“Giao người cho ta.”
Đoạn Tam Lang gào lên giận dữ, giọng nói rất kiên định.
Đỗ Tam Tư ho khan vài tiếng, nàng không biết mình bị thương đến mức nào, nhưng chỉ cần Vương thẩm bóp cổ nàng mạnh thêm chút nữa, e là bản thân nàng trực tiếp ngỏm củ tỏi .
“Lui ra hết đi! Nếu không ta sẽ giết… giết thật đấy!”
Vương thẩm gào khản cả giọng, dường như vết thương trên trán lại đau nhức nhối, không hiểu sao đối mặt với thiếu niên trẻ tuổi dung mạo xinh đẹp này khiến bà cảm thấy sợ hãi từ tận đáy lòng.
Vương thẩm đánh giá bốn phía, phát hiện không thấy hai nam nhân kia thì càng kinh hoảng sợ hãi.
“Đừng.” Đoạn Tam Lang tới gần, thấy cổ Đỗ Tam Tư bị nắm chặt quá, hơi thở mong manh liền cất tiếng khuyên nhủ: “Mọi người có chuyện gì từ từ nói, giết người thì phải xuống địa ngục, ngươi biết luyện ngục như thế nào không? Ồ, có lột da, rút gân này, chặt tay chặt chân nữa,...”
“Ngươi câm miệng!” Vương thẩm thở hổn hển, lực tay càng mạnh.
Đỗ Tam Tư: “!” Lạnh, trên cổ rất lạnh! Chắc chắn bị cắt rồi.
Trên chiếc cổ thanh tú trắng ngần xuất hiện nhiều vết máu, sắc mặt Đoạn Tam Lang khẽ thay đổi, không tiếp tục đến gần nữa, trầm giọng nói: "Ta nói lại lần nữa, mau thả người ra, nếu không đừng trách bổn nha nội cho ngươi chết không toàn thây!"
Trời ạ, đây là tổng tài bá đạo cất tiếng khiến người ta không thở nổi đấy sao?
Vẻ mặt Đỗ Tam Tư như đưa đám, lúc này phải tỏ ra yếu thế để dụ cứu người trước chứ! Ngươi uy hiếp bà ta làm gì!
Mặt Vương thẩm trắng bệch, giọng đứt quãng: "Ngươi nghĩ ta ngốc ư? Thả Đỗ Tam Tư, hừ, thả nó ra ta sẽ chết!"
"Không đâu…!" Đỗ Tam Tư quyết định tự cứu mình một phen: "Cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp, chuyện đó… Vương thẩm à, thẩm nghĩ xem, người trói ta là Trương Đại, có liên quan gì đến thẩm đâu? Thẩm thả ta ra đi, ta cam đoan… không truy cứu trách nhiệm của thẩm, được không?"
Cảm xúc Vương thẩm đột nhiên mất khống chế: "Con moẹ ngươi chứ, ngươi nói những lời này thì có tác dụng cái rắm gì! Nếu không phải vì ngươi thì lão nương đã không rơi vào tình cảnh này!"
Lúc này Đỗ Tam Tư không dám lên tiếng nữa. Hung dữ làm cái gì, mọi người đều là người trưởng thành, không thể bình tĩnh nói chuyện à? Thật đáng ghét. Đỗ Tam Tư bất lực nhìn Đoạn Tam Lang, Đoạn Tam Lang cũng tức giận lườm nàng: "Không phải việc của ngươi, ngậm miệng lại đi."
Đỗ Tam Tư: "..."
Người bị trói là ta mà? Tâm trạng Vương thẩm kích động, không biết tại sao lại tiếp tục mang người ra phía sau rừng trúc, Đoạn Tam Lang nhìn cánh rừng đen kịt kia, trong lòng càng thêm cáu gắt: "Nếu bây giờ ngươi chịu thả người, bổn nha nội hứa sẽ không làm tổn hại tính mạng của ngươi!"
Ánh mắt hắn lóe lên, bỗng nhiên thấp giọng nói: "Hơn nữa, là Trương Đại trói người đúng không? Vị lão… thẩm này, một nữ nhân như thẩm sao có thể đánh thắng nam nhân? Có phải Trương Đại uy hiếp thẩm không? Trương Đại đâu rồi? Thẩm đưa ông ta đến đây, để lấy công chuộc tội."
