"... Sau khi chúng ta nghe thấy động tĩnh liền lên kiểm tra, trước cửa phòng tỷ tỷ có một con cá chết, có cái trâm gỗ rơi trên mặt đất, trong phòng cũng bị lật tung, chẳng còn gì hết, thế không phải là bị trộm vào nhà sao. Nhất định là tỷ tỷ đi lên bắt được, tên này sợ tỷ tỷ báo quan nên bắt luôn cả tỷ tỷ đi rồi, hu hu ..."
Đổng Thanh nâng trán, khẽ ngước mắt liếc về lối ra vào.
Đoạn Cửu mặc một bộ đồ màu đen đi vào, trên người vội vàng khoác áo choàng, hiển nhiên là đã biết chuyện xảy ra, hiện nay đã bình tĩnh hơn nhiều.
"Điện hạ... Công tử, con ta thế nào rồi?" Khi Đoạn Cửu biết được Đỗ Tam Tư gặp chuyện, ông cảm thấy con trai ông chắc chắn sẽ lại gây chuyện. Ông vội vàng sai người đi tìm kiếm, sau đó bước đi không ngừng tới nơi này.
Không thể không nói, không ai hiểu con bằng cha mẹ, Đoạn Cửu cực kì hiểu Đoạn Tam Lang.
Vì vậy, khi không thấy Đoạn Tam Lang ở đây, mí mắt Đoạn Cửu khẽ giật, nhìn thấy Kỳ Quan đang nức nở thuật lại chuyện đã xảy ra, hắn liền nhận ra có gì đó không ổn, “Thằng nhóc đi rồi sao?”
Đổng Thanh nói: "Đại nhân yên tâm, có người của ta nhìn, hắn không đi được."
“Không xong!” Sắc mặt Đoạn Cửu vi diệu, phức tạp mà bất đắc dĩ, bước nhanh mấy bước về phía phòng của Đoạn Tam Lang.
Đổng Thanh khẽ nhíu mày, "Hàn kiếm, đi xem."
Đoạn Cửu còn lâu mới tin con mình sẽ nghe lời như vậy, nếu nghe lời, mấy năm nay hắn đều phải ở trong phủ, mà không phải thường xuyện lén lượn ra ngoài đi dạo khắp nơi.
Rốt cuộc Đổng Thanh vẫn không đủ hiểu biết Đoạn Tam Lang.
Phanh một tiếng, cửa phòng mở ra, trong phòng quả nhiên không một bóng người, hai mắt Đoạn Cửu tối sầm lại, ". . . Nghiệp chướng! !"
Nửa canh giờ trước.
Đoạn Tam Lang phẫn uất khó chịu trở về phòng mình, đóng sầm cửa lại, cúi đầu suy tư một lúc, sau đó đột nhiên nở một nụ cười khinh thường chế nhạo.
Muốn ngăn cản hắn? Lão cha hắn đã ngăn cản hắn hơn mười năm cũng không được, Đổng Thanh là cái thá gì chứ?
Tắt nến, thay trang phục, Đoạn Tam Lang ngẫm nghĩ, mang theo bình thanh ngọc tủy.
Thân bình thanh ngọc tủy có khắc hoa văn đám mây nhiều màu sắc, rất đẹp mắt, chỉ riêng cái bình thôi cũng biết là đắt rồi, Đoạn Tam Lang cầm bình thanh ngọc tủy vài giây với vẻ mặt u ám, bĩu môi rồi nhét vào ống tay.
Trèo ra ngoài từ cửa sổ, Đoạn Tam Lang lẳng lặng xuất hiện trên tường viện, lạnh lùng cười, "Muốn giam ta, các ngươi còn non lắm, cứ chờ xem lần này ta cứu người xong chắc chắn phải chờ Đổng Thanh ngươi đi rồi mới về nhà!"
Hắn hạ quyết tâm, dù sao cũng không muốn chào từ biệt vị biểu ca từ trên trời rơi xuống này, chỉ hận không thể lập tức biến mất ở trước mắt hắn, nhanh như chớp đã không thấy bóng dáng đâu.
Đổng Thanh ngẩn người không hiểu, cứ tưởng tên này ngoan ngoãn quay lại phòng, không ngờ lại là một chiêu "Ve sầu thoát xác".
"Được lắm," Nhiều năm qua đây là lần đầu tiên Tư Mã Thanh bị một người làm cho hai lần mất mặt liên tiếp, "Hàn Kiếm, chuẩn bị ngựa!"
Đoạn Cửu kinh hãi, "Công tử muốn đi đâu?"
Đổng Thanh liếc hắn một cái, xoay người, "Tìm người."
