Cảm xúc của Đỗ Tam nương rất phức tạp.
Nàng luống cuống đỡ mấy đứa như học sinh tiểu học dậy, nàng cảm thấy chính mình lúng túng không làm nên trò chống gì, mà bốn phía đều là người phú quý cả, nàng đỏ ửng mặt, cảm thấy hơi xấu hổ.
Nàng chỉ là người làm công bình thường, còn rất nhát gan, lúc đối mặt với những kẻ có tiền lẫn đẹp trai đều không nhịn được chột dạ.
“Đến, đến rồi thì vào đi, mấy người này là…… A không đúng! Mời mọi người ngồi đã, ta rót trà cho mọi người.”
Đỗ Tam Tư cực kỳ xấu hổ, nàng không ngờ tiểu phản diện sẽ lừa nam chính tới đây.
Những công tử nhà giàu kia kỳ thật cũng nằm trong dự đoán của nàng, nhưng, nhưng nam chính…… là thái tử của Đông cung đó!!
Hai chân Đỗ Tam nương run lên, trong lòng lại thầm oán tiểu phản diện khuếch trương sự việc của nàng quá lớn, vi phạm nguyên tắc “Bình thường” của nàng. Nhưng nàng cũng hiểu rõ đây là ý tốt của tiểu phản diện, nàng không dám cự tuyệt ý tốt của người khác thì không thể trách người ta gióng trống khua chiêng được.
Nhưng, nhưng mà…… Thôi kệ, nàng chính là kẻ nhát gan.
Gặp chuyện xấu cũng nhát gan, gặp chuyện tốt cũng kinh hãi.
Cũng may ba đứa trẻ kia thông minh lanh trí, tự giác lấy ấm trà trong tay nàng ra, rót vào chén bên cạnh, thêm trà cho mọi người.
“Cô chủ cứ giao cho tiểu nhân là được, việc này tiểu nhân đã từng làm ở nơi khác rồi.”
“Đúng vậy cô chủ, ngài có việc gì cứ dặn dò, chúng tiểu nhân nhất định cố gắng hết sức.”
Mà những công tử kia cũng rất tự giác, nam chính cười lắc đầu, cũng không chú ý Đỗ Tam Tư nữa, chỉ bất đắc dĩ mà nhìn tiểu phản diện, tự mình chọn một chỗ ngồi sạch sẽ để ngồi, nhẹ nhàng nói: “Tam nương tử không cần lo lắng, ta chỉ tiện thể đến thôi.”
Tiểu phản diện thấy vành mắt nàng ửng đỏ, cong cong môi, “Cũng không cần quá cảm động.”
Ngón tay Đỗ Tam Tư xoắn xuýt lại với nhau, nàng hít một hơi thở sâu.
Mặc kệ, dù sao mọi người cũng tới cả rồi, không thể để bọn họ đến vô ích. Nàng thấy bên ngoài người qua đường đã nóng lòng muốn thử vào bên trong xem.
Ngày đầu tiên khai trương đã đón đầy khách quý vào cửa, còn có chữ viết do đích thân Tri phủ đại nhân tặng, lại có cả nha nội dẫn thái tử theo cùng đám công tử có mặt mũi khác tiến vào, ít nhất danh tiếng của nàng cũng vang xa.
Cho dù rượu và thức ăn không hợp khẩu vị, nhưng kiểu gì bọn họ cũng sẽ nể mặt tri phủ.
Đỗ Tam Tư chậm rãi ưỡn thẳng sống lưng, nhìn về phía tiểu phản diện cười cười, “Vậy…… tự ngươi tìm một chỗ ngồi xuống trước đi, ta chuẩn bị đồ ăn cho ngươi.”
Nàng cười chúm chím, phối hợp với vành mắt đỏ ửng nhìn dường như e lệ ngượng ngùng, khiến người khác nhìn mà rung động.
Tiểu phản diện gạt gạt cái mũi, hắn định nói muốn tự mình đi giúp đỡ, nhưng lại ngừng lại.
Hắn phải ở bên ngoài ổn định đám người ăn chơi trác táng này, vả lại…… Nếu ngày đầu tiên khai trương mà Đỗ Tam Tư không thể linh hoạt tự mình ứng phó được thì rượu có ngon đến mấy cũng vô dụng.
Nàng cần phải dũng cảm hơn.
“Đi đi.”
Đoạn Tam Lang chọn chỗ ngồi xuống, một đám ăn chơi trác táng ngồi ở hai cái bàn bên cạnh bên cạnh nhìn hắn với ánh mắt pha trò.
