Khi một mùi gay mũi truyền ra từ phòng ủ rượu của quán rượu nhỏ là lúc Đỗ Tam Tư biết đã chưng cất thành công Bạch Tửu.
Việc này đã mất một tháng công sức của nàng.
Đỗ Tam Tư nghĩ: may mắn cả tháng nay không ai tìm nàng gây chuyện.
Nàng vốn cho rằng chỉ một ngày là được, kết quả không ngờ chính mình đánh giá thấp độ khó của việc ủ rượu, trước kia nàng nghe bạn học ở học viện Bạch Tửu nói quá trình ủ rượu, dù sao phải đúng các bước: chưng nấu, phơi nắng, cấy men mà thôi. Còn những việc trước đó bạn học nói…… Nàng hoàn toàn không nhớ rõ!
Tuy nhiên, căn cứ theo ký ức của nguyên chủ, có rất nhiều loại men rượu. Dù sao kiếp trước nàng cũng nghe học sinh trong học viện Bạch Tửu nhắc đến. Nào là thời Bắc Tống có một quyển danh tác về ủ rượu:《 Bắc Sơn Tửu Kinh 》
《 Bắc Sơn Tửu Kinh 》 có mười ba loại men rượu, lại còn có lời đồn là “Không có thuốc không thành được men”, cho nên khi làm men rượu, nhất định phải cho thêm thảo dược.
Nhưng thời đại này người có tay nghề không được coi trọng, cho nên những công thức lên men rượu dường như bị các nhà che giấu đi, căn bản không có khả năng lưu thông ở trên thị trường.
Mà mấy phương thuốc trong đầu nguyên chủ kia …… lỗi thời, quá lỗi thời!
Nào là các loại cung quế, bạch thuật, hạnh nhân… gọt bỏ vỏ rồi xay mịn, thêm bột trắng, thêm nửa xô nước củ mài, khuấy tan cùng nhau rồi dung hợp lại, rồi cứ thế dùng.
Lúc Đỗ Tam Tư thấy phương thuốc này liền bật cười.
Mặc dù nàng chưa từng học sản xuất Bạch Tửu, nhưng nghe đám bạn mỗi ngày mân mê ủ rượu, nói qua về phương thuốc làm men rượu cũng mưa dầm thấm đất. Công thức mà nàng thuộc lòng ít nhất cũng có từ mười tới hai mươi loại thảo dược, trình tự điều chế khá phức tạp.
Không giống phương thuốc của nguyên chủ, chỉ mất hơn nửa canh giờ đã hoàn thành, thế thì men rượu có thể ủ ra hương vị mức nào?
Khó trách những người trộm rượu đi còn trả lại, rượu bên trong nghiễm nhiên vẫn đầy. Nàng đổ ra đầy đất cũng chẳng ngửi được vị gì.
Nhưng cẩn thận ngẫm lại, nàng cũng có thể hiểu được.
Bởi vì ở thời đại này, tuy nói “Men là gốc”, nhưng rốt cuộc rất nhiều người vẫn cho rằng “Là thuốc thì có ba phần độc”, phần lớn mọi người không dám dùng quá nhiều thuốc, chỉ ít người giỏi mới ủ ra “Rượu ngon”.
Thứ nhất, người chuyên nghiệp ủ rượu nghiên cứu ra phương pháp ủ tốt chắc chắn sẽ để lại cho nhà mình dùng. Thứ hai chính là cho người thân dùng… Bọn họ cũng chưa chắc mua dược liệu về ủ.
Đỗ Tam Tư hưng phấn cả ngày, nhân lúc vẫn cầm ô của người ta liền nhớ lại những dược liệu để mua.
Gạo trắng không dưới 50 cân, trên phương thuốc của nguyên chủ cho thêm từ một đến hai củ đạo nhân, phơi khô, nghiền nhỏ, chia thành năm phần, trộn thêm bột mì. Lại chọn năm cân thương nhĩ băm nhỏ, trộn đều với nước, chắt lấy nước cốt……
Đây là một phần cách tạo mùi trong 《 Bắc Sơn Tửu Kinh 》, vì không rõ số lượng nên Đỗ Tam Tư thử nhiều lần mới làm ra được một chậu thành phẩm. Ba ngày trôi qua, nàng thức khuya dậy sớm đi tìm thợ mộc để chế tạo bàn ghế, nhìn chằm chằm phòng vệ sinh không lơ là.
