Loảng xoảng loảng xoảng!
Kỳ quan ngẩng đầu hỏi, "Tiếng gì vậy?"
Chu Đán Đán duỗi lưng một cái, "Có lẽ là tỷ tỷ đi đóng cửa."
Tiểu Bạch giật giật lỗ tai, từ trong góc chui ra, chỉ thấy có một bóng người chớp lên, nó nhe nanh múa vuốt, có hai bàn tay vùng vẫy loạn xạ dưới ánh trăng.
Nó muốn trèo lên xem thử, nhưng cầu thang rất cao, nó mới bò được một hai bậc, cái bóng bên cửa sổ liền biến mất.
Vương Câu hình như nghe thấy tiếng kêu rên, lỗ tai giật giật mở cửa sổ ra quan sát lại không thấy ai cả, "Kỳ lạ, hình như có thứ gì vừa từ trên rơi xuống?"
"Hình như ta cũng nghe thấy," Kỳ Quan nhíu mày,"Chẳng lẽ tỷ tỷ đánh rơi thứ gì trên cửa sổ xuống không?”
Vương Câu nghe thấy Tiểu bạch sủa loạn bên ngoài, có chút không yên lòng, "Để ta đi xem thử một chút, các ngươi đi ngủ trước đi."
Chu Đán Đán mở mắt ngồi dậy "Đứng ở dưới kêu một tiếng là được, chứ chạy lên mệt lắm ... "
Chưa kịp nói xong, Tiểu Bạch đã" lăn" vào trong như một cục bột trắng, kêu “ẳng ẳng” vào cạnh góc tường, móng vuốt không ngừng cào vào tường.
Kỳ Quan nhíu mày, nhìn Vương Câu, mặc quần áo vào rồi cùng nhau đi ra ngoài. Chu Đán Đán bĩu môi, đang định nằm xuống thì nghe thấy tiếng kêu kinh hãi của Kỳ Quan bên ngoài.
"Có trộm! Trời đánh chết mấy tên trộm này đi!"
"Chu Đán Đán mau đứng lên, không thấy tỷ tỷ đâu nữa!"
Chu Đán Đán giật mình một cái, không thèm xỏ giày xông thẳng ra ngoài. Lúc ra cửa còn thuận tiện cầm cây gậy mà thợ mộc để lại, hung hăng nói,"Trộm ở đâu, Ở đâu!"
Mắt Vương Câu đỏ hoe, suýt nữa thì ngã xuống cầu thang, ném con cá trong tay, "Không thấy tỷ tỷ, không thấy tỷ tỷ..."
Hắn chỉ biết hét lên "Tỷ tỷ đâu rồi", trong lòng đã hoảng loạn rồi, nhưng Kỳ Quan đã bình tĩnh hơn, cậu nhanh chóng nói: "Đi đằng sau đi! Chắc vừa nãy là tiếng kêu của tỷ tỷ! Chúng ta nhanh chóng đuổi theo!"
"Không thể đi hết được!" Đầu óc Chu Đán Đán quay nhanh, hắn ném Tiểu bạch vào trong tay của Vương Câu, "Vương Câu ở lại trông nhà, Kỳ Quan đi tìm nha nội, ta đi tìm tỷ tỷ!"
Môi Vương Câu run lên,"Tỷ tỷ sẽ không sao chứ? "
"Chát" Hắn vừa mới nói xong đã bị Chu Đán Đán cho một bạt tai, "Nói bậy nữa thì ngươi xảy ra chuyện trước đấy! Kỳ Quan, chúng ta đi!"
Kỳ Quan gật đầu, trấn an Vương Câu một chút , "Nếu ngươi sợ, có thể đi tìm Phạm đại thúc, chắc chắn ông ấy nghe thấy động tĩnh rồi!"
Dứt lời hai đứa nhỏ liền vội vã đi giày, sau đó mở cửa chạy ra, biến mất trong bóng đêm.
Quả nhiên không lâu, Phạm đại thúc liền khoác quần áo tiến vào, "Xảy ra chuyện gì vậy?”
Tiểu bạch sủa loạn, Vương Câu bị dọa chết khiếp, hoảng loạn đến mức khóc không thành tiếng, lao thẳng vào vòng tay Phạm đại thúc, kể lại mọi chuyện trong quán rượu cho Phạm đại thúc nghe, nhất thời Phạm đại thúc cũng biến sắc.
