“Thời nay, mấy cô gái trẻ đi trên đường cứ nhìn chằm chằm vào điện thoại, coi chừng giẫm phải vỏ chuối!”
Đây là câu nói cuối cùng mà Đỗ Tam Tư nghe được trước khi bị trượt chân.
Bây giờ nàng hối hận rồi, vô cùng hối hận.
Nàng hối hận tại sao bản thân không nghe thấy câu nói này sớm hơn. Khi nhìn thấy chiếc điện thoại di động bay qua trước mắt và bầu trời được phóng đại trong tầm nhìn của chính mình, Đỗ Tam Tư đã không kịp nghĩ nhiều như vậy nữa.
Nàng chỉ cảm thấy rất đau, giống như có ai đó bổ đầu nàng ra, đau đến mức cả người run rẩy.
Không phải chỉ ngã một cái thôi sao? Sao toàn bộ linh hồn nàng như bị rút ra vậy, Đỗ Tam Tư khóc không ra nước mắt.
Nàng nhìn thấy rất nhiều người vây quanh mình, nhưng khuôn mặt nào cũng mơ hồ, chỉ thấy rõ một khuôn mặt vô cùng diễm lệ và đầy tính công kích của một thiếu niên.
Mà một giây sau, tất cả đau đớn đều tan biến, khuôn mặt phóng đại của thiếu niên gần ngay trước mắt: “Bản thiếu gia đang nói chuyện với ngươi đấy, ngươi có nghe thấy không?”
Lông mày của thiếu niên rũ xuống, khóe mắt có một nốt ruồi son toát ra phong tình vô hạn, khiến người ta tim đập thình thịch, ngay cả nụ cười châm chọc bên khóe miệng hắn cũng không còn chói mắt như vậy.
Đỗ Tam Tư còn chưa phản ứng lại, chỉ cảm thấy lồng ngực nóng rực, trái tim nàng đập thình thịch, như thể là… đang yêu.
Nhưng giây tiếp theo, Đỗ Tam Tư liền biết mình nghĩ sai rồi.
“Này!” Thiếu niên dựng đứng mày kiếm, đôi mắt nâu nhuộm đầy tức giận, lạnh lùng nhìn vào ánh mắt đăm đăm của Đỗ Tam Tư, giọng nói âm u của hắn vang lên bên tai nàng như sấm rền, trực tiếp dội xuống một chậu nước lạnh thấu tim: “Bản thiếu gia nói chuyện với ngươi, ngươi dám vờ như không nghe thấy hả?”
Động tĩnh này của hắn thật sự quá lớn, dù thần kinh của Đỗ Tam Tư có thô hơn nữa cũng kịp phản ứng lại rồi.
Bởi vì cái bàn trước mặt bị thiếu niên dễ như bỡn mà đập thành hai nửa.
Hai nửa...
Đây là cái bàn nhỉ? Không phải là bong bóng chứ? Trong mắt Đỗ Tam Tư lộ ra vẻ kinh hoảng.
Chiếc bàn vỡ vụn mang theo hơi thở chết chóc nằm trên mặt đất, giống như đang chê cười khoảnh khắc “tim đập thình thịch” của Đỗ Tam Tư.
Đây… đây nào phải là tim đập thình thịch, đây là muốn mạng mà!
Đỗ Tam Tư lùi lại một bước, bất giác chú ý đến đồ vật trong tay mình. Đó là một chiếc bình gốm đen nhánh hình nón ngược, hoa văn bên ngoài là hình song ngư đoạt châu, chế tác không hề tinh xảo, trên thân bình còn có vết rạn.
Còn có y phục trên người nàng, chiếc váy dài màu xanh nhạt bị giặt đến trắng bệch, áo khoác ngoài sao lại giống như đồ cổ trang trong ti vi thế này, còn cả… tóc dài chấm vai này là sao? Không phải vì để tiện cho công việc làm thêm nên nàng đã cắt tóc ngắn rồi sao?
Đỗ Tam Tư sững sờ trong chốc lát, trong đầu nàng hiện lên vô số câu hỏi. Và sau đó, một đoạn ký ức như chọc thủng màn sương mù dày đặc chiếm cứ đầu óc nàng!
“Tam Tư… Mẹ liên lụy con rồi. Sau khi mẹ đi, nếu quán rượu này không giữ được thì con hãy bán nó đi để kiếm kế sinh nhai...”