Đoạn Cửu ngậm miệng lại, kinh ngạc nhìn hắn mấy lần, rất nhanh liền đi theo can ngăn, “Công tử cứ ngồi ở trong phủ chờ tin tốt, an nguy của con ta không dám làm phiền công tử phải tốn sức, nếu công tử ra ngoài mà xảy ra chuyện, Đoạn Cửu ta có chết cũng không hết tội!"
"Ta mười hai tuổi đã đi qua chiến trường, không đến mức vô dụng như vậy." Đổng Thanh dừng bước lại, nghiêm nghị quay, đầu thần sắc lạnh nhạt,"Nếu mà hắn gặp chuyện không may, ngươi chết cũng không hết tội."
Trái tim Đoạn Cửu mãnh liệt chìm xuống, "Công tử..."
"Người con thứ bảy của Bệ hạ lưu lạc bên ngoài, ngươi thân là hạ nhân, lẽ ra nên đem người về lại trong cung, không phải một mình mang đến Lâm An nuôi lớn, để dòng máu của hoàng thất bị che giấu!" Ánh mắt xẹt qua, cả người Đoạn Cửu run lên, Đổng Thanh cũng không có ý định giả ngu với ông nữa,"Đây là tội khi quân, ngươi còn muốn nói tiếp sao?"
“Lâm An không còn là nơi an toàn cho hắn nữa,” Đổng Thanh cau mày, “Ta sẽ đưa hắn trở về kinh thành, Đoạn đại nhân, tình cha con ngươi đã chấm hết rồi, nên tự bảo toàn lấy tính mạng đi. ”
Hàn Kiến và những người khác đột nhiên biến sắc, kinh ngạc và trầm ngâm nhìn Đổng Thanh.
Sắc mặt Đoạn Cửu tái nhợt, đứng ngồi không yên, bi thương nói: “Điện hạ, ta đã nuôi nấng hắn mười bảy năm… Trong cung không thiếu hoàng tử, không phải sao?”
Đổng Thanh hờ hững liếc nhìn hắn không nói gì, nghênh ngang rời đi.
Hàn Kiếm đỡ Đoạn Cửu dậy, thở dài: "Đoàn đại nhân, lệnh lang ... Thất điện hạ đã mấy lần bị ám sát. Nếu thực sự nghĩ cho hắn, ngài nên làm mọi cách để cứu mạng hắn. thái tử điện hạ là người huynh trưởng tốt, nhất định sẽ bảo vệ ngài ấy, chuyện này có lợi mà vô hại, sao ngài lại u mê không tỉnh ngộ như vậy? ”
Nói xong, hắn cũng mang huynh đệ Chu gia đuổi theo.
Đoạn Cửu ngây người đứng ở trong viện, thần sắc tái nhợt, suy sụp bất lực ngã ngồi trên mặt đất, "Nhưng đó là con của ta... Ta muốn con ta ở lại, tại sao lại thành u mê không tỉnh ngộ?"
Hoàng thất là nơi hang hổ ổ sói, Tam Lang làm sao mà tới được? làm sao rời đi được đây?
Tuấn mã rời phủ, Hàm Kiếm và huynh đệ Chu gia hộ tống Đổng Thanh đi tới quán rượu Tam nương, Vũ lâm vệ theo sát phía sau như hắc long vượt biển, đi theo chủ tử áo trắng chạy như bay trong màn đêm.
Lúc bọn họ đến, quán rượu tam nương đã có nha dịch đang kiểm tra, xung quanh láng giềng cũng đang phối hợp để tìm người, trong quán chỉ có một người phụ nữ trung niên đang ôm Vương Câu không nói gì, Tiểu bạch còn đang chạy tán loạn trong nhà.
Đổng Thanh không xuống ngựa, sai Hàn Kiếm đi tra hỏi tin tức.
Không lâu sau Hàn Kiếm trở lại, phi thân lên ngựa nói, "Công tử đoán không sai, quả nhiên thiếu gia đã tới đây, theo dấu vết điều tra, có lẽ là theo hướng đông nam, bên cạnh còn có nha dịch, sẽ không gặp nguy hiểm."
Đổng Thanh hỏi, "Có tra ra được ai bắt cóc Đỗ Tam Tư không ?"
Hàn Kiến cau mày," Không có bằng chứng, nhưng theo tiểu tử Vương Câu nói, có mùi rượu và mùi thối thoang thoảng trong phòng, khá giống với mùi của Trương Đại. "
"Trương Đại chỉ là một tên lưu manh chỉ biết bắt nạt kẻ yếu, tham sống sợ chết, dù biết tam nương giả quỷ dọa hắn, nhưng có Đoạn phủ chống lưng, hắn cũng không có gan làm loạn ” Đổng Thanh cau mày lại, “… Chuyện này có ẩn tình khác, nhanh đi tìm người!”