Hai mắt Đỗ Tam Tư sáng rực, không sai không sai, chính là như vậy, tuyệt đối đừng chọc giận kẻ bắt cóc, nếu Vương thẩm nhất thời không nghĩ thông mà giết người, vậy nàng cũng quá xui xẻo rồi.
Ai ngờ, Vương thẩm nghe xong mặt càng biến sắc, khóc lóc om sòm: "Tên Trương Đại đó đã sớm cầm tiền chạy rồi! Hắn nói sẽ mang nữ nhân đến giúp ta kiếm tiền, ta nào biết hắn lại mang cháu gái hắn tới, ta nào biết chứ? Tất cả đừng tới đây!"
Thấy Vương thẩm kích động như vậy, bọn nha dịch đưa mắt nhìn nhau một cái, sau đó bình tĩnh tản ra hai bên.
Đoạn Tam Lang âm trầm nhìn con dao găm đã nhuốm máu, sâu trong đôi mắt càng lạnh buốt, nhưng giọng nói lại bình thản, thậm chí còn mang theo trấn an nhẹ nhàng, tựa như ma quỷ từ vực sâu thoát ra thao túng nhân tâm.
"Thì ra là thế, nói như vậy, thẩm cũng là người bị hại." Đoạn Tam Lang chậm rãi nâng chân phải lên, đôi mắt tĩnh mịch: "Thẩm, Trương Đại mới là kẻ đầu sỏ, không ai trách thẩm đâu, thẩm hà tất gì phải ép bản thân đi đến đường cùng chứ?"
"Thả người ra, Đoạn Tam Lang ta thề, chỉ cần thẩm thả người, ta sẽ không bắt thẩm chịu trách nhiệm, còn giúp thẩm đòi lại công đạo, thế nào?"
Vương thẩm há hốc miệng, suýt chút nữa đã dao động, cuối cùng vẫn lắc đầu: "Ngươi ăn chơi trác táng như vậy, cả ngày ức hiếp dân chúng, dựa vào quyền thế của cha làm xằng làm bậy, không coi lão nương ra gì, chỉ có quỷ mới tin ngươi!"
Đoạn Tam Lang 'Chẹp' một tiếng, sốt ruột nói: "Vậy ngươi muốn thế nào mới chịu thả người?"
Ánh mắt Vương thẩm lạnh lẽo, đột nhiên ôm lấy Đỗ Tam Tư.
Tuy bà ta đã lớn tuổi nhưng ngày thường vẫn làm một số việc nặng nhọc, chèo kéo một cô nhóc mười lăm tuổi là chuyện rất dễ dàng.
"Ta không tin bọn họ!" Vương thẩm trừng mắt, việc đến nước này, bà ta chỉ có thể liều mạng: "Nếu ngươi muốn cứu người, chỉ một mình ngươi được phép đến gần ta! Không cho phép người khác đi theo! Ai biết được sau khi ta thả người ngươi có bắt ta lại hay không? Loại súc vật hại nhà người khác như ngươi ta không tin.”
Đỗ Tam Tư bực bội, hừ một tiếng, khóe miệng trào máu tươi.
Súc vật hại nhà người khác? Đỗ Tam Tư nhíu chặt mày, nét mặt hoảng hốt, nói: "Không phải…"
Nàng đến thế giới này đã được gần ba tháng, chưa từng thấy Đoạn Tam Lang làm hại nhà ai, tuy hắn ăn chơi trác táng, lại hay làm theo ý mình, nhưng hình chưa chưa làm gì nhà nào, ngoại trừ mấy tên côn đồ kia.
"Nha nội!" Sắc mặt bọn nha dịch tái mét, khó coi: "Không thể đi vào! Ai biết mụ ta có bày mai phục bên trong hay không."
"Nha nội, hay là đợi các đại nhân đến đi, bà ta không dám giết người đâu!"
Đoạn Tam Lang chần chừ.
Vương thẩm thấy hắn không động đậy liền sốt ruột, không nói hay lời, lập tức mang Đỗ Tam Tư vào rừng. Đỗ Tam Tư đau đớn rên rỉ, hoảng sợ vươn tay: "Tam Lang…"
Cứu ta!
Sắc mặt Đoạn Tam Lang thay đổi, không kịp nghĩ nhiều đã đuổi theo! Bọn nha dịch bốn mắt nhìn nhau, nhanh chóng cử ra một người gọi viện binh.
