Khi tia nắng ban mai tràn ngập khắp con phố dài, mùi thơm từ trong tủ kính bay ra khiến người ngửi thấy mà phát thèm. Sau khi đặt những bình rượu hảo hạng nhất lên kệ, Đỗ Tam Tư liền ra cửa gọi người bán hàng rong.
Hôm nay e rằng sẽ bận rộn cả ngày, nàng không thể đói bụng. Nhưng trong phòng bếp toàn bộ xoong nồi nấu nướng đã sử dụng hết. Nàng không kịp làm cơm sáng, chỉ có thể tạm thời mua một ít bột đậu để lót dạ.
Hàng xóm là Phạm đại thúc thức dậy sớm hơn cả nàng. Khi hòa thượng gõ mõ đi ngang qua ông đã bắc chảo nướng bánh, lần đầu tiên thấy Đỗ Tam Tư cũng mở cửa, ông có phần kinh ngạc.
“Tiểu Tam nhi, hôm nay chuẩn bị khai trương à?”
Đỗ Tam Tư: “……” Thôi được rồi, nàng không muốn phàn nàn về cái tên Tiểu Tam này nữa.
“Vâng, Phạm đại thúc,” Đỗ Tam Tư cười cười, đi vào cầm một bình “Bạch Tửu” màu hổ phách nồng độ thấp ra, “Hôm qua may mà thúc nhắc nhở, hôm nay tiệm của cháu khai trương, cháu tặng thúc bình rượu này.”
Phạm đại thúc liên tục từ chối, “Thật xấu hổ, ta cũng không giúp cháu được cái gì.”
Trước đó quán rượu bị mất trộm, ông còn lén làm chuyện mờ ám nữa kìa.
Ông không phải là người mặt dày, không ngờ Đỗ Tam Tư sẽ tặng mình đồ, nghĩ ngày thường ngầm bàn tán về nàng, nhất thời mặt hơi đỏ vì ngại.
Đỗ Tam Tư lại không quan tâm, người khác bàn tán cái gì nàng thừa biết, nhưng nàng muốn sinh tồn, tục ngữ nói bà con xa không bằng láng giềng gần, sau này biết đâu cũng có lúc cần Phạm đại thúc giúp đỡ, nàng cũng không thể trở mặt với hàng xóm.
“Không sao đâu, Phạm đại thúc, mới đây thúc giúp cháu dọn lúa gạo, cháu còn chưa cảm tạ thúc, hôm nay coi như cháu khuyến mại mừng làm ăn phát tài, thúc cứ cầm đi.”
Đỗ Tam Tư rất bận, không có thì giờ lãng phí với ông ta nên nàng buông bình rượu xuống, quay người đi về.
Phạm đại thúc giật mình, vội gói cái bánh nhân thịt gọi nàng lại, “Con bé này, nào có chuyện tự mình tặng đồ mừng làm ăn phát tài chứ, đen đủi…… Chắc cháu còn chưa ăn cơm hả? đây, đây, đây, bánh nhân thịt này coi như là tiền đại thúc mừng cháu, cháu cũng cầm đi”.
“Haiz, vậy Tam Tư không khách khí, cảm ơn Phạm đại thúc.” Đỗ Tam Tư vui vẻ, cười đi vào nhà.
Phạm đại thúc đứng tại chỗ một lát, cầm bình rượu lên nhìn, lại nghĩ Đỗ Tam Tư hiện giờ mới mười lăm tuổi, đã mất cả cha lẫn mẹ, lại tự mình chèo chống gia đình, đối xử với người khác lại không ghi thù…
Là đứa trẻ tốt.
Về sau nên giúp đỡ con bé thêm vậy, dù sao năm đó Đỗ mẫu cũng từng chăm sóc nương tử nhà hắn.
Nghĩ như vậy, Phạm đại thúc thuận tay mở bình rượu ra uống một ngụm.
Một vị cay cay, mát lạnh xông thẳng vào bụng, Phạm đại thúc giật mình ho một tiếng, nhìn chằm chằm bình rượu, chậm rãi hít vào một hơi, “Rượu này……”
Vị này hắn chưa bao giờ được nếm!
Trong lòng Phạm đại thúc dao động, không đếm xỉa đến bán bánh nhân thịt nữa, nhìn quán rượu với ánh mắt khác xưa, ôm bình rượu vào ngực.
Ai ya, e là tiểu Tam nhi sắp phát tài rồi.
Lúc hắn vội vàng cất rượu, trước quầy bánh nhân thịt, có hai nam nhân nâng một cột cờ đỏ được cuộn lại đi qua. Người đi đầu không ai khác chính là Đoạn Phó.