Đỗ Tam Tư có yêu cầu nghiêm khắc về việc vệ sinh hằng ngày. Ngay cả màu sắc trong nhà vệ sinh cũng không muốn để tăm tối. Nàng cắn răng chi số tiền lớn mua mấy khối ngọc lưu ly để trang trí vào bình phong trong nhà vệ sinh. Mặt trên còn lợp ngói lưu ly. Trên tường cắm một ngọn nến, đặt một thùng gỗ để chứa nước rửa.
Phía sau phòng đào một cái hố. Xưa nay rất ít có người đi qua nên cũng thuận tiện. Nếu nông phu muốn mua chất thải thì cũng không sợ làm bẩn phòng.
Làm hết thảy thì bốc hơi mất mười lượng bạc.
Cũng may kết quả nhà vệ sinh vừa xinh đẹp vừa sạch sẽ, ít nhất nhân công được thuê hỗ trợ nhìn nàng với ánh mắt khác hẳn, còn lén hỏi có thể nói phương pháp này ra ngoài hay không, Đỗ Tam Tư đương nhiên gật đầu.
Chờ hoàn thành những việc này cũng mất bốn năm ngày, những bàn ghế cũng được đưa tới, cuối cùng Đỗ Tam Tư cũng có thể dùng gạo nếp và lúa mạch đã phơi xong để lên men ủ rượu.
Sau đó, năng lượng của Đỗ Tam Tư dồn hết vào giai đoạn chưng cất cực khổ. Men rượu được chia vào năm bình lớn, tất cả đều được rửa sạch, nàng chọn một bình đã ủ men được 5 ngày để chưng cất thử.
Thực chất chưng cất chính là đun sôi, sau đó ngưng kết hơi nước thành chất lỏng, quá trình này cần thời gian, Đỗ Tam Tư biết thời gian lên men ngắn như vậy thì chưng cất cũng không có nhiều hương vị.
Nhưng…… Nhưng một chút hương vị cũng đủ để lấn át đối thủ rồi?!
Chẳng lẽ nàng phải đợi mấy tháng mới có rượu ngon? Đỗ Tam Tư rõ ràng nhớ người trong học viện đôi khi chỉ cần mấy ngày đã có thể làm thành rượu thơm, sao mình không làm được?
Nàng cũng không chịu thua, chung quy hiện tại cũng không thiếu tiền thiếu nguyên liệu, hơn nữa tiểu phản diện kia hình như quên nàng rồi. Đỗ Tam Tư dần dần yên tâm, dứt khoát cả ngày chui vào phòng ủ rượu.
Mười ngày sau, cuối cùng cũng cất được ít rượu, hương vị cơ bản không kém nhiều rượu mà nàng mua trên thị trường.
Mười lăm ngày sau, mắt Đỗ Tam Tư thâm lại, mùi rượu càng đậm, trong đó pha lẫn mùi thảo dược, vào miệng mát lạnh, vào bụng nóng nhẹ, dư vị vượt mức bình thường!
Chuyện này khiến nàng vui vẻ hết mức, nàng rạo rực chọn vài bình rượu, sắp xếp cả đám lại, đại khái cũng đạt bảy, tám độ.
Hai mươi ngày sau, rượu mười mấy độ cũng xuất hiện, mùi hương đậm đặc dường như có thể phá tan nóc nhà.
Khuôn mặt Đỗ Tam Tư ửng hồng, vui tươi hớn hở chạy đi mua một đám gạo nếp và lúa mạch dự phòng, còn muốn làm ra cả bia hiện đại nữa.
Cho đến một tháng sau, mùi rượu trong quán của Đỗ Tam Tư khiến người qua đường cũng ngửi được, hai bên hàng xóm kinh ngạc không thôi.
“Hà hà… ở đâu còn phải hỏi sao?”
Trên mặt bọn họ lộ ra ẩn ý, đáy lòng lại hơi đố kỵ.
Đời trước Đỗ Tam Tư bị người khác bắt nạt nhiều lần, người ở thế giới này càng chú trọng đạo đức - ít nhất là đạo đức bên ngoài, chưa ai trực tiếp ức hiếp một bé gái mồ côi, Đỗ Tam Tư liền giả bộ không cảm giác được bọn họ ghen tức cùng chế giễu.
