"Gâu gâu!"
Con chó con to bằng bàn tay đang vẫy đuôi ở dưới chân của Đoạn Tam Lang và nhe hàm răng sữa ra dọa, Đoạn Tam Lang nhíu mày, ánh mắt trầm ngâm nhìn về phía trước.
Đôi mắt nữ tử vẫn nhìn chằm chằm vào hai móng vuốt mềm mại trắng nõn đang run rẩy khiến rượu đổ ra ngoài. Trên khay còn có một giọt nước, giống như một con chim sơn ca sợ quá không dám động đậy.
Con mắt đẹp của Đoạn Tam Lang hiện lên ý cười, tay cầm đũa tiếp tục gõ lên khay của nàng, "Không làm việc trái lương tâm thì không sợ ma gõ cửa, giờ ngươi lại run rẩy quá mức như vậy..."
Tiểu nhân vật phản diện xấu xa nhếch khóe miệng lên, "Đừng nói là đã làm chuyện xấu nha?"
Đỗ Tam Tư ... Đỗ Tam Tư muốn đâm đầu chết nhưng nàng không dám! Nàng mấp máy môi khóc không ra nước mắt và phun ra một câu trong sách, "Đây là rượu mới ủ, khách quan ..."
Chờ chút!
Đột nhiên một cảm giác nguy hiểm khiến Đỗ Tam Tư rùng mình, vô thức nhìn về Đoạn Tam Lang, quả nhiên nàng thấy ánh mắt Đoạn Tam Lang trở nên u ám.
Đỗ Tam Tư thầm hít một hơi thật sâu, nàng theo bản năng đổi chủ đề, "... đừng uống!"
Vẻ mặt thanh tú của Đoạn Tam Lang cứng đờ, hắn thích thú nhìn, "Ồ?"
Đỗ Tam Tư cắn răng kiên trì mỉm cười, tuy rằng không soi gương, nhưng nàng biết rằng nụ cười của mình lúc này nhất định đầy gượng gạo.
Mặc kệ, tính mạng là quan trọng nhất!
"Rượu này ... không đủ đậm đà. Do nó mới được ủ nên không có mùi vị như rượu ủ lâu năm, khách quan không thể uống được, ta phải mang đi đổ! Đỗ Tam Tư nuốt nước miếng rồi quay người bỏ chạy khỏi hiện trường gây án.
Một cánh tay thon thả cân đối đột nhiên vươn ra từ phía sau rồi nắm lấy cánh tay nàng.
Đôi tay đó nhìn rất đẹp với những chiếc móng tròn, các khớp xương rõ ràng, nhưng lại có sức mạnh mà một thiếu niên trẻ phải có. Bàn tay tỉ mỉ như thể chúng được chạm khắc.
Nếu đôi tay này được sử dụng làm quảng cáo mặt nạ cho tay khẳng định mỗi năm thu nhập không dưới một triệu!
Nhưng đôi tay này hết lần này tới lần khác lại cướp lấy rượu độc của nàng.
Đỗ Tam Tư: "?!"
"Cần gì vội như thế, bổn thiếu gia cho rằng rượu này ngược lại khá thơm," Đoạn Tam Lang lắc lắc không khỏi mỉm cười, đắc ý đưa tay sờ sờ "Lỡ rớt xuống có đáng tiếc không?"
Đỗ Tam Tư suýt nữa muốn quỳ xuống với hắn, vội vàng vươn tay cầm lấy, "Được rồi, mùi vị không ngon sẽ làm khách quan chê cười, cứ để ta xử lý nó đi."
Đoạn Tam Lang không muốn nhưng vẫn lùi lại một bước, hắn nhếch miệng nhìn nàng, "Nếu ta muốn uống thì sao?"
Sau lưng Đỗ Tam Tư lập tức ướt đẫm mồ hôi, tim đập thình thịch.
Không sai, tiểu tử này rõ ràng biết trong rượu có độc, tại sao lại liều lĩnh như vậy? Không lẽ ... hắn đang cố tình thăm dò nàng sao?
Đỗ Tam Tư nuốt nước bọt không dám lại gần, vơ cả bó đũa trong tay với sự sỡ hãi tột độ, sau đó quan sát thấy quán rượu đang vắng vẻ, dường như không thấy phú thương giàu có nào cử người theo dõi mình.
Trong truyện nói rằng phú thương giàu có đã uy hiếp nàng trong quán rượu. Về sau, nguyên chủ đã hạ độc, vị thương gia giàu có sợ tới mức thu dọn đồ bỏ đi, cho nên … hiện tại nàng có cơ hội đổi từ gian tà tối tăm theo chính nghĩa!
Tuyệt quá!
“Thật sự rượu này không thể uống được!” Đầu óc Đỗ Tam Tư đột ngột thay đổi, hai mắt đỏ lên, run rẩy nói: “Thật sự, ta vì sức khỏe của ngài thôi.”