Đoạn Phó cười hì hì nhìn về phía quán rượu. Tuy quán rượu này bày biện mộc mạc, nhưng lại sạch sẽ, thoải mái, mới mẻ. Hai bên treo cờ rượu bằng vải bố bay phần phật. Trên quầy hàng đặt sổ sách, còn có một xấp giấy dầu.
Nhưng không thấy Đỗ Tam Tư đâu.
“Đỗ cô nương?” Đoạn Phó nâng cột cờ đỏ đi vào, “Đỗ cô nương có nhà không?”
Hắn vừa kêu xong liền thấy một con chó màu trắng chạy ra từ phía bên phải mành trúc, sau đó mành bị xốc lên, Đỗ Tam Tư cột chặt vai và tạp dề, nghiêng đầu nhìn Đoạn Phó, giật mình.
“Đoạn Phó?”
Đoạn Phó vui sướng, không ngờ Đỗ Tam Tư vẫn nhớ tên hắn.
Nhớ tới lời dặn của thiếu gia lúc mới ra cửa, Đoạn Phó lập tức niềm nở tiến lên, “Nương tử tốt lành, nô tài thay thiếu gia mang đồ tới, với lại mời nương tử xem cái này treo ở đâu cho phù hợp?”
Đoạn Tam Lang đưa đồ tới sao?
Đỗ Tam Tư giật mình, xoa xoa tay vào tạp dề, “Đưa cái gì?”
Tối hôm qua tiểu phản diện còn không vui khi từ biệt nàng, thế mà sáng sớm lại phái người tặng đồ cho nàng?
Đây chẳng phải giống như người khác tặng hoa, tặng quà trong dịp khai trương sao? Đỗ Tam Tư cảm thấy thích thú.
“Là cờ thêu tên quán rượu!” Đoạn Phó sai hạ nhân mở ra, “Suốt đêm qua, tú nương phải thêu hoa vàng khắc mây tím này cho may mắn. Thiếu gia nói quán rượu của nương tử thiếu tên, không đủ tươm tất, nên bảo nô tài mang tới đây.”
Đương nhiên lời nói ban đầu không dễ nghe như thế.
Đỗ Tam Tư ngẩn người, đột nhiên “A” một tiếng, vẻ mặt xấu hổ, “Chẳng trách ta cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó, hóa ra là cái này……”
Tên cửa tiệm mà cũng quên, khác gì đi học quên ngày thi chứ?
Đỗ Tam Tư hậm hực, Đoạn Phó phì cười, hỏi nàng, “Vậy xin hỏi nương tử, cờ rượu treo ở chỗ nào ạ?”
Đỗ Tam Tư tập trung nhìn, trên vải cờ đỏ có bốn cái vòng tròn bằng vải lụa trắng. Trong mỗi vòng tròn có một chữ như rồng bay phượng múa được viết bằng bút lông dày.
Bốn mặt của lá cờ đều thêu đám mây màu tím, trông thật lộng lẫy.
Tuy nàng chưa từng luyện viết thư pháp, nhưng vẫn nhìn thấy khí thế khác biệt trong nét bút này.
Nếu đi ở trên đường, cho dù không bước vào quán rượu này, nhưng chỉ cần liếc một cái sẽ bị thu hút bởi nét chữ như rồng lượn mây bay, ngoài cứng trong mềm này.
“Quán rượu Tam nương”
Đỗ Tam Tư thầm đọc lại một lần, đột nhiên mừng phát điên, “Chữ, chữ này thật đẹp, không ngờ chữ của Tam Lang lại đẹp như thế!”
Đoạn Phó bật cười, “Nương tử đoán sai rồi, tuy thiếu gia nghĩ ra chữ này, nhưng chữ thì lại do đích thân lão gia viết lên vào sáng sớm nay!”
“Cái gì?!” Tri phủ đại nhân viết chữ cho nàng?!
Đoạn Tam Lang…… Đoạn Tam Lang để tâm đến nàng như vậy sao?
Nàng không nhịn được có phần hoảng sợ, thiếu niên xinh đẹp quái gở luôn tỏ ra xấu xa với người khác, vì sao đối xử với nàng tốt như vậy? so với thiếu gia hoành hành ngang ngược trong tiểu thuyết kia thì giả thiết nhân vật đã sụp đổ hoàn toàn.
Đỗ Tam Tư kinh sợ, ngơ ngác nói: “Đoạn đại nhân vất vả, vậy…… vậy treo ở dưới hiên lầu hai đi, dựa vào cửa sổ, không chỉ dễ dàng lau chùi, mà cũng bắt mắt người khác, cũng không chắn đường.”
Đoạn Phó chỉ cười không nói, hắn hiểu cảm xúc được ưu ái mà lo sợ của Đỗ Tam Tư, nhưng hắn không ngạc nhiên chút nào.