Mặt mũi Đỗ Tam Tư bầm giập, vào rừng càng không nhìn rõ xung quanh, quả thật giống đang lạc vào vực sâu, bị Vương thẩm nửa ôm nửa kéo vào trong, còn bị ngã vài cái.
Nàng quay đầu muốn nhìn Đoạn Tam Lang, nhưng không nhìn thấy gì cả.
Khắp nơi trong rừng đều có tiếng sột soạt, khiến người ta sinh ra cảm giác bốn phía đều gặp phải địch.
Vương thẩm hùng hùng hổ hổ đi sâu vào trong rừng, Đỗ Tam Tư suýt ngất đi mấy lần, mỗi lần như vậy đều bị một cái tát làm tỉnh dậy.
Đỗ Tam Tư cố gắng duy trì trạng thái tỉnh táo, muốn cởi sợi dây thừng trói tay ra, Vương thẩm đột nhiên ngừng lại.
Thời gian như ngừng lại, cơ thể bà ta bị cố định một chỗ một cách khó hiểu.
Lực lôi kéo được buông lỏng, cả người Đỗ Tam Tư lập tức ngã xuống đất: "Cái gì…"
Nàng ngẩng đầu nhìn Vương thẩm, con dao găm bạc rơi xuống, cắm vào cánh tay Đỗ Tam Tư, xuyên thủng da thịt và gân cốt nàng: "Ui chao…"
Đỗ Tam Tư suýt xoa, ngón tay giật giật, ánh mắt dại ra, sau đó ngất lịm.
Hai bóng người đi vào chỗ tối, hai chân Vương thẩm bỗng nhiên rời khỏi mặt đất, trên cổ có cây mây, cả người bị treo cổ dưới gốc cây!
Giọng Vương thẩm khàn khàn thê lương như tiếng rên rỉ của u hồn, Đỗ Tam Tư lại hồn nhiên không phát hiện Vương thẩm đã tắt thở ngay trên đỉnh đầu mình, đôi mắt trừng lớn không cam lòng, nhìn thế gian đen nhánh.
Bóng người lẳng lặng biến mất.
Trong rừng khôi phục lại tĩnh mịch.
Không lâu sau, thiếu niên nóng lòng như lửa đốt cũng đi vào.
Hắn ngẩn người nhìn cảnh tượng trước mặt, ánh mắt nhanh chóng lướt qua thi thể quỷ dị của Vương thẩm đang lắc lư trong gió, dừng lại trên người Đỗ Tam Tư đang nằm yên trên mặt đất không động đậy, trái tim đập lỡ một nhịp.
"Tam nương?"
Cả người Đỗ Tam Tư dính đầy bụi đất, con dao găm xuyên qua cánh tay nàng giống như cái đinh cố định nàng trên mặt đất.
Đồng tử Đoạn Tam Lang co rút, hắn hoảng hốt, chợt nhớ tới lúc Đỗ Tam Tư xuất hiện trong nhà thờ tổ nửa tháng trước, vừa gặp mặt đã khóc tựa như cháy nhà.
Là hắn sai, hắn biết rõ tiếp cận nàng sẽ mang nguy hiểm đến cho nàng, nhưng hắn vẫn cố ý tiếp cận.
Thế nhưng ván đã đóng thuyền, không phải hắn muốn kết thúc mọi chuyện là có thể kết thúc được.
"Xin lỗi…" Hai tay Đoạn Tam Lang run rẩy nắm lấy con dao găm, toàn thân căng thẳng một hồi lâu mới hít thở sâu, từ từ thả lỏng, khàn giọng nói: "Cố nhịn một chút, nhịn một chút là được rồi."
Đỗ Tam Tư cảm nhận được cơn đau dữ dội như bị nghiền nát khiến nàng đang hôn mê cũng không yên ổn.
Đoạn Tam Lang đè cánh tay nàng, cắn răng, rút mạnh con dao ra!
"A…" Cơn đau thấu xương, Đỗ Tam Tư đau đớn co người lại, đôi mắt mở to, đồng tử co rút, cảm thấy cánh tay như bị xé toạc: "Đau quá…"
"Nhịn một chút nữa thôi." Đoạn Tam Lang giật mình, không nói nhiều lời, xé quần áo, lấy Thanh Ngọc Tủy ra băng bó cho nàng.