Đoạn Tam Lang ánh mắt thay đổi, " Thật thú vị, ta biết ngươi sao?
Hắn lắc lắc chiếc bình sành trong tay, dường như rất háo hức muốn nếm một ngụm, nhưng một chuyện sống động đang diễn ra như muốn nhắc nhở thứ gì đó cho hắn.
Đỗ Tam Tư không thể đợi hắn bỏ tay ra, nhưng nàng vẫn có khát vọng sống sót mãnh liệt và không thể che giấu sự hoảng sợ của mình, "Ngài không biết ta nhưng ... nhưng ta biết rõ khách quan là công tử của Đoạn tri phủ. Thảo dân nào dám đắc tội Đoạn tri phủ, nên ... nên ngài không được uống rượu này! "
Nàng nhắc nhở đủ rõ ràng chưa? Quá rõ ràng rồi còn gì nữa!
Đỗ Tam Tư mím môi khó chịu, sắc mặt trắng bệch khóc không ra nước mắt, vươn tay định đoạt lấy bình rượu nhưng cái khay lại rơi “Bịch” xuống đất.
Vì cuộc sống mà, Đỗ Tam Tư phải dũng cảm trở lại.
Nàng vứt bỏ cái khay và lao về phía Đoạn Tam Lang như con thiêu thân lao vào lửa, nhưng kết quả tên tiểu tử này chỉ nhướng mày trực tiếp vươn tay cao đến mức Đỗ Tam Tư mới mười lăm tuổi, thân thể dù có nhảy cao đến đâu cũng không thể với tới được.
Vừa uất ức, vừa chán nản.
“Ngài mau đưa cho ta!” Đỗ Tam Tư rất lo, sợ rượu kia lắc lư ra vài giọt sẽ rơi vào miệng Đoạn Tam Lang, sau đó thật sự sẽ Game Over, “Ta ở quán này đã lâu, nếu như ngài muốn thứ khác thì ta có thể làm bất cứ điều gì khác, Chỉ cần ... đưa nó cho ta! "
Đoạn Tam Lang ung dung giơ bình, hơi cụp mắt xuống, nhìn bé gái đang đỏ mặt lay lay tay áo mình để chộp lấy cái bình.
Gần quá, mùi rượu nhẹ nhàng trên người bé gái bay tới.
Đoạn Tam Lang không biết chiếc đũa trượt khỏi tay từ lúc nào, nhìn thấy ánh mắt đỏ bừng của nàng, nàng va mạnh vào hắn, hắn duỗi một tay ra đỡ lấy eo nàng.
Vòng eo rất nhỏ, còn mảnh mai hơn cả những người hầu trong nhà, vừa chạm vào đã biết rõ nha đầu này bình thường ăn không đủ no.
Một tiểu cô nương mười ba mười bốn tuổi mà chủ trì gia nghiệp ... "Trong rượu có độc gì?"
Đỗ Tam Tư lập tức sững sờ, dưới chân liền mềm nhũn, không tự chủ được mà run rẩy ngã xuống đất nhìn Đoạn Tam Lang "Cái … cái gì?"
Khi hai bàn tay trống rỗng, Đoạn Tam Lang "Hừ" một tiếng, đặt cái bình xuống đất, đứng trước mặt nàng, trên khuôn mặt xinh đẹp lạnh lùng giả vờ tức giận chế nhạo: "Sao, dám hạ độc nhưng lại không dám nhận? "
Nhìn thấy như vậy nàng liền thở phào nhẹ nhõm.
So với nguyên tác thì đã khác rồi, nhân vật phản diện trong nguyên tác cũng không hỏi những câu hỏi này mà chỉ dùng đũa chọc.
Nhưng bây giờ không phải là lúc buông lỏng cảnh giác, Đỗ Tam Tư nghiêm mặt túm lấy quần áo trắng của hắn rồi bật khóc, "Ta ... không phải ta ... hu hu hu, ta không cố ý."
Bất lực nhắc đến "chuyện thương tâm", Đỗ Tam Tư dứt khoát bật khóc lớn, đem hết ấm ức mà khóc thảm thiết, Đỗ Tam Tư cũng không nhịn được tự thầm khen mình.
Đừng nói đây là lần đầu tiên nàng khóc một cách thảm thiết như vậy.
Ngay cả khi trước kia bị bắt nạt, nàng cũng hiếm khi khóc. Nàng tuy rụt rè nhát gan nhưng cũng không ngốc, chỉ biết khóc thì có ích lợi gì? Càng khóc nhiều thì càng bị người khác ức hiếp dữ dội hơn thôi.
Đỗ Tam Tư cảm thấy chính mình nhất định đã khống chế được Đoạn Tam Lang, bởi vì Đoạn Tam Lang đã không phát ra lời nào trong một thời gian như vậy!
Nhưng……
Thật lâu sau, Đỗ Tam Tư đột nhiên cảm thấy kỳ quái, nàng chớp chớp một đôi mắt ngấn nước nhìn Đoạn Tam Lang, chỉ thấy tên tiểu tử đã chuyển một cái ghế đẩu tới ngồi uống rượu!