Lại nói hiện tại còn truyền lưu câu chuyện Đoạn nha nội đòi lại công lý cho nàng.
Đỗ Tam Tư một lòng một dạ vùi đầu vào chế hương rượu.
Trước mắt mọi người đều thích rượu ngọt, chỉ có người học võ, lãng khách giang hồ thích rượu mạnh. Nơi này đều là bá tánh bình dân, có lẽ bán chạy.
Hàng xóm thì lo lắng, nhưng Đỗ Tam Tư không hề nóng vội.
Nàng biết mọi người đều thích rượu ngọt, nhưng nàng càng hiểu một đạo lý - đầu cơ kiếm lợi.
Đôi khi, không cần rượu của ngươi ngon thế nào, chỉ cần nó khác biệt, đủ để khắc sâu ấn tượng với người khác thì không lo không bán được.
Món cá trích đóng hộp thời hiện đại là ví dụ chính xác nhất.
Lúc Đỗ Tam Tư không có tiền đã tham gia quảng bá món ăn, được ăn món ấy, ăn đến mức dạ dày co thắt, nhưng cũng kiếm được học phí từ tay một vị thiếu gia nhà giàu hào phóng.
Một tháng sau, Đỗ Tam Tư kích động nhìn những vò rượu được sắp xếp trên kệ, hưng phấn đến mức cả đêm không ngủ, trăng lên giữa trời vẫn nhảy nhót ở trong phòng.
“Tiền đó, đều là tiền đó!”
Đỗ Tam Tư cười đến mức ứa nước mắt. Nhớ tới lúc bản thân đi phát truyền đơn, vất vả làm phát sóng trực tiếp, đột nhiên cảm thấy ở cổ đại sinh hoạt cũng không tồi.
Ít nhất ngoài việc ủ rượu, nàng còn biết làm một ít đồ ăn hiện đại, đồ ăn vặt, ví dụ như: váng đậu, lạt điều, bánh bao gạch cua, gà viên……
Muốn thuận lợi sống sót, kỳ thật cũng không khó.
Nàng là người nhát gan và nhỏ bé, ước mơ lớn nhất là muốn bình an yên ổn, sống không bị bắt nạt mà thôi.
Đỗ Tam Tư ôm chó con đang ngủ say, ngồi trên ghế cứ ngây ngô cười mãi mới xoa xoa đôi mắt ửng đỏ, chuẩn bị đứng dậy ngủ.
Không ngờ vui quá hóa buồn, đột nhiên “thình” một tiếng, đột nhiên cửa quán bị thứ gì đụng phải
Đỗ Tam Tư đang cao hứng, nghe thấy tiếng động sợ đến mức suýt mất hồn, nháy mắt ôm chặt chó con.
Chó con rất bám nàng, đột nhiên bị bừng tỉnh cũng không sợ hãi, còn ngây thơ ghé vào cánh tay nàng kêu “Ẳng” một tiếng, trừng mắt nghi hoặc.
“Bên ngoài có người,” Đỗ Tam Tư buông chó con ra, cầm cái ghế bên cạnh, nuốt nước miếng nói, “Tiểu Bạch lùi lại đi.”
Dường như chó con nghe hiểu, ngoan ngoãn mà nghiêng đầu nhỏ, ngồi bất động.
Đỗ Tam Tư liền đi ra cửa, khi còn cách cửa ba bước liền gân cổ quát: “Quán rượu chưa mở cửa, khách… khách quan muốn uống rượu thì hai ngày nữa đến!”
Nửa đêm, khẳng định không phải muốn uống rượu, Đỗ Tam Tư muốn cho đối phương một lối thoát, để đối phương biết khó mà lui.
Kết quả người ngoài cửa thấp giọng cười, giọng nói rất trầm, như là nhìn thấu nàng ngoài mạnh trong yếu, hứng thú nói: “Ta không cần rượu, mở cửa!”
Đỗ Tam Tư sắp khóc, nào dám mở cửa?
“Mở ông nội ngươi ấy!”
Thôi chết! Lại quen miệng rồi.
Niềm vui trên mặt Đỗ Tam Tư đã tan hết, tất cả hóa thành kinh hoảng, “Không phải…… Ý ta là nơi này chỉ bán rượu, ngươi…… ngươi không mua rượu thì đi đi, ngươi dám xông loạn, ta gọi ca ca ta ra đánh ngươi!”
