yếu ớt, có lẽ đã quá muộn, “Thời gian trôi nhanh vậy sao?”
Thấy trời sắp sáng, nàng vừa hưng phấn vừa thấp thỏm, tỉ mỉ kiểm tra một lần, xác định không thiếu cái gì mới đi ra khỏi phòng bếp.
“Tiểu Bạch?” Xương vẫn còn đây, chó đâu?
Lại chạy đâu mất rồi? Đỗ Tam Tư không nói lên lời, ngày mai phải buộc dây vào chân nó mới được, chạy lung tung nhỡ bị người ta bắt hầm thành canh mất.
Nàng mệt mỏi vỗ vỗ bả vai đi ra ngoài, uống một ngụm nước nguội, nhìn hình ảnh của mình trong bóng nước, đột nhiên nghĩ tới hôm nay nhìn thấy mấy người vũ lâm vệ kia, hoàn toàn không nhìn lầm!
Mẹ kiếp!
Vũ lâm vệ xuất hiện!
Lúc nữ chính Lạc Thanh Mai xuất hiện, tới nhà tiểu phản diện từ hôn không phải đúng lúc chạm mặt vũ lâm vệ sao? Hơn nữa vũ lâm vệ xuất hiện là do thái tử Tư Mã Thanh đi tuần tra thiên hạ để tích lũy chiến tích, hiện tại đã tới Lâm An!
Gáo múc nước rơi lạch cạch xuống đất.
Mí mắt Đỗ Tam Tư giật liên tục, hai ngày nay e rằng sẽ diễn ra chuyện tiểu phản diện bị từ hôn!
Tiểu phản diện bị từ hôn mà nổi giận, chọc tức Tư Mã Thanh, sau đó bị tri phủ Lâm An cấm túc. Về sau hắn còn bị Lạc Thanh Mai tố giác tội ức hiếp dân lành, hành hạ bé gái mồ côi đến chết khiến tri phủ Lâm An bị Tư Mã Thanh cưỡng chế phải đại nghĩa diệt thân, huyết bắn pháp trường!
Khoan đã, bản thân mình còn chưa chết.
Nhưng tiểu phản diện ức hiếp dân lành là thật!
Vậy… Vậy mọi thứ mà nàng vừa chuẩn bị không phải đều lãng phí hết à? Đều là tiền của nàng hết đó!!
Chặn đường phát tài của người khác, khác gì như giết cha mẹ người ta, đây khác gì muốn diệt song thân nàng? Oh Shit!
Làm sao nhịn được cơ chứ?!
Sắc mặt Đỗ Tam Tư thay đổi, suy nghĩ một lúc, căn bản không kịp nghĩ nhiều, cất bước chạy ra ngoài.
Hàng xóm hai bên đang thu quán bị giật mình, vội hỏi một câu, “Tiểu Tam nhi! Muộn thế rồi cháu còn đi đâu đấy? Cửa còn chưa đóng kìa!”
Đỗ Tam Tư đột ngột dừng lại, quay 180°, lòng nóng như lửa đốt mà quay đầu lại khóa cửa, “Cháu vội cứu người! Phạm đại thúc trông quán rượu giúp cháu, ít nữa gặp lại cháu tặng thúc một lọ rượu hoa quế!”
Hàng xóm Phạm đại thúc: “……”
Hai ngày trước vừa cứu nha nội, hôm nay lại đi cứu người, con bé này mở quán rượu hay nhà chữa bệnh đây?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)