“Cữu cữu của con không phải là người tốt, con… khụ khụ, mẹ đi rồi, một mình con phải cẩn thận...”
“Tam Tư, mẹ xin lỗi con, không thể nhìn con gả chồng...”
Cái, cái quỷ gì vậy?!
Đây, đây không phải là nằm mơ chứ? Đỗ Tam Tư không tin nổi, bỗng nhiên có gì đó cắn vào chân sau của nàng.
Nàng cúi đầu nhìn xuống, thấy một con chó nhỏ lông xù màu trắng đang giẫm lên chân mình làm nũng.
Sắc mặt Đỗ Tam Tư thay đổi, tình cảnh này...
Đỗ Tam Tư nhớ rõ bản thân đang phát tờ rơi ở trung tâm thương mại của thành phố A, giữa chừng nghỉ ngơi một lát xem tiểu thuyết, còn bởi vì nhân vật phụ phản diện pháo hôi cùng tên cùng họ với mình mà đau buồn một phen.
Bởi vì lần lên sân khấu duy nhất của nhân vật pháo hôi cùng tên cùng họ với nàng trong tiểu thuyết là bị người lợi dụng để đối phó với nhân vật phản diện Đoạn Tam Lang ở đầu truyện.
Không phải nói chứ, lúc mới xem quyển sách này nàng còn tưởng rằng hai người “Tiểu Tam nhi” này là một cặp đấy, ở trong tên đều có chữ Tam ở giữa. Kết quả hai người này… lại là kẻ thù một mất một còn!
Mặc dù nàng chỉ đọc mấy chương đầu của quyển sách nhưng cơ bản là có thể tưởng tượng được cốt truyện phía sau.
Sự tồn tại của nhân vật phản diện pháo hôi Đoạn Tam Lang là để nữ chính trùng sinh trở về từ hôn và vả mặt. Thế này còn chưa đủ, để mọi người hiểu rằng nhân vật phản diện trong giai đoạn đầu này không xứng đáng với cuộc hôn nhân của nữ chính, tác giả còn bố trí thêm một vụ án.
Vụ án đó là sau khi Đoạn Tam Lang cậy thế ức hiếp dân lành xong đã đến một quán rượu nhỏ uống rượu. Kết quả, chủ quán là thiếu nữ mồ côi pháo hôi Đỗ Tam Tư đã bị một phú thương (vốn không ưa gì cha của hắn là Tri phủ Lâm An tên là Đoạn Cửu) ép buộc phải hạ độc Đoạn Tam Lang!
Kết quả là vì thấy ánh mắt của thiếu nữ mồ côi pháo hôi luôn tỏ ra né tránh nên Đoạn Tam Lang phát hiện. Sau đó chính là bi kịch của Đỗ Tam Tư, nàng bị nhân vật phản diện pháo hôi dùng đũa trên bàn ăn chọc mù mắt!
Như thế còn chưa đủ, nàng còn bị bắt vào nha môn tri phủ chịu đựng cực hình. Mà gã phú thương đó đã sớm đưa cả nhà bỏ trốn, nhân vật phản diện không có nơi trút giận nên chỉ có thể tống nàng vào thanh lâu.
Kết cục của thiếu nữ mồ côi pháo hôi chấm hết, thi thể cô bé bị chú chó nuôi trong nhà kéo đến bãi tha ma, không ai dám chôn cất!
Chuyện này trở thành cái cớ tốt nhất để nữ chính từ hôn. Từ đó, nữ chính bắt đầu cuộc sống thăng cấp đánh quái vật, chiến đấu chống lại đích mẫu và thứ muội ác độc.
Nhưng điểm khác biệt chính là, nữ chính của quyển sách này là một người mạnh mẽ, yêu ghét rõ ràng, là một nữ cường rất có chủ kiến, không vì tình yêu mà rối rắm. Cuối cùng, nàng ta bước lên vị trí hoàng hậu, tham gia nhiếp chính, thực tế là thao túng toàn bộ vương triều, suýt nữa có thể đăng cơ làm nữ đế!
Chính vì lý do này mà Đỗ Tam Tư đã hứng thú xem mấy chương đầu truyện. Bởi vì tính cách của nữ chính là thứ mà nàng không có.