Người ngoài cửa cười ha ha, “Một nha đầu mồ côi như ngươi, tháng này cũng không có thân thích tới nhà, làm gì có ca ca? hả?”
Chữ “Hả” cuối cùng kia vừa mang ý lạnh lùng vừa đùa bỡn, còn mang theo vài phần ý xấu, nghe mà sởn da đầu.
Bàn chân Đỗ Tam Tư phát lạnh.
Đây là ý gì, chẳng lẽ có người giám thị nàng một tháng qua?
Nàng chỉ là một bé gái mồ côi, lại không kết thù với ai, bà thím khắc nghiệt kia khẳng định không dám tới, tiểu phản diện đối xử với nàng…… Còn rất quan tâm……
Má ơi, không phải là trong khoảng thời gian này nàng đi ra đi vào mua đồ vật, bị bọn trộm cắp lưu manh theo dõi chứ?
Trong lòng hoảng hốt, Đỗ Tam Tư không tiền đồ mà đỏ mắt.
“Ngươi đừng vào!” Nàng không lựa lời nói loạn, khoe mối quan hệ của mình “Ngươi…… Ngươi biết Đoạn Tam Lang chứ, ta nói cho ngươi, ta cứu mạng hắn, nếu ngươi dám xông vào, hắn sẽ không bỏ qua ngươi!
Nàng nói mà giọng đều nghẹn ngào, “Ta thật vất vả sống sót, sao các ngươi cứ muốn bắt nạt ta thế……”
Chó con “Ẳng” một tiếng, thò đầu qua, cọ vào mắt cá chân nàng ý đồ an ủi, nhưng thật ra làm Đỗ Tam Tư khóc không thành tiếng.
Ngoài cửa tĩnh lặng, hồi lâu không có tiếng động nào.
Khi Đỗ Tam Tư cho rằng người nọ đi rồi, nóng lòng muốn thử tiến lên thăm dò, ai ngờ còn chưa đến gần, cửa sổ bên cạnh đã bị người đẩy ra.
Thiếu niên mặc trang phục đen, môi hồng răng trắng xoay người nhảy vào, khoanh tay dựa vào cửa sổ, hài hước nhìn nàng, “Ta cũng không biết… Hóa ra ngươi coi trọng bổn nha nội như vậy?”
Đỗ Tam Tư đầu óc trống rỗng, ngây ngốc.
Mẹ kiếp?
“Choáng rồi à?”
Đoạn Tam Lang đi tới, ánh mắt nhìn thẳng, tác phong nhiếp người, giọng điệu lười biếng, ánh nến mờ nhạt không thể chiếu sáng toàn bộ nhà ở, mặt hắn chỉ bao trùm một tầng sáng mỏng. Đỗ Tam Tư chỉ cảm thấy ngũ quan của thiếu niên càng thêm tinh xảo, u diễm mỹ lệ, nốt ruồi màu đỏ nơi khóe mắt hấp dẫn mê người……
Rất giống nam yêu tinh đi ra từ bụi hoa.
“Muốn ta bảo hộ ngươi?”
Nam yêu tinh chắp tay sau lưng, ánh mắt choán hết tâm thần nàng, hơi nhếch môi, “Kỳ thực cũng được, chẳng qua…… Ngươi có thể cho ta cái gì?”
Sắc mặt Đỗ Tam Tư trắng bệnh, bỗng dưng phản ứng lại.
Chuyện quái gì đây!
Vì sao tiểu phản diện pháo hôi tới đây? Nàng không muốn có bất cứ dính líu gì tới nhân vật chính và nhân vật phụ trong sách nữa!!
Nàng rất muốn gào lên nói: Ngươi đi đi, ngươi chạy nhanh đi! Lanh lẹ đi cho!!
Nhưng nàng nhát gan.
“Ta…… Ta không có tiền,” nàng chỉ dám mở to mắt, ôn tồn giải thích, “Ta vừa rồi…… chỉ nói bừa thôi, không mua nổi ngươi.”
Đoạn Tam Lang ngưng cười, nheo mắt lại, ánh mắt dâng lên nguy hiểm.
“Ngươi còn muốn ‘mua’ ta?”
Nên nói ngươi to gan lớn mật, hay nói ngươi nhát như chuột chứ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)