Công tử mặc áo lam ngồi ở phía đối diện cười cười, trong tay hắn cầm cây quạt, hai mắt nhìn đánh giá quán rượu, không được phú quý nhưng lại khiến người khác phải để mắt tới, đặc biệt cái ghế dựa này, hiển nhiên có cả tay vịn và đệm ngồi, thoải mái hơn nhiều so với ngồi bàn gỗ ghế vuông ở các quán rượu lớn kia.
“Vài ngày trước chúng ta còn đặt cược xem ngươi sẽ coi trọng người nào, kết quả…… chà chà, ngoài dự đoán mọi người nha.”
“Ngoài dự đoán cái rắm ấy,” Đoạn Tam Lang trợn mắt lườm người nọ, người này tên là Chu Quyền, là một trong những đám bạn chơi bời của hắn, tình bạn coi như khá tốt, nhưng không đến mức quá thân: “Một năm trước ngươi còn nói lão tử phải độc thân cả đời kìa!”
Đoạn Tam Lang ngẫm nghĩ, hắn cảm thấy không đúng liền phản bác “Ai bảo ta coi trọng nàng ta chứ? Ta chỉ thấy nàng ta đáng thương, tiện thể giúp một tay thôi.”
Chu Quyền cùng người khác cười ha ha, “Có thật chỉ đáng thương người ta không, nửa đêm hôm qua còn tới gõ cửa nhà ta.? Bình thường chúng ta muốn hẹn ngươi đi uống rượu cũng phải mười ngày nửa tháng mới hẹn được một lần, hôm qua chắc là lần đầu tiên ngươi cầu chúng ta phải không?”.
Việc hắn gõ cửa tối hôm qua thực sự đã khiến bọn họ nhìn hắn với ánh mắt khác.
Vốn tưởng rằng đây là một kẻ trong sáng trong đám ăn chơi trác táng, không ngờ kẻ trong sáng này cũng có ngày dính vào hồng trần, có ngày phải ăn nói khép nép với bọn họ.
Đoạn Tam Lang trợn mắt lên, “Ai cầu các ngươi? Haiz?! Là ta mời, mời hiểu không?!”
“Phụt.” Nói một đằng, làm một nẻo.
Đổng Thanh lặng lẽ, không ngồi cùng bàn với những người khác, nhưng rất có hứng thú nhìn quầy rượu kia vài lần.
Hàn Kiếm hắng giọng hỏi, “Nếu công tử muốn uống rượu, chúng ta có thể trực tiếp đi lấy.”
Đổng Thanh bất đắc dĩ liếc hắn một cái, “Vội gì chứ, không thấy Tam nương tử đang chuẩn bị à?”
Nhóm người bọn họ đột nhiên tới cửa, Tam nương tử không kịp chuẩn bị, lúc này quá nhiều việc không lo xuể. Nàng vẫn còn đang nói chuyện với ba đứa trẻ được mời đến hỗ trợ, e là phải đợi một lát mới đến chỗ hắn được.
Kỳ thật trà này khi uống cũng không tồi, Đổng Thanh nghĩ trà này không nồng đậm trăm vị như trà ngày thường uống, chỉ có một làn hương man mát làm tinh thần tỉnh táo, sảng khoái.
Những người khác cũng nghĩ như thế.
Lúc này Đỗ Tam nương mới hỏi rõ ràng, ba đứa trẻ kia có tên lần lượt là Kỳ Quan, Vương Câu, Chu Đán Đán. Ấy thế mà bọn nhỏ không phải bị tiểu phản diện tùy tiện mua ở ven đường, mà lấy từ sản nghiệp của mấy vị ăn chơi trác táng kia tới để hỗ trợ.
Bọn họ ngầm thông qua bản thân mà nể mặt Đoạn Tam Lang, cho hắn ân tình.
Đột nhiên Đỗ Tam Tư có cảm giác kỳ lạ.
Mấy vị “Ăn chơi trác táng” này cũng không phải loại công tử không học vấn không nghề nghiệp như trong tưởng tượng của nàng, ngược lại rất hiểu đạo lý, đối nhân xử thế.
Tục ngữ nói ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, bản thân tiểu phản diện không có khả năng không hiểu, nhưng vì sao hắn lại mang tiếng ác ở Lâm An chứ?
Kỳ quái……
Nàng không có thời gian nghĩ nhiều, cũng không trực tiếp mở ra chân tướng chuyện này, mang thực đơn cùng ấm trà đưa cho ba đứa trẻ, “Cứ làm theo lời ta nói, vất vả các ngươi, làm không tốt cũng không quan trọng, đây là lần đầu tiên chúng ta làm, cứ cố gắng làm hết sức là được. Đợi lát nữa mà đói bụng, các ngươi có thể tới phòng bếp lấy đồ ăn, ngoan, đi thôi.”
Dùng trẻ em chưa đến tuổi lao động, Đỗ Tam Tư có phần chột dạ.