"Chết tiệt! Chỉ sợ có chuyện xấu xảy ra! Nha đầu này bị người ta theo dõi! Mấy tên nhóc như Chu Đán Đán đuổi theo thì làm được gì? Ngươi đợi lát nữa vợ ta sang đây, ta kêu hàng xóm đi tìm người!'
...
Chu Đán Đán chạy rất nhanh nhưng không gây tiếng động.
Hắn ra phía sau kiểm tra rồi nhặt cái móc cửa sổ lên, có thể thấy có người từ trên nhảy xuống mang Đỗ Tam Tư đi, may mà dấu vết vẫn còn sót lại. Hắn xì một tiếng khinh miệt, đứng dậy liền đuổi theo hướng đó.
Bên kia, tuy rằng Kỳ Quan bình tĩnh hơn một chút nhưng suy cho cùng vẫn là một đứa trẻ, lúc này nước mắt đã rơi đầy mặt, hai chân mềm nhũn mấy lần té ngã.
Nghĩ tới việc Đỗ Tam Tư xảy ra chuyện, có lẽ sẽ phải quay lại quán rượu ban đầu bị đánh mắng, trong lòng đột nhiên cảm giác thương tâm như cha mẹ qua đời, cả người đẩy nhanh tốc độ.
Hắn chạy đến mệt bở hơi tai mới tới Đoạn phủ, khi nhìn thấy con sư tử đá hắn liền bật khóc.
"Nha nội! Nha nội cứu mạng với! Tỷ tỷ sắp chết! !"
Đoạn Phó đã sớm buồn ngủ, bất thình lình lại bị người canh cửa đánh thức, hắn hơi bực tức rời giường, không ngờ một giây sau đã bị lời kêu cứu của Kỳ Quan làm cho đầu óc mờ mịt.
Nếu không phải do thời gian khác biệt, suýt nữa hắn cho rằng đây là chính mình gọi cửa nhà người ta nửa tháng trước.
Chuyện gì xảy ra vậy?
Phong thủy luân chuyển sao?
"Tỷ tỷ bị người bắt cóc rồi!" Mặt Kỳ Quan đỏ bừng, nghẹn ngào nói, "Cá chết rồi, hu hu ... Cửa sổ vỡ,... Tỷ tỷ, hức, không thấy, ... Nha nội cứu mạng, huhu ..."
Đoạn Phó kinh hãi, không kịp nhiều lời ôm Kỳ Quan đi gặp Đoạn Tam Lang.
Đoạn Tam Lang đã dưỡng thương được gần nửa tháng, nằm trên giường quá lâu cảm thấy bức bí, lại bị Đổng Thanh cấm túc, rốt cuộc hôm nay mới được ra ngoài, cởi trần luyện quyền ở ngoài sân.
Huynh đệ Trương gia thấy hắn phấn khởi bừng bừng nên cũng không ngăn cản, liếc mắt nhìn nhau, chỉ có thể gượng cười rời đi, ai ngờ chưa đi được mấy bước, liền thấy Đoạn Phó vội vàng chạy tới trong tay còn ôm một đứa bé.
"Thiếu gia! Không xong rồi thiếu gia! Tam nương tử bị bắt cóc rồi!!"
Đoạn Tam Lang đang dồn khí vào đan điền, vung tay quét ra, dưới chân còn chưa kịp đứng vững, vừa nghe mấy lời này khí tức toàn thân rối loạn, ngã cắm đầu về phía trước ngay trước mặt mọi người.
Kỳ Quan:"Hức."
Mọi người:"..."
Đoạn Phó bị cảnh này dọa sợ, im lặng một lúc lâu không biết nên nói gì.
Trong sân im lặng một cách kỳ quái, sau đó chỉ thấy Đoạn Tam Lang xoay người lại, dường như muốn lấy lại thể diện, nhưng chỉ sợ lại làm vết thương nứt ra, mí mắt giật giật, ánh mắt hung ác nham hiểm.
"Ngươi nói cái gì?"
Đoạn Phó lắp bắp nói: "Kỳ Quan nói, trong nhà Tam nương tử có trộm, người, người bị bắt đi rồi. . ."
"Con mẹ nó đây là cướp sắc! Không phải trộm! Còn không nhanh đi báo quan, lãng phí thời gian ở chỗ ta làm gì? ! Trước hết để cha ta phái người tìm đi! Nha môn để làm cảnh sao? !"