E là Đỗ Tam Tư còn chưa biết, hiện giờ bên ngoài đang đồn đãi.
“Lạc nữ từ hôn, Tam Lang có tin mừng”.
Chuyện ở trước cửa Đoạn phủ hôm qua đã bị dân chúng lan truyền thành tin đồn nhảm. Sáng sớm, người hầu của Đoạn gia dậy ra cửa mua đồ ăn thì nghe thấy tin đồn thất thiệt này.
Bọn họ nói cô nương cương trực Lạc Thanh Mai từ hôn, nói Đoạn Tam Lang không phù hợp, cũng có người nói trong lòng Đoạn Tam Lang có người khác nên không muốn thành thân……
Một đoạn tình tay ba cứ như vậy được truyền ra.
Đoạn Phó vội vàng nói việc này cho Đoạn Cửu, Đoạn Cửu lại không phẫn nộ như trong dự liệu. Ông đã sớm đoán được việc này, chỉ nói “Tin đồn nhảm nhí không đáng nhắc tới”, ngược lại liền hỏi thăm Đỗ Tam Tư.
Lúc này Đoạn Phó mới nói cho Đoạn Cửu về cờ rượu này. Sau khi Đoạn Cửu nghe xong, hừ một tiếng, “Thằng nhóc khốn nạn kia viết chữ mà nhìn được sao? Nếu hắn viết, Tam nương tử mất mặt chỉ là chuyện nhỏ, sau này còn ai dám đến quán rượu kia chứ? Để ta!”
Từ nhỏ Đoạn Phó lanh lợi, sao có thể không nhìn ra ý đồ của Đoạn Cửu.
So với việc Đoạn Tam Lang bị từ hôn vì phẩm hạnh kém thì việc Đoạn Tam Lang có người trong lòng nên chủ động từ hôn có vẻ dễ nghe hơn.
Đoạn Phó liền chủ động nhận việc treo cờ, thu xếp gọi người tìm chỗ treo lên. Nơi này chỗ nào cũng quá nhỏ, tên cửa hàng nên treo bên ngoài, rất nhanh đã thu hút sự chú ý của người qua đường.
“Tiểu nhân xong việc rồi, hôm nay nương tử khai trương, nô tài liền chúc nương tử buôn bán thịnh vượng, sau này nếu gặp phiền toái, ngài cứ tới Đoạn phủ tìm tiểu nhân, tiểu nhân mà giúp được nhất định sẽ cố gắng hết sức.”
Chúc tụng xong Đoạn Phó liền rời khỏi quán rượu.
Đỗ Tam Tư còn đang ngẩn ngơ, bước vào phòng bếp nhìn đồ vật trong lồng hấp, ngược lại không nhịn được mà chạy ra nhìn lá cờ phấp phới tung bay trong gió.
Quán rượu Tam nương.
Quán rượu của nàng.
Nhà của nàng.
Từ nay về sau, một mình nàng một nhà, có sự nghiệp của chính mình, cũng sẽ không bị người ta bắt nạt cắt xén tiền công.
Con chó Tiểu Bạch cũng chạy ra, ngồi xổm bên cạnh nàng.
Trong miệng Đỗ Tam Tư cắn bánh nhân thịt, ngây ngốc cười hai tiếng, bế Tiểu Bạch lên vào phòng.
Từ nay về sau, nàng chính nữ chính tiệm!
Phạm đại thúc cất rượu xong, đi ra thấy người qua đường ngẩng đầu chăm chú nhìn lên trên, ông nhìn kỹ hơn liền thấy bốn chữ “Quán rượu Tam nương” khí thế thoáng đạt, ông cười khẽ.
Về sau không thể gọi con bé là tiểu Tam nhi, phải gọi là Tam nương tử rồi.
Gần trưa, cua hấp rượu thơm phức, chất thành đống trong lồng. Ngoài ra còn có cả chục đĩa đậu phộng chiên cùng thịt cừu thái hạt lựu. Còn cả gà cay thái hạt lựu, tôm nõn và thịt bò trong nồi, chỉ chờ Đoạn Tam Lang tới cửa.
Mà trước khi Đoạn Tam Lang tới, Đỗ Tam Tư vui mừng khôn xiết đón hai khách nhân đi ngang qua.
“Chủ quán, có đồ ăn không?”
Lúc đó Đỗ Tam Tư đang trêu đùa Tiểu Bạch, bất chợt thấy hai nam nhân mặc áo xám khoác tay nải tiến vào. Nàng hơi kinh ngạc một chút, một giây sau mới phản ứng lại, vội đứng lên, nở ra nụ cười phục vụ chuyên nghiệp, tiến lên rót hai ly trà hoa cúc cho bọn họ.