“Vâng thưa cô chủ!”
Đại khái đây là lần đầu tiên ba đứa trẻ gặp được người chủ dễ nói chuyện như vậy, trong lòng buông lỏng.
Trên thực đơn có tám, chín món đồ ăn, tuy không nhiều lắm, nhưng ít nhất cũng có tên trên bàn. Quán rượu này chủ yếu bán rượu, bọn họ không cần phải học thuộc lòng các món ăn theo yêu cầu của chủ nhân trước đây, học không thuộc còn bị ăn đánh và bị phạt tiền.
Mấy người nhìn nhau một cái, ngay sau đó liền đi xuống.
“Khách quan, đây là thực đơn của quán rượu chúng tôi, rượu và thức ăn chỉ là đồ nhắm, lại là cô chủ tự mình làm, giá cả cũng rẻ thôi!”
Khách quan nhất định phải thử rượu ‘ Hổ Phách Bạch Tửu ’ này, cô chủ nói, đây tuy chỉ là một loại rượu, nhưng lại khác những nơi khác, có sáu vị đó!”
“Cô chủ còn nói, nếu hôm nay ai có thể uống sáu chén của ba vị cuối là ‘ Yên Hà Hỏa Thiêu ’ thì hôm nay sẽ miễn tiền thưởng, còn tặng thẻ hội viên trong một tháng! Hôm nay chỉ cấp cho ba người thôi.”
Sáu loại rượu, phân biệt theo nồng độ từ thấp đến cao mà phân biệt, tên rượu cũng rất thú vị.
Bạch Tuyết, Cam Lâm, Dương Xuân, Sở Hà, Hồng Liên, Hỏa Thiêu. Ba loại sau đều là rượu mạnh, gọi chung là “Yên Hà Hỏa Thiêu”, là cái tên mà Đỗ Tam nương suy nghĩ đến nửa đêm mới được, cũng là mánh khóe.
Đổng Thanh nhướng mày, đại khái có thể đoán được chủ ý bên trong, hắn chỉ hỏi: “ hội viên ’ là như thế nào?”
Kỳ Quan cũng không hiểu lắm, nhưng hắn nhớ rõ Đỗ Tam Tư nói, “Chính là sau này nếu khách quan tới tiệm, chỉ cần là hội viên thì sẽ được giảm 30%, còn được tích điểm. Một lượng bạc một điểm, nếu đủ một trăm điểm, chủ tiệm sẽ miễn phí tặng một lọ Hồng Thiêu mới ủ!”
Đổng Thanh mỉm cười, tiểu cô nương rất thông minh, biết kích thích lòng tham của người mà giữ chân khách.
“Tam nương tử đã nói vậy, tất nhiên ta phải thử một chút,” hắn cười cười, nói với người bên cạnh, “Hàn Kiếm, ngươi cũng ngồi đi.”
Mà bên kia, Đoạn Tam Lang vung bàn tay lên hô, “Cua hấp rượu, thịt bò, bún tôm …… Lấy ba món này đã, thêm sáu loại rượu mang lên đi!”
Hắn quét mắt nhìn mấy tên ăn chơi trác táng, thỏa thuê đắc ý, “Không nói những thứ khác, chỉ cần các ngươi uống hai ly của vị rượu cuối cùng, ta liền phục người đó.”
Chu Quyền lơ đễnh nói, “Ngươi kỳ vọng lớn như vậy vào nàng ấy, không sợ cuối cùng sẽ bẽ mặt sao?”
Dưới con mắt của hắn, quán rượu nhỏ này có rượu ngon gì chứ? Tam Thu Các trong thành có Bách Hoa Tửu được đưa từ kinh sư tới, cực kỳ hiếm có, hương thuần tuý, vị mạnh, có thể nói là tuyệt nhất!
Đoạn Tam Lang cũng không tranh luận với hắn, chỉ sai Vương Câu mang đồ lên.
Chu Đán Đán trộm nhìn qua cửa phòng bếp, sau đó kể lại phản ứng của mọi người cho Đỗ Tam Tư nghe. Đỗ Tam Tư cũng không sốt ruột, chỉ làm đồ ăn mà Kỳ Quan, Vương Câu báo lên, bưng thức ăn đi ra ngoài.
Vương Câu ngửi ngửi, vừa rồi hắn đã ngửi thử vài loại rượu nên vẫn còn nhớ rõ mùi hương
Nghĩ nghĩ, “Hẳn là một loại thuộc ba loại đầu, hình như là Cam Lộ, khách quan thấy thế nào?”
Vương Câu rất tò mò, vừa rồi lúc mở bình rượu ra, hắn kinh ngạc một chút.
