Đỗ Tam Tư đột ngột ngất đi, nhưng tự nhiên tỉnh lại.
Mí mắt nặng nề đóng lại, một đoạn ký ức nhỏ hiện lên trong đầu, buộc nàng không thể không chấp nhận hiện thực.
Bây giờ là năm thứ mười của triều đại Tây Tấn.
Đương nhiên triều Tây Tấn này cũng không phải là triều Tây Tấn trong lịch sử, là tác giả sáng tác ra một thế giới giả tưởng, một vương triều Tây Tấn có đầy đủ lễ nghi của một nước.
Thế giới giả tưởng này rất nghiêm ngặt, vốn dĩ ban đầu cũng không khắt khe, nhưng từ lúc Đỗ Tam Tư xuyên vào sách, thần giới cũng tự động bổ sung các chi tiết, tình huống vào.
Chi tiết này bao gồm hiện tại nàng đắc tội với nhân vật phản diện Đoạn nha nội, quán rượu nhỏ bên bờ phá sản, tiểu nhị không rõ sống chết, từ ba đến năm ngày sau triều sẽ tới thu thuế, mặc dù có công thức ủ rượu, nhưng không có tiền mua nguyên liệu, hơn nữa nàng mới mười lăm tuổi…
Mười lăm tuổi?!
Giả thiết về bé gái mồ côi pháo hôi này cũng cẩn thận ghê!
Bây giờ nàng chính là kẻ nghèo hèn nợ nần chồng chất ở cái quốc gia này rồi.
Đỗ Tam Tư đau đớn muốn chết, nằm suốt hai giờ trên giường, sau đó chạy đến phòng bếp còn chẳng có nổi ngọn nến chiếu sáng. Nàng cầm lấy con dao, đặt trên cổ tay mình, nóng lòng muốn thử hai lần, cuối cùng không có lá gan… tự sát.
Đây không phải nằm mơ, cũng không phải ảo giác tâm lý, mà nàng đã xuyên vào sách, còn xuyên vào thân thể bé gái mồ côi nghèo khó tội nghiệp.
Còn nguyên thân của nàng ư? Có lẽ vì dẫm phải vỏ chuối mà bị ngã chết cũng nên?
Còn cả số tiền trong thẻ ngân hàng đủ để nàng mua một căn phòng có một phòng ngủ nữa, thật hời cho ngân hàng quá.
Mà hiện tại, không biết khi nào nhân vật tiểu phản diện kia sẽ dẫn người tới đột kích nhà mình, ngay cả tính mạng nàng cũng khó mà giữ được!
Cuộc sống sau khi dẫm phải vỏ chuối sao mà giống như đúc cuộc sống trước đây của nàng thế không biết, thậm chí còn chẳng bằng, nghĩ đến đây, Đỗ Tam Tư liền tuyệt vọng.
Chẳng lẽ đời trước nàng làm chuyện gì khiến thiên nộ nhân oán mà suốt hai kiếp này đều bơ vơ không nơi nương tựa, nhận hết tủi nhục?
Vấn đề này không thể suy nghĩ sâu sa, một khi cứ suy diễn thì Đỗ Tam Tư càng chán nản đến mức muốn đụng đầu vào tường.
Cho nên ngoài chạy trốn ra thì nàng có thể làm gì được nữa?
Không phải nàng không nghĩ tới tình huống phản diện pháo hôi sẽ thả một con đường sống cho mình. Nhưng nàng nhát gan, không dám đánh cuộc. Mạng sống của nàng bây giờ vẫn là nhặt được kìa, cũng không thể cứ thế đánh mất. Kết cục hồn phi phách tán khiến nàng cảm thấy thật xót xa.
Đỗ Tam Tư hít một hơi thật sâu, sau đó nhìn phòng bếp, cầm một con dao phay lên. Nàng đi lên lầu hai của quán rượu tồi tàn, vơ vét khắp nơi, cuối cùng cũng tìm được mấy đồng bạc vụn, chỉ đủ mua hai cái bánh bao.
Đúng rồi, ngày hôm qua hình như tiểu phản diện ném cho nàng một mảnh bạc vụn?
Uhm, chẳng qua sau khi nàng bị dọa ngất không biết được ai đưa về phòng, liệu có còn bạc ở đây hay không?