Kỳ Quan sợ hãi run rẩy ôm lấy Đoạn Phó.
Đoạn Phó cũng run rẩy, trực tiếp ôm người chạy đi tìm Đoạn Cửu.
Đoạn Tam Lang tức đến mức suýt hộc máu, định chạy ra bên ngoài. Cũng may huynh đệ Trương gia phản ứng kịp thời, vươn tay ngăn lại hắn,"Thiếu gia, công tử nói ngươi không được ra ngoài."
Đoạn Tam Lang tối sầm mặt lại, “Ngươi không nghe thấy hắn nói gì sao? Tam nương bị bắt cóc! Các ngươi muốn ta khoanh tay đứng nhìn sao?!"
Trương Khánh nhíu mày,"Chuyện này có Đoạn đại nhân lo rồi, sẽ nhanh hơn một mình ngài. Huống chi thân thể ngài vẫn còn thương tích, không thể ra ngoài."
"Dựa vào cái gì!" Đoạn Tam Lang nắm chặt tay trừng mắt nhìn hắn, lập tức thân hình cúi thấp, chui qua tay hai người chạy ra ngoài.
Trương Huy chế nhạo, vươn tay ra bất ngờ nắm lấy cánh tay của Đoạn Tam Lang, kéo cả người hắn về, sau đó đứng chặn ở của như một bức tượng.
"..." Trương Khánh tức giận bật cười, đồ đệ hắn mới dạy có vài ngày, suýt chút nữa chạy thoát khỏi tay hắn?
"Các ngươi tránh ra!"
Khuôn mặt Đoạn Tam Lang tái xanh, bị người ngoài giam giữ ở trong nhà của chính mình, trong đời hắn chưa bao giờ uất ức như vậy.
“Vội vàng cái gì?” Đổng Thanh mặc quần áo đi ra, nhẹ nhàng nói: “Ngươi hiện tại đi ra ngoài có ích lợi gì? Lúc trước ngươi còn lừa nha môn vận dụng tư hình, bây giờ lại muốn nha môn giúp ngươi tìm người? "
Vẻ mặt Đổng Thanh châm chọc, mặt Đoạn Tam Lang lúc đỏ lúc trắng, "Ai cần ngươi lo! Ngươi kêu bọn hắn tránh ra, ta muốn ra ngoài."
Đổng Thanh nhướng mày, chậm rãi tiếp nhận áo choàng mà Hàn Kiếm dâng lên, “Ta nói, không vội.”
"Ta… muốn… ra… ngoài!" Đoạn Tam Lang xoay người nhìn về phía hắn, hai mắt trừng lớn.
Đổng Thanh nhướng mày, suy nghĩ một chút, mặc lại áo khoác, thắt chặt đai lưng, đi vài bước vào trong viện, "Ta nói… không vội."
Bầu không khí ngay lập tức đông cứng lại.
Đoạn Tam Lang mím chặt môi, ánh mắt u ám. Trong chốc lát, Đổng Thanh cảm giác như trở về nửa tháng trước, sói con sống chết không chịu khuất phục, cuối cùng hại hắn đâm lao phải theo lao.
Bất đắc dĩ, Đổng Thanh chỉ có thể nhượng bộ trước "Tam nương bị bắt đi, không phải là bị sát hại, ngươi có nghĩ lý do là gì không?"
Đoạn Tam Lang cau mày, sốt ruột nói, “Hiện tại quan trọng nhất là tìm người, nàng ấy nhát gan như vậy, khẳng định hiện giờ rất sợ hãi, bây giờ truy cứu nguyên nhân có quan trọng không?"
"Chẳng lẽ không quan trọng sao?" Đổng Thanh đầy ẩn ý nói: "Nguyên nhân ngươi tiếp cận Đỗ tam nương cũng không quan trọng sao?"
Đoạn Tam Lang cả kinh, "... là 'Hắn'?"
"Ngươi biết là ai sao?" Đổng Thanh hỏi.
"Làm sao mà ta biết được." Đoạn Tam Lang "chẹp" một tiếng, nóng nảy nói, "Dù sao không phải là nam thì là nữ, nếu không thì chính là súc vật, đều là 'Hắn' không phải sao?"
"... " Đổng Thanh xoa lông mày," Vậy nếu 'hắn' cố tình bắt cóc Đỗ tam nương để dẫn ngươi xuất hiện thì sao? Nếu ngươi xuất hiện, có lẽ nàng ấy sẽ không còn giá trị lợi dụng nữa."