Đỗ Tam Tư đã bị nghẹn trước tiếng khóc của chính mình.
Tiếng khóc vừa dứt, Đoạn Tam Lang lập tức khoanh chân nhìn qua, nhẹ giọng hỏi: "Không sao, tiếp tục khóc đi, bổn thiếu gia có rất nhiều thời gian, ngươi khóc thật thú vị, âm thanh ngươi khóc giống như một con vịt chờ bị giết thịt. "
"..." Đây, đây còn là tiếng người sao? Không hổ là nhân vật phản diện!
Đỗ Tam Tư nấc lên vì tức giận và nhìn hắn với vẻ khó tin.
Ánh mắt hắn biến sắc, nụ cười từ từ hiện lên trên khuôn mặt xinh đẹp của Đoạn Tam Lang, hắn nhẹ giọng nói: “Đã khóc đủ chưa?"
Ngực Đỗ Tam Tư phập phồng dữ dội, hàm răng nghiến chặt lại với nhau, nhưng nàng vẫn rất rụt rè, "Đủ rồi … đủ rồi."
"Đã đủ rồi thì tốt." Đoạn Tam Lang kéo ghế tới trước mặt nàng, nhìn chằm chằm vào đôi mắt đỏ rực của Đỗ Tam Tư "Khóc đủ rồi thì nói cho bổn thiếu gia biết ai kêu ngươi hạ độc ta, còn ai dám bắt nạt ngươi?"
Mũi Đỗ Tam Tư chua xót.
Kết thúc truyện không nói đến điều đó! Điều gì sẽ xảy ra nếu phú thương giàu có là một nhân vật phản diện còn "nhỏ con" hơn cả tiểu nhân vật phản diện? !
Nhìn thấy nàng sững sờ, Đoạn Tam Lang cười nhẹ, nhan sắc vô song, gần như có thể làm mờ đi giới tính của hắn, nhưng sự lạnh lùng trong mắt lại có chút đáng sợ.
"Yên tâm đi, bổn thiếu gia không có hứng thú bắt nạt cô nhi, nhưng ... nếu ngươi dám nói dối, ta sẽ cắt lưỡi của ngươi, hiểu chưa?"
Nếu không chọc vào mắt thì sẽ là cắt lưỡi, nhân vật phản diện này quá độc ác! Không có gì ngạc nhiên khi kết cục vẫn là một pháo hôi!
Đỗ Tam Tư tái xanh mặt, một lúc lâu sau mới lúng ta lúng túng nói: "Rất xin lỗi, ta không biết." Đỗ Tam Tư bị đôi mắt đó nhìn chằm chằm vào mình thì run rẩy dữ dội, "Thật sự! Hắn vừa mới phái một hạ nhân sai ta phải làm việc, ta ... "
Nếu ta biết, ta đã báo cáo với các quan chức từ lâu!
Đoạn Tam Lang nhìn thấy nàng run rẩy kịch liệt, hắn liền khó chịu, “Sao ngươi lại run?” Từ lúc nàng run rẩy đến giờ, giọng nói của Đoạn Tam Lang đột nhiên lớn hơn, “Bổn thiếu gia trông rất đáng sợ, dễ doạ người sao? "
“Không…không… không có!” Đỗ Tam Tư kích động nói, “Thiếu gia là nam tử đẹp nhất mà ta từng nhìn thấy!
Đỗ Tam Lang: "..."
Đỗ Tam Tư: "..."
Má ơi, nàng đang nói về cái gì vậy? !
Đỗ Tam Tư đỏ mặt, đột nhiên muốn cho mình mấy cái tát.
Nàng đang làm gì đấy? Nàng thực sự nói rằng nam nhân sắp lấy mạng nàng này rất đẹp trai? Con mẹ nó, nghĩ đi nghĩ lại không ngờ nàng lại có một ngày táo bạo như vậy!
Đoạn Tam Lang kinh ngạc nhìn nàng vài lần, bật cười, “Tiểu nha đầu, ngươi đã gặp bao nhiêu nam nhân rồi?” Đoạn Tam Lang rất khinh thường đứng lên, ném cho nàng một thỏi bạc “Được rồi, chờ xem.!”
Chờ … xem cái gì? Đừng nói là các loại nha môn lần lượt tới bắt nàng nhé? !
Đầu óc choáng váng, Đỗ Tam Tư ngồi ngây ngốc trên mặt đất, nhìn Đoạn Tam Lang vênh váo đi ra khỏi gian phòng nhỏ của quán rượu này, ánh mắt tối sầm lại.
Lần này, nàng thực sự ngất luôn.
Nhưng trước khi ngất, nàng đã nghe thấy tiếng thút thít của con chó con và một giọng nói trầm thấp hoảng sợ tiến lại gần nàng, như thể đang kinh hô lên …
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