Đỗ Tam Tư cầm một bộ quần áo còn mặc được, học cách thắt nút chữ thập từ phim truyền hình, sau đó đi tới đại sảnh của quán rượu.
“……”
Chết tiệt!
Không nhìn không biết, vừa thấy đã bị sốc.
Cửa quán rượu khép hờ, trên mặt đất còn có cái bàn bị cắt thành hai nửa, hai bên trái phải toàn là ghế dựa bị nát gẫy. Trên quầy chẳng có lấy một cái tủ chứa rượu.
Đừng nói bạc vụn, ngay cả con chó của nàng cũng không thấy bóng dáng.
Đỗ Tam Tư tức khắc lo lắng, không cần nghĩ cũng biết là chuyện như thế nào. Sợ là có người thấy nàng té xỉu liền đưa về phòng, nhưng người này lại bí mật nhặt bạc vụn và ôm rượu đi khiến cả quán rượu hiện tại trong trạng thái bị càn quét trống rỗng.
Có phải nàng nên cảm thấy may mắn không bị người cướp sắc hay không đây?
Đỗ Tam Tư mím môi, sắc mặt hơi khó coi.
Tuy mấy thứ này vốn không phải của nàng, nhưng nàng kế thừa ký ức của nguyên thân, tốt xấu gì mấy thứ này đều là tài sản mà cha mẹ ruột để lại cho nàng. Người đưa nàng về phòng có thể là hàng xóm hai bên, nhưng dù có muốn lấy công, cũng không nên làm vậy chứ?
Lương tâm để đâu chứ?
“Thôi kệ.”
Dù sao ngày hôm qua nguyên chủ vốn bị chọc mù mắt rồi mang đi. Theo cốt truyện thì quán rượu này lẽ ra phải đóng cửa từ hôm qua, so với việc cứ bận tâm mãi về chuyện này, không bằng may mắn khi còn sống sót.
Đỗ Tam Tư nhìn mọi thứ thông suốt, chung quy không phải vì lòng dạ nàng hào phóng, trên thực tế nàng rấp hẹp hòi.
Nàng nhớ rõ hai bên hàng xóm đều là người cao to, còn mình chỉ là một bé gái mồ côi mới mười lăm tuổi, có những lúc tranh chấp với người ta còn bị đánh một trận, mất nhiều hơn được, tóm lại chạy trốn là quan trọng nhất.
Tưởng tượng như vậy, tinh thần tự biên tự diễn của Đỗ Tam Tư lập tức phát huy mười phần, tâm cảnh đạt tới “Rộng mở thông suốt”, mở cửa liền… đứng sững lại.
“Ái chà, bé tiểu Tam, muốn ra cửa đấy à?”
Ai là kẻ thứ ba! Ngươi mới là kẻ thứ ba! Cả nhà ngươi đều là kẻ thứ ba!!
Đỗ Tam Tư thờ ơ nhìn phụ nhân bày hàng trước cửa quán, mí mắt giật giật, “Vương thẩm…… đúng không? Sao thẩm lại bày hàng quán ở đây thế?”
Bày ở trước cửa lớn nhà người ta, cảm thấy hay lắm sao?
Vương thẩm hành nghề bán khăn tay, kỹ thuật thêu thùa rất tốt, dáng người không cao, hơi gầy yếu, nhưng trong trí nhớ của nguyên chủ, hành vi của người này rất kiêu ngạo.
Bà ta thản nhiên nhướng mày, nói bâng quơ: “Dù sao quán rượu này của ngươi cũng không mở nổi nữa, ta thấy trước cửa quán có chỗ ngồi, để trống thì lãng phí quá, phải không?”
Đỗ Tam Tư nhíu mày, muốn lớn tiếng quát đuổi bà ta đi, nhưng mở miệng ra tiếng nói lại như muỗi kêu, “Nhưng cháu còn chưa đi đâu……”
Vương thẩm không hề để tâm đến chuyện này, bà ta liếc nhìn đồ vật hỗn loạn trong quán rượu, ánh mắt chế giễu châm chọc.