Hắn dừng lại một chút, lại nói: "Nhưng cũng có khả năng bọn họ đều cùng một nhóm thì sao?"
"Chắc chắn không," Đoạn Tam Lang quả quyết trả lời, "Nếu nàng ấy có tâm cơ sâu như vậy, lần đầu gặp mặt ta đã bị nàng ta hạ độc chết rồi. Lần thứ hai, lần thứ ba, nếu nàng ấy không cứu ta, ta cũng đã chết."
Hàn Kiếm và những người khác nhìn hắn với ánh mắt đầy vi diệu.
Mạng tên này lớn đến cỡ nào mới có thể sống tới tận bây giờ vậy?
"Vậy cũng tốt. Sự an nguy của ngươi quan trọng hơn nàng ấy, có thế bá thay ngươi đi tìm, ngươi cũng có thể yên tâm." Đổng Thanh từ chối cho ý kiến, chậm rãi vào đình ngồi.
"Ta muốn đi ra ngoài!" Nhưng Đoạn Tam Lang vẫn kiên quyết nói.
Đổng Thanh nhíu mày, mặc dù cuộc sống ở Thanh Châu rất thoải mái, nhưng hắn vẫn không thích bị đánh thức lúc nửa đêm, hắn đập mạnh bàn tay xuống bàn, "Lại đây, ngồi xuống!"
Đổng Thanh hời hợt nói: "Mười cái mạng của nàng ấy cũng không bằng một mạng của ngươi."
Đoạn Tam Lang. . . Đoạn Tam Lang quả thực không có biện pháp cùng hắn trao đổi bình thường.
Hắn hít sâu một hơi, bỗng nhiên xoay người trở về gian phòng của mình.
Hàn Kiếm ngây ngốc cười, "Ta phát hiện mỗi lần thiếu gia muốn lấy lòng đều sẽ gọi công tử một tiếng 'ca', quả thật là gian trá."
"Trẻ con làm nũng, còn ngại ngùng nên không được tự nhiên lắm," Đổng Thanh thở dài, hơn nửa đêm còn phải tự mình dậy trông nom sói con, ở kinh đô không quá ba người có đãi ngộ này, "Mang đứa nhỏ... đứa nhỏ Kỳ Quan kia lại đây, ta hỏi một chút."
"Vâng, công tử."
Kỳ Quan cùng Đoạn Phó đi gặp Đoạn Cửu, sau khi Đoạn Cửu hãi hùng khiếp sợ thì hành động rất quả quyết, nhanh chóng, lập tức phái hạ nhân đi tìm nha dịch, hơn nữa sai người cấp tốc bao vây các cửa khẩu ở bốn phương tám hướng suốt ba dặm quanh quán rượu Tam nương, không cho người lạ rời đi.
Đây chính là phúc tinh của nhà bọn họ, cứu con hắn ba bốn lần, nhất định phải cứu về.
Nếu không với tính tình của con hắn, không chừng sẽ đòi tự tử mất.
Cách quán rượu một dặm, trong ngôi miếu Hồng Nương đổ nát.
Đỗ Tam Tư mê man, bị Trương Đại ném vào trong góc, một chân khập khiễng đi về phía cánh cửa rách nát.
Nàng cố gắng mở mắt ra , cố giữ tỉnh táo nhưng chỉ cần nhúc nhích thì toàn thân đều đau đớn.
Nàng sợ đau.
Cũng sợ chết.
Nàng muốn biết rõ chuyện gì đang xảy ra, nhưng cả người như bị dìm trong nước, tất cả tiếng động đều mơ hồ mà vặn vẹo.
"Người đã mang đến. . . Giải quyết nhanh đi . ."
"Yên tâm, ta. . . Dương Châu. . . Có đủ bạc không?"
Giọng nói này nghe quen quen.
Đỗ Tam Tư muốn mở mắt, nhưng nàng không kìm chế được nước mắt chảy ra từ khóe mắt, mơ hồ nhìn thấy qua khe cửa có hai bóng người trập trùng.
Ánh trăng trắng xóa, cây hòe trước miếu đung đưa.
Phụ nhân mặc áo xám lam lũ khom người nhìn Đỗ Tam Tư, vết sẹo trên trán lở loét trông thật ghê tởm.
Là ...
Vương thẩm phải không? !
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