Đồng Thanh quyết định dứt khoát, trước hết hạ lệnh, đoàn đội liền như lôi đình xông ra ngoài dọa sợ nha dịch hai bên.
...
Nửa đêm lạnh lẽo, cả người Chu Đán Đán ướt đẫm sương, nép mình trong bụi cỏ nhìn chằm chằm ngôi miếu Hồng Nương đổ nát dưới cây hòe.
Cây hòe gọi quỷ, miếu Hồng Nương này hưng thịnh được hai năm, bởi vì ngoại ô có miếu mới nên dần dần không ai nhớ miếu này nữa.
Ở đây chỉ mát vào mùa hè nên những người ăn xin khắp nơi thích đến đây để hóng mát. Nhưng mùa thu đông lại phải che mưa che nắng nên nơi đây trở thành nơi vắng lặng nhất.
Chu Đán Đán cố nén tiếng hét và sợ hãi trong cổ họng, nhìn cây hòe trước mặt, chân và bụng co quắp lại một chỗ.
Trên cây có treo một người.
Là Trương Đại!
Trương Đại bị dây mây quấn cổ, hai mắt lồi ra, miệng đầy máu, nước dãi và nước tiểu vô cùng ghê tởm, cả người vẫn đang giãy dụa, một lúc sau liền không động đậy nữa.
Ở dưới gốc cây, Vương thẩm bị vỡ đầu vừa hoảng sợ, vừa nịnh nọt, bà không hề ngẩng đầu nhìn xem kết cục của Trương Đại, mà chỉ gật đầu chào hai người dưới cây hòe.
“Cái này, vị đại nhân này, ta, ta có thể đi được không?”
Vương thẩm khóc không ra nước mắt, chuyện bắt cóc giết người này bà không tình nguyện làm!
Ai biết hai tên nam nhân này từ đâu đến? Đột nhiên xuất hiện trước mặt, giam giữ trượng phu và con trai bà, yêu cầu bà nhất định phải tìm Trương Đại để bắt cóc Đỗ Tam Tư?
Không ngờ tới người đã mang tới, vậy mà hai người này đột nhiên muốn giết người diệt khẩu!
Vương thẩm lạnh cả người, chỉ sợ mình khó thoát khỏi cái chết, không ngờ hai người đàn ông này thật sự cho bà một cơ hội.
“Lát nữa chúng ta sẽ xử lý thi thể của Trương Đại, ngươi chỉ cần làm một việc thôi,” một người nam nhân ra lệnh, “Lợi dụng Đỗ Tam Tư dụ Đoạn nha nội đến rừng trúc gần đây, nếu ngươi làm được thì có thể dẫn con trai và trượng phu mình đi. Nếu không làm được… Ta sẽ cho ba người nhà các ngươi xuống địa ngục đoàn tụ! ”
Nam nhân kia nổi lên sát khí, vẻ mặt lãnh đạm, nhất định không phải đang nói đùa.
Đôi chân của Vương thẩm lập tức yếu ớt, bà ta khuỵu xuống trong tuyệt vọng, "Mong đại nhân tha mạng, cả nhà ta là lương dân mấy đời, chưa từng phóng hỏa giết người! Đoạn nha nội là con trai của đại nhân Đoạn phủ, đây, đây không phải dồn chúng ta vào chỗ chết sao?!"
Họ thực sự muốn đối phó với Đoạn Tam Lang!
Vương thẩm vô cùng kinh hãi, nếu Đoạn nha nội xảy ra chuyện, bà biết chạy trốn đi đâu chứ? ! Và ... và hai người này cũng đã giết chết Trương Đại! Ai biết được bọn họ có thực sự thả bà đi không?
Bà nghĩ thật là kỳ lạ, tại sao hai nam nhân này lại quanh co tìm bà và Trương Đại gây khó dễ? Hai người bọn họ biết công phu, không thể trực tiếp đi bắt người được sao?
Làm mấy trò thần không biết quỷ không hay, chẳng lẽ muốn đổ tội cho bà và Trương Đại?
Bây giờ Trương Đại đã bị giết, chỉ sợ ... chỉ sợ sau khi bọn hắn xong việc, bà cũng sẽ phải "sợ tội mà tự sát"? !
Không thể không nói, tuy Vương thẩm chỉ là con buôn, nhưng coi như có chút khôn vặt, bởi vậy chết sống đều không muốn làm việc này.
Vương thẩm van xin nhưng bị một nam nhân khác bực bội đá vào ngực “Còn nói lằng nhằng nữa thì ta giết con trai ngươi đó!”
“Không!” Vương thẩm hoảng sợ, “Đừng giết con trai ta, ta, ta....”