“Ai nha con bé này, ngươi xem quán rượu của ngươi trống rỗng, cha mẹ ngươi lại chết rồi, một cô nương như ngươi chắc chắn không chèo chống tiếp được, sớm hay muộn đều phải về nhà ngoại tìm người gả chồng. Ta chỉ sợ nơi này bị người ngoài chiếm đoạt. Ta cùng mẹ ngươi tốt xấu gì cũng là người quen cũ, để lại cho người quen cũng có mất mát gì đâu, phải không?”
Đỗ Tam Tư cười khẩy, vị trí quán rượu này khá tốt, trước đây, cha của nguyên chủ vay tiền mua nó, về sau chưa trả hết nợ đã chết.
Sau đó mẹ của nguyên thân cố gắng chống đỡ, cuộc sống hàng ngày trôi qua vẫn ổn, nhưng bà Vương thẩm này vài ngày lại tới bắt nạt mẹ con nguyên thân, tìm mọi cách để mua lại quán rượu với giá rẻ mạt, không mua được liền bịa đặt quán rượu của họ dùng nguyên liệu không sạch sẽ, khiến việc kinh doanh ngày càng sa sút.
Mẫu thân của nguyên chủ bị bệnh, về sau không có tiền chữa bệnh, việc này không thiếu bàn tay của mụ tiểu nhân âm hiểm này. Kết quả bây giờ nàng vẫn còn ở đây, mà mụ ta đã coi quán rượu như nhà mình, bày bán ngay trước cửa quán.
Khinh người quá đáng.
Không biết có phải cảm xúc của nguyên thân vẫn còn lưu luyến trên người hay không, Đỗ Tam Tư cảm thấy lồng ngực như bị uất ức thiêu đốt, đôi mắt nhìn thẳng, mang theo căm phẫn nhìn Vương thẩm.
Dù sao cũng phải đi, trước khi đi xả giận cho nguyên chủ, cùng lắm thì đợi lát nữa co chân chạy!
“Vương thẩm,” Đỗ Tam Tư lấy hết can đảm, “Quán rượu này cháu chưa nói sẽ không mở tiếp, trước cửa quán vẫn là nhà cháu, mời thẩm đi chỗ khác.”
Trong nháy mắt, sắc mặt Vương thẩm biến đổi, cười mỉa nói: “Quán rượu này của ngươi đã bị người ta trộm sạch, còn mở tiếp? Đừng nói giỡn, ta khuyên ngươi chi bằng nhanh lấy khế đất ra mà bán, biết đâu gom được ít của hồi môn!”
Vãi lúa! Đúng là cái loại mặt dày mày dạn!
Đỗ Tam Tư tối sầm mặt lại, “Vương thẩm! Ta kính ngươi là trưởng bối mới ôn tồn nói chuyện, mẹ ta bị bệnh không có tiền chữa trị là vì sao trong lòng ngươi tự biết. Ngươi không sợ nửa đêm mẹ ta tới tìm ngươi sao?!”
Nàng cao giọng quát khiến Vương thẩm đột nhiên hoảng sợ, hai bên hàng xóm đứng hóng chuyện đều ngẩn người.
Người qua lại trên phố thấy chuyện hấp dẫn liền đứng lại hóng hớt, ánh mắt tò mò nhìn Vương thẩm.
Mọi người sống cùng dãy phố, có chuyện gì mà không biết, nhưng hôm qua quán rượu gặp chuyện, mọi người cũng nghe thấy đồn đại.
“Sao lại cãi nhau thế?”
“Bà Vương lại bắt nạt người, ngươi nhìn đi, bày hết hàng ra trước cửa nhà người ta, làm như là của nhà mình ấy?”
“Sao vừa rồi nghe như là cái chết của bà nương Đỗ gia có điểm kỳ lạ……”
Vương thẩm sửng sốt một lúc, ngay sau đó liền đứng bật dậy, bà ta cao hơn Đỗ Tam Tư một cái đầu, bộ dáng hung thần ác sát, khắc nghiệt kích động khiến hai chân Đỗ Tam Tư không tự chủ được run như cầy sấy.
“Mày nói láo gì đấy!” Vương thẩm lạnh lùng sắc bén, chỉ vào Đỗ Tam Tư chửi ầm lên, “Thân thể mẹ mày không tốt thì liên quan gì tới tao? Toàn thân bà ta bệnh tật ốm yếu, sớm muộn sẽ chết!”
