“Quán rượu mới khai trương, nhận được sự ủng hộ của các vị quý nhân, Tam nương xin cảm tạ một lần nữa. Hôm nay, nếu các vị đã để mắt thì Tam nương đã chuẩn bị mấy bình “Bạch Tuyết Dương Xuân” tặng chư vị. Tiểu nhị, mang lên đi.”
Ngày khai trương, không chỉ mời uống rượu, còn được tặng rượu.
Thế thì tiền thu về chẳng đủ bù vốn cũng nên?
“Tam nương tử khiêm tốn, mười năm cũng hiếm thấy được rượu ngon như thế này!”
“Chẳng qua nếu chủ tiệm muốn tặng, ta có thể đổi hai bình thành Dương Xuân không?”
“Đồ nhát chết, ta không cần Dương Xuân Bạch Tuyết, còn thêm mười lượng bạc! cô chủ tiệm, cho ta một lọ ‘ Hỏa Thiêu ’, ta mang về cho cha ta!”
Cái này gọi là kiếm khách.
Hơn nữa, hôm nay còn có ba người may mắn trở thành “Hội viên”, Đổng Thanh cùng Đoạn Tam Lang không tính, những người còn lại gồm Chu Quyền, Hàn Kiếm cùng một vị nhàn hán, mấy vị này đều là khách hàng lớn.
Chu Quyền là con cháu thế gia, Hàn Kiếm có xuất thân đáng ngại, nhưng thân phận tất sẽ không đơn giản, còn có vị nhàn hán kia.
Nhàn hán, trong sách ‘Mộng Lương Lục - cuốn mười sáu : phân trà khách sạn’ có ghi lại: Có người dân vào quán rượu, thấy đám con cháu nhà giàu uống rượu, trước mắt vái chào, cẩn thận đi qua, dặn người mua đồ về, xưng là “Nhàn hán”.
Đừng nhìn người này chỉ là người dân tầm thường, hắn qua lại với đám con cháu nhà giàu, thậm chí các quán rượu, thân phận hèn mọn nhưng thấy nhiều biết rộng, hắn đã nhớ kỹ “Quán rượu Tam nương” của nàng, từ nay về sau chính là chiêu bài sống của Đỗ Tam nương!
Nếu nói Đỗ Tam Tư có bất ngờ nhất về buổi khai trương hôm nay, ngoài Đổng Thanh cùng Đoạn Tam Lang ra thì chắc chắn chính là hắn nữa.
Mọi người vui sướng tiếp nhận “Dương Xuân Bạch Tuyết”, đây là lần đầu tiên nếm “Hổ Phách Bạch Tửu”, chẳng qua chưa ăn được đến năm phần bụng, nhưng lượng rượu trong hai bình nhỏ lại bằng bốn cái bình lớn của nhà khác, cho nên dù không ăn no bụng, nhưng đã say men rượu mất rồi.
Đoạn Tam Lang đã sớm có chuẩn bị, bởi vậy vẫn thong dong, lúc gần chạng vạng liền thay đổi thái độ đẩy một đám người ra ngoài, đám người Chu Quyền thì thầm vào tai hắn vài câu nói bậy: “Chẳng lẽ muốn lấy lòng Tam nương tử à?”
Đoạn Tam Lang mắng một câu, “Liên quan gì đến ngươi, ngươi định làm náo loạn động phòng à? Cút, cút, cút, lão tử muốn qua cầu rút ván!”
Chu Quyền cười ha ha, trong lúc vô hình, quan hệ giữa hai người dường như thân thiết hơn một chút.
Đoạn Tam Lang nhếch khóe miệng, không biết có phải do uống rượu hay không mà hắn không có cảm giác phiền chán khi uống cùng loại người này. Hắn sai người hầu đưa từng người trở về, riêng hắn ở lại quán rượu.
Người dần tản đi hết, Đỗ Tam nương cũng mệt đến mức thở hổn hển, chỉ sợ không kịp tới ban đêm, rượu nàng ủ trong dự định đang đợi thu lại, số rượu chắt ra đều có định mức.
Mà ngoài Đoạn Tam Lang, còn cả đám người Đổng Thanh ở lại.
Đổng Thanh cố gắng khắc chế, nhưng sắc mặt ửng đỏ. Hàn Kiếm ỷ vào mình có thân thể cường tráng, uống hai bình, hiện giờ đã phát huy hiệu quả, phải dựa vào người khác nâng mới cố gắng đứng lên được, vì thế không ngạc nhiên khi bị Đoạn Tam Lang cười nhạo.
“Không uống được cũng đừng uống, cứ phải chứng tỏ là hảo hán làm gì, hừ.” Đoạn Tam Lang cười trên nỗi đau của người khác, nhìn Hàn Kiếm đứng không vững, chỉ tiếc Đổng Thanh vẫn còn đứng thẳng.
Đổng Thanh mỉm cười, hắn phát hiện Đoạn Tam Lang chẳng qua chỉ có tính nết con nít, vui mừng hay tức giận đều hiện lên mặt, cũng không khó hiểu.
“Kinh sư có rượu, nhưng Hàn Kiếm lại chưa từng nhấm nháp qua vị rượu này, uống nhiều cũng tốt, nhưng lại khiến hai vị chê cười,” Đổng Thanh nho nhã lễ độ, trên mặt ửng đỏ nở nụ cười, đột nhiên nói với Đỗ Tam nương, “Nhưng giá bán rượu của Tam nương tử hơi thấp, hôm nay vẫn tạm chấp nhận, sau này không biết vật hiếm tất sẽ quý, tuy có thể kiếm được bạc triệu mỗi ngày, nhưng vẫn đáng tiếc.”
Hắn chưa nói thẳng ra là: tuy rượu ngon, nhưng nếu giá thấp mà cứ thế mãi, người khác cũng sẽ không chú ý nữa.
Rốt cuộc trong suy nghĩ của người bình thường, rượu ngon tất phải có giá cao, nếu không có giá cao, sao có thể xem là rượu ngon?
Đỗ Tam Tư biết đạo lý này, nhưng tính cách nàng nhút nhát, cũng không có ý tưởng một bước lên trời, kể cả muốn tăng giá, cũng không dự định tăng quá nhiều.
Đối với bé gái mồ côi như nàng mà nói, nhiều tiền hơn chưa chắc đã là phúc, chỉ cần có thể nuôi sống chính mình…… Chờ đã, có thể nuôi sống ba đứa tiểu nhị cùng với nộp thuế, mua nguyên liệu là tốt rồi.
Rượu Hỏa Thiêu có giá mười lượng một bình, hôm nay bán được sáu bình, sáu mươi lượng, trực tiếp thu hồi đủ tiền vốn của nàng.
Tuy nhiên nàng cũng không nói việc này cho nam chính, nàng không muốn có liên quan gì với nam chính cả, bởi trong phần tóm tắt của nguyên tác, nam chính được giới thiệu là một kẻ thích đối đầu, bất kể ai đối xử tốt với nam chính hoặc là người mà nam chính tán thưởng thì y cũng không màng tất cả mà tiêu diệt!
Hiện tại sắc mặt Đỗ Tam Tư bất biến, thong dong cười nói: “Đổng công tử nói đúng, chẳng qua quán rượu mới khai trương, cần cố định lưu lượng khách trước đã.”
“Lưu lượng khách?” Đổng Thanh cảm thấy mấy chữ này thú vị, nhẹ nhàng cười, “Cũng hợp ngữ cảnh.” Khách nhân như nước chảy tới chảy lui, chẳng phải chính là “Lưu lượng” sao?
Đoạn Tam Lang nhìn hai người nói chuyện, không hiểu sao