Nam nhân cười khẩy," Nếu ngươi ngoan ngoãn thì chồng con ngươi còn được sống, nếu không làm thì chờ nhặt xác người nhà người đi!"
Chu Đán Đán không hiểu mấy lời này, cũng không suy nghĩ cẩn thận, mấy người này không phải bắt tỷ tỷ sao? Sao lại nhắc tới Đoạn nha nội?
Bọn họ rốt cuộc muốn đối phó ai? Là Đoạn nha nội sao? Tỷ tỷ chỉ là mồi nhử à?
Cũng bởi vì nha nội đối xử tốt với tỷ tỷ?
Chu Đán Đán lau nước mắt, cắn mạnh vào cánh tay, hít sâu một hơi, không dám động đậy.
Chỉ thấy phụ nhân kia khóc lóc thảm thiết, cuối cùng cũng gật đầu, nam nhân kia ném một con dao găm về phía bà và bỏ đi.
Vẻ mặt của Vương thẩm tràn ngập oán hận và sợ hãi, cuối cùng không biết phải nghĩ gì mà đi vào trong miếu.
"Tất cả đều tại ngươi!" Giọng nói oán hận của Vương thẩm từ trong miếu truyền đến, vặn vẹo lọt vào tai nàng, "Đồ tiện nhân! Nếu lão nương chết, ngươi cũng đừng hòng sống! Đồ sao chổi! Ôn thần !!"
"A. . . Đừng đánh. . . Ôi, cứu mạng. . . Cứu. . ."
Là tỷ tỷ!
Đó là giọng nói của tỷ tỷ!
Trên trán Chu Đán Đán nổi gân xanh, muốn đứng dậy lại bị thi thể của Trương Đại dọa sợ tới mức không nhúc nhích được. Hai nam nhân kia đặt Trương Đại xuống, người nọ lắc lư đong đưa bị hắn kéo vào lề đường như một con chó, gương mặt dữ tợn và nghi hoặc trở thành cảm xúc cuối cùng trong đời hắn.
Trương Đại không biết tại sao lại chết, rõ ràng Vương thẩm nói, chỉ cần mang người ra ngoài là có thể lấy được tiền không phải sao?
Nhưng bây giờ, Vương thẩm cũng không thể chạy trốn.
Bà trút mọi phẫn nộ, không cam lòng của mình đối với những nam nhân kia và nỗi sợ hãi về cái chết lên Đỗ Tam Tư một cách thô bạo và dữ dội.
Đỗ Tam Tư bị cơn đau trực tiếp làm cho tỉnh lại, có người túm tóc tát nàng mấy cái, đập đầu vào tường, dùng chân đá vào bụng và ngực nàng ...
Nàng nôn ra mấy ngụm máu, cơ thể co giật, đau đến mức gần như mất đi ý thức. Theo bản năng, nàng co tròn người lại, nước mắt và máu mũi chảy ra, trong miệng còn có mùi tanh nồng, nàng vô thức hét lên thảm thiết.
"Đừng đánh nữa ... A! Cứu ... cứu ... tiểu phản diện ..."
"Cứu!" Vương thẩm hung ác giẫm lên cánh tay nàng, "Tao sắp chết rồi, mày còn muốn ai cứu mạng mày nữa?! Đồ chó đẻ, sao ngay từ đầu mày không chết với mẹ mày luôn đi? Hại tao cũng chôn theo mày! Con đĩ con ... "
Ngoài cửa có tiếng ngựa hí, giọng nói của Đoạn Tam Lang như từ chín tầng trời vọng xuống, ngay lập tức khiến Vương thẩm ngơ ngác!
"Đỗ Tam Tư!”
Vương thẩm sững sờ, biết không còn đường thoát, bà đột nhiên nắm lấy Đỗ Tam Tư, rút con dao găm ra, kề vào cổ nàng.
“Tam…”
“Đừng nhúc nhích! Kẻ nào dám tới gần, ta sẽ, ta sẽ giết nó!”
Đoạn Tam Lang đột nhiên xoay người, đứng trước miếu Hồng Nương với khuôn mặt sương giá vô tận, ánh mắt hung ác nham nhiểm, nốt ruồi son tuyệt diễm, như yêu ma muốn tàn sát thế gian.
Đỗ Tam Tư chật vật mở mắt ra, mặt đầy máu nhìn về phía người đến, nước mắt bỗng trào ra, giống như hạt châu đứt đoạn, không ngừng rơi xuống.
Về sau ta sẽ không gọi ngươi là tiểu phản diện nữa, nàng há miệng thở dốc, lại nôn ra một ngụm máu, những lời muốn nói đều kẹt lại trong cổ họng.
Thật sự, trong đời nàng chưa từng thấy một nhân vật phản diện đẹp trai như vậy
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