Ngón tay Đỗ Tam Tư trở nên lạnh lẽo, lửa giận lại điên cuồng bốc lên trong lồng ngực, nhìn chằm chằm Vương thẩm, “Lẽ ra bà ấy có thể sống!”
Đỗ Tam Tư tức giận đến mức hai mắt trợn tròn, theo bản năng vừa nhìn ngó chung quanh xem có binh khí nào vừa tay hay không, vừa hét lớn: “Lẽ ra mẹ ta có thể chữa trị được, đều là ngươi, ngươi bịa đặt sinh sự nói rượu nhà ta không tốt, cho nên nhà ta mới không buôn bán được, không có tiền xem bệnh!”
Đỗ Tam Tư đứng ở giữa mọi người, đột nhiên cúi đầu, trên mặt giấu đi lo lắng, lạnh lùng nhìn chăm chú Vương thẩm, gằn giọng nói: “Buổi tối tốt nhất ngươi đừng ngủ, bà ấy sẽ sớm tìm ngươi.”
Những lời dọa này hiệu quả ra phết.
Ngày thường nàng vốn gầy yếu, nhát gan, trời sinh mang theo vẻ ủ rũ, hôm qua lại bị dọa sợ, trong mắt còn có tơ máu, bộ dáng như vậy thật sự có cảm giác lạnh lẽo như gặp phải quỷ vật.
Người trên đường đột nhiên lặng ngắt như tờ.
Đỗ Tam Tư mừng thầm trong lòng, thời cổ đại chưa phát triển khoa học kỹ thuật, nhưng kém phát triển cũng có chỗ lợi, mọi người đều thích nói ngoa một chút về quỷ thần.
Nàng nhìn mọi người một lượt, tiếp tục mở miệng, “…Những kẻ từng bắt nạt nhà ta, trộm đồ của nhà ta, cứ chờ đấy, mẹ ta sẽ tìm tới từng người một!”
Vương thẩm chợt sởn tóc gáy, bà ta chột dạ vì làm chuyện xấu, người khác không biết, nhưng bản thân bà ta thừa biết, lập tức bị dọa đến mức muốn lùi lại phía sau.
Nhưng bà quen thói đanh đá, sau khi sợ hãi liền thẹn quá hóa giận, “Đồ con hoang, mày dám nguyền rủa tao! Tao sẽ thay mẹ mày dạy dỗ mày, xé nát cái miệng thối của mày mới được!”
Đầu óc Đỗ Tam Tư ngưng trệ, nhìn Vương thẩm như con gấu chồm lên, nàng hô một tiếng, theo bản năng cúi đầu, tóm lấy cái ghế bị gãy chân ở dưới đất lên, ném về phía trước.!
“Áá….!!”
Một tiếng hét thảm vang lên, Đỗ Tam Tư chỉ cảm thấy trong tay trống rỗng.
Chân ghế đụng phải thứ gì đó, sau đó không chịu khống chế mà rời khỏi tay, tiếp theo có tiếng rơi vỡ ầm ầm vang lên.
Đỗ Tam Tư không dám nhìn xem mình đập trúng cái gì, nước mắt rào rạt chảy ra, ngã ngồi trên mặt đất, vơ tay bắt được thứ gì đó liền vung vẩy ra xung quanh.
Giống như làm thế là có thể bách độc bất xâm.
Nhưng ngoài cửa lại yên tĩnh như chết.
“Câm miệng.”
Giọng nói bực bội của thiếu niên đột nhiên vang lên, tiếng khóc bỗng im bặt, lập tức đồ vật trong tay Đỗ Tam Tư bị người rút ra, trước mặt nàng chợt bao trùm bóng tối.
Đỗ Tam Tư kinh ngạc, phản xạ có điều kiện mà mở mắt ra, nhìn về phía trước.
Thiếu niên lạnh lùng diễm lệ đứng trước mặt nàng, môi mỏng sắc bén khẽ nhếch lên nụ cười mỉa mai, tiện tay ném con chó lông trắng vào ngực nàng.
“Vừa mới mồm mép lanh lẹ lắm mà? Trong tay ngươi cầm vũ khí, trốn gì mà trốn?” Hắn nhướng mày, cúi người xách Đỗ Tam Tư lên, “Bà ta đánh ngươi, ngươi không biết đánh lại à? Không có tiền đồ, đứng lên!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