Nàng - Đỗ Tam Tư, xuất thân từ cô nhi viện, lúc nhỏ kiếm cơm không tranh nổi với mấy nhóc con miệng còn hôi sữa, đến tuổi đi học lại chạy thua cả học sinh tiểu học, trưởng thành đi làm công thì tiền lương bị người ta cắt xén cũng không dám lớn tiếng ồn ào, là người cực kỳ nhút nhát, nên hy vọng trở thành dạng nữ chính thách thức cả thần phật khiến người ta phải oán trời trách đất cầu xin.
Nhưng mà...
Bàn tay cầm bình rượu của Đỗ Tam Tư không ngừng run rẩy, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú cắt không còn giọt máu, hai mắt nàng nhìn đăm đăm vào thiếu niên có tướng mạo đẹp đẽ với nốt ruồi son bên khóe mắt. Bây giờ nàng có cả ý nghĩ muốn chết.
Đây… đây… đây không phải là Đoạn Tam Lang pháo hôi giai đoạn đầu chứ? Mà bản thân… hình như đúng là Đỗ Tam Tư đó?
Cho dù trí nhớ của nàng có kém thế nào thì cũng không thể quên được hình ảnh ra sân của nữ phụ cùng tên cùng họ với mình.
Đây không phải là hiện trường phát sóng trực tiếp phân cảnh Đỗ Tam Tư hạ độc Đoạn Tam Lang hay sao?!
“Gâu gâu!” bên cạnh chiếc bàn bị gãy thành hai nửa, chú chó nhỏ lông xù màu trắng giống như nhận ra sự bất an của chủ nhân nhà mình, nó vọt tới phía trước và hung hăng cắn vào đôi ủng đế dày của chàng thiếu niên tuấn tú.
Đỗ Tam Tư: “...”
Đôi mắt của chàng thiếu niên phản diện hơi rũ xuống và nheo lại nguy hiểm, hắn cười khẩy: “Răng vẫn chưa mọc đủ còn muốn cắn ta? Cút!”
Vừa dứt lời, một Đoạn Tam Lang thích nhất ức hiếp dân lành, trêu chó chọc mèo trong lời đồn đã đá bay chú chó nhỏ.
Cú đá này không dùng sức mấy, chó con lại đứng không vững mà ngã chổng vó. Bạn nhỏ đáng thương vô cùng nấp sau lưng Đỗ Tam Tư, nó lay chiếc giày thêu hoa của nàng ẳng ẳng tố khổ. Hình ảnh này đã chọc cười nhân vật phản diện.
Khuôn mặt nhân vật phản diện đẹp như nữ nhân, cười rộ lên có thể nói là kinh diễm tuyệt sắc, tiếng cười của hắn lanh lảnh và sang sảng. Nhưng toàn thân Đỗ Tam Tư lại cứng đờ, nghe thấy mà toát mồ hôi hột.
Bởi vì thời khắc này, trong tay nàng bưng bình rượu, sau lưng nàng là một con chó, trước mặt là một mỹ lang quân đang cười như không cười, trong tay hắn hình như còn cầm một chiếc đũa trúc nguy hiểm... chỉ còn một ranh giới mỏng manh với việc nàng bị chọc mù mắt rồi tống vào thanh lâu, cuối cùng bị chó tha đi!
Trước mắt Đỗ Tam Tư tối sầm.
Mỹ lang quân Đoạn Tam Lang thu hồi tầm mắt, thấy đầu Đỗ Tam Tư đổ đầy mồ hôi, trong mắt hắn lóe lên vẻ chế giễu, cười hì hì lấy chiếc đũa gõ lên bàn tay trắng như tuyết đang run rẩy bưng khay của nàng, lời nói mang theo ý khiêu khích: “Nha đầu, sao ngươi run thế?”
Đỗ Tam Tư nuốt một ngụm nước miếng, hễ lo lắng là bắt đầu nói năng bậy bạ, nàng nói: “Run … run cái con mẹ ngươi.”
Đoạn Tam Lang nhướng mày.
“Không không không không không.” Đỗ Tam Tư vội vàng rơi lệ: “Ý ta là… ta …ta . .ta.. không hề run, hic!”
Nàng không cố ý đâu, cứ hễ lo lắng là nàng lại chửi bậy mà thôi … hu hu!
Đoạn Tam Lang: “...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