Hắn luống cuống tay chân, không biết phải đổ nhiều hay ít, cứ dốc toàn bộ lên vết thương của nàng.
Đỗ Tam Tư đau đớn tỉnh dậy, hoảng hốt khi thấy cảnh tượng trước mắt, cánh tay trái đã bị vải đen quấn vài vòng.
Thiếu niên cau mày, mím chặt môi, ôm Đỗ Tam Tư vào lòng, cố gắng kiềm chế cơn tức giận.
"Không sao đâu, vết thương không nghiêm trọng, ngươi đừng sợ, chúng ta về nhà."
Thân thể Đỗ Tam Tư lạnh buốt, không ngăn được nước mắt ứa ra.
"Đau quá…" Cánh tay nàng không còn cảm giác, giống như không thuộc về mình nữa, nàng bật khóc: "Có phải tay ta đã bị bỏ đi rồi hay không? Có phải ta không thể ủ rượu được nữa không? Sao ta lại… xui xẻo như vậy!"
Đoạn Tam Lang cúi đầu, nhìn nàng lau nước mắt, nước mũi, máu vào ngực mình, thở dài một tiếng, được rồi: "Khóc đi, khóc mệt rồi thì chúng ta về nhà. Ngươi nhát gan như vậy, cũng chỉ biết khóc thôi."
Bị thương sẽ đau, mà đau sẽ muốn khóc!
Chuyện này có liên quan gì tới chuyện nàng nhát gan chứ?
Đỗ Tam Tư càng khổ sở, dùng tay phải túm tóc Đoạn Tam Lang kéo thật mạnh.
Đoạn Tam Lang đau đến mức suýt xoa, vô thức ngửa đầu, chưa kịp nói chuyện đã nghe thấy tiếng "Vút", sát khí xẹt qua chóp mũi, mang theo tiếng gió rít như áp bức thần kinh hai người.
Cả hai người cứng ngắc mặt, ngừng thở.
Không khí đột nhiên bị dồn nén đầy áp lực.
Đỗ Tam Tư ngây người nhìn mũi tên dài vừa xẹt qua đầu Đoạn Tam Lang, sau đó nhìn xuống tay mình, sắc mặt trắng bệch: "Có người… bố trí mai phục?"
Nàng vừa mới vô tình cứu Đoạn Tam Lang?
"Ôm chặt!"
Trong bầu không khí âm u quỷ dị, Đỗ Tam Tư cảm thấy thân thể nhẹ tênh, Đoạn Tam Lang đột nhiên ném nàng ra sau lưng, bỗng nhiên quay người, vung roi ngựa lên!
Ba tiếng cạch cạch cạch, ba mũi tên nhọn bị roi ngựa đánh rớt.
Đỗ Tam Tư bị ném đến chóng mặt, cánh tay trái bị đè khiến nàng suýt nữa ngất đi, nhưng hiện tại nàng không thể ngất được.
Nàng thấy Vương thẩm, còn thấy nam nhân đang cầm cung dưới thi thể của bà ta.
Đỗ Tam Tư kinh ngạc: "Bọn họ là ai?"
"Sao ta biết được!"
Đoạn Tam Lang nhanh chóng quay người lại, lại gặp một nam tử cầm cung khác nhảy từ cây xuống, hai người ném cung đi, đằng đằng sát khí, rút trường kiếm từ phía sau ra, dồn khí vào đan điền, lao vào đánh nhau!
Bọn họ vừa ra tay, Đoạn Tam Lang đã biết mình rất khó đánh ngang cơ.
Nếu chỉ có một mình còn có thể liều mạng, nhưng mà…
Quay đầu lại nhìn Đỗ Tam Tư, Đoạn Tam Lang nắm chặt nắm đấm, vung roi ngựa lên, quả nhiên tìm được chiêu mới, cuốn tất cả lá từ dưới đất lên trời, khiến hai người trong vòng vây lập tức trợn tròn mắt, vô thức dùng cánh tay che mắt.
Sau đó nhìn kĩ, giữa đám lá cây đen kịt đã không một bóng người.
Một người sắc mặt khó coi: "Biết vậy mũi tên vừa rồi nên bắn vào tim hắn!"
Một người khác hạ giọng nói: "Đừng nói thừa, tìm người trước đã, quyết không để đứa con riêng kia sống tiếp”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