“Có, trước hết mời khách quan ngồi, đây là thực đơn,” Đỗ Tam Tư lấy một tấm gỗ mỏng từ quầy ra, đặt trước mặt hai người, hai mắt sáng quắc, “tiệm kinh doanh nhỏ, khách quan không chê thì có thể nếm thử đậu phộng rang muối và ít thịt sốt, cua nhồi thịt bò và thịt gà cay, có cả cơm, còn cả Hổ Phách Bạch Tửu mới ra lò.”
Đương nhiên quan trọng nhất chính là rượu!
Nơi này là quán rượu, không phải tiệm cơm! Những đồ ăn đó chẳng qua chỉ là đồ nhắm rượu, cho nên không chuẩn bị nhiều lắm.
Càng quan trọng là, quán rượu này không có người giúp việc, chỉ có mình nàng.
Một khách nhân nhìn trà hoa cúc ngẩn người, “Nước trà này có mùi gì thế? Rất nhẹ nhàng khoan khoái.”
Hiện tại ở các tiệm cơm, tiểu nhị đi lên đón khách thông thường sẽ đưa nước trắng, hoặc khá hơn là loại trà ngâm tiêu quế, đối với người lặn lội đi đường xa mà nói kỳ thật có phần ngây ngấy.
Đỗ Tam Tư liền cười, “Chỉ ngâm hoa cúc mà thôi, sạch tâm bổ phổi, còn khiến tinh thần tỉnh táo.”
Cánh hoa cũng là một loại hương liệu, hàng khô có bán, nhưng ít khi dùng để pha trà.
Trà hiện tại còn cho thêm muối ớt và lá quế, nhưng Đỗ Tam Tư cảm thấy nguyên liệu quá lãng phí nên chỉ ngâm mỗi hoa cúc khô.
Chủ yếu là tiết kiệm tiền và công sức, suy cho cùng pha trà cũng cần công sức và kinh nghiệm.
Người nọ nhìn Đỗ Tam Tư, nói “Tuổi nhỏ, nhưng có vài phần khéo léo,” nghĩ đến đây, hắn lại nhìn thực đơn mới mẻ này, ngẫm nghĩ nói, “Cho hai lượng thịt bò và một đĩa đậu phộng, còn cả Hổ Phách Bạch Tửu……Tuy chưa từng nghe thấy nhưng cứ cho hai ly đi.”
Đỗ Tam Tư lập tức đáp vâng, rất nhanh liền mang ra.
Đồ ăn vừa đặt trên bàn, hai người kia chưa kịp dùng cơm, đột nhiên ngoài cửa lại có vài nam nhân cao lớn đi tới, ngay sau đó là mấy công tử ưu nhã mặc áo tơ vàng, khoác áo choàng phú quý bước vào.
Đỗ Tam Tư sững sờ, chưa kịp phản ứng, những người này liền tò mò nhìn nàng, trong mắt suy đoán hỏi, “Tam nương tử?”
Đỗ Tam Tư ngơ ngác y hệt như hai khách nhân kia, theo bản năng gật đầu, “là ta.”
Mấy người nhìn nhau, nhịn cười tản ra, ngay sau đó, Đỗ Tam Tư liền thấy…… Tư Mã Thanh.
“Mừng ngày khai trương của Tam nương tử, không ngại tại hạ tới ngồi chứ?”
Cái gì gọi là cầu khách quý tới cửa? Đây mới là khách quý tới cửa!
Nhưng…… Nhưng nam chính cũng tới chỗ ta rồi? Đùi vàng này rất dày, nàng ôm không xuể. Chờ đã, cả nữ chính cũng tới chứ?
Đỗ Tam Tư cảm nhận được có âm mưu đến từ tình tiết câu truyện.
Nàng chưa kịp phản ứng gì thì tiểu phản diện lại xuất hiện một cách bá đạo.
Hắn ăn mặc một bộ đồ mới màu đỏ thẫm, tôn lên khuôn mặt xinh đẹp, môi hồng răng trắng càng thêm kinh diễm, hắn nhất quyết đẩy Đổng Thanh vào quán rượu, trợn trừng mắt quát, “Còn đứng đó làm gì? Không vào hỗ trợ đi.”
Vừa dứt lời, hai đứa trẻ khoảng 11 - 12 tuổi theo thứ tự bước vào, đột nhiên tiến tới chỗ Đỗ Tam Tư vái chào cẩn thận.
“Tiểu nhân thỉnh an cô chủ!”
Đỗ Tam Tư: “!!!”
Chiếc đũa trong tay khách nhân rơi lạch cạch một tiếng, bọn họ…… rốt cuộc đang ở chỗ nào thế này?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)