Ba loại đầu còn tốt, không khác biệt mấy với những loại rượu ở các tiệm khác, chẳng qua là mùi rượu đậm đặc, mang theo mùi thơm của dược liệu. Nhưng ba loại rượu sau thuộc loại hiếm có, cuối cùng chỉ ngửi một chút Hỏa Thiêu” mà gay mũi như ngửi phải mù tạc.
Hơn nữa đột nhiên hắn phát hiện, mùi của sáu loại rượu này còn thơm hơn những loại rượu mà trước đây hắn từng ngửi? Hơn nữa mùi thơm cũng rất thuần túy, không mang theo tạp khí nào cả.
Hắn rất tò mò, ai ngờ khách nhân còn chưa trả lời thì Chu Quyền ngồi ở bàn bên kia lại đột nhiên kinh hô một tiếng, “Rượu thật mạnh! Quả thực như lửa đốt ấy!”
“Không chỉ mạnh, còn rất thơm mát!” Một người khác hiển nhiên là chuyên gia bình phẩm về rượu, “Không hề có cảm giác ngấy và chát!”
“Không thể nào, đây mới chỉ là ‘ Sở Hà ’? Không phải ‘ Hỏa Thiêu ’? sao!”
Bên kia, Hàn Kiếm trực tiếp cầm lấy ly rượu Hỏa Thiêu rót vào miệng.
Xuống cổ họng còn không có cảm giác gì, hai giây sau, khuôn mặt trầm lãnh đột nhiên ửng đỏ, trực tiếp chộp lấy trà hoa cúc bên cạnh đổ vào miệng, suýt nữa hất đổ đĩa sườn dê trong tay Vương Câu.
“Đây, rượu này ……” Hàn Kiếm kinh ngạc nhìn về phía Đổng Thanh.
Đổng Thanh cười nhạt, khẽ gật đầu, “Tên là Hỏa Thiêu, đúng là tên thế nào, nghĩa đúng như thế.”
Tiếng kinh hô hết đợt này đến đợt khác, Đoạn Tam Lang cười ha ha, “Ta đã nói các ngươi không uống được Hỏa Thiêu, hừ, hiện giờ tin chưa?”
Trong phòng bếp, Chu Đán Đán và Đỗ Tam Tư ở sau màn hưng phấn không thôi.
Thành công rồi! Thành công rồi!!
Đoạn Tam Lang có cảm giác gì đó, đột nhiên quay đầu nhìn về phía phòng bếp, nhíu mày.
Đỗ Tam nương đang trong lúc hưng phấn, nâng tay giơ ngón cái lên với hắn, ý nói: làm tốt lắm!
Đoạn Tam Lang ngẩn ra, bên tai nóng bừng, thu hồi tầm mắt lại, tiếp tục buộc bọn họ uống thử rượu.
Đổng Thanh ở bên cạnh cười nhìn.
Nói cũng kỳ, tuy rượu này từng vị nóng bỏng cay gắt khác nhau, nhưng sau khi ngừng lại thì lại có vị ngọt đọng lại nơi đầu lưỡi, tỏa ra từ trong bụng, hơn nữa mùi hương thơm mát không hề khó chịu, khiến bọn họ đã quen uống rượu ngọt đều thích thú không muốn buông tay.
Vị cay như vậy hơi làm người hoảng sợ.
Nhưng……chà, thử một lần cũng không có vấn đề gì?
Vậy…… Thử xem xem?
Rồi sau đó, càng thử, càng không dừng được.
Dần dần, quán rượu càng ngày càng náo nhiệt, khách nhân ngoài cửa đi vào thử, ngồi trong một góc ở tiệm rượm, lại vang lên tiếng kinh hô mới……
Đỗ Tam Tư che miệng lại cười trộm, tiện tay nhón mấy khối thịt bò đưa cho ba đứa trẻ “Hôm nay chủ tiệm ta cao hứng, mọi người cùng ăn đi.”
Chu Đán Đán phát sợ, “Cái này……”
“Không sao,” Đỗ Tam Tư chớp mắt, “Trên bếp còn có bánh bột ngô nhân đậu đỏ và móng heo, ta thấy bọn họ không ăn, chúng ta ăn là được.”
Ba người kinh ngạc, đãi ngộ ở nơi này tốt như vậy sao?!
Đỗ Tam Tư gặm bánh bột bắp, muốn đi ra ngoài tiếp đón khách khứa, nàng khai nghiệp, chung quy lại phải nói mấy câu mới được.
Nhưng lúc vén rèm cửa, đột nhiên Đỗ Tam Tư nghĩ đến một chuyện, tiểu phản diện đang bị thương thích.
Nàng lặng lẽ mở lồng hấp ra, bưng một món ăn bên trong ra, đi ra khỏi phòng bếp, hướng về phía Đoạn Tam Lang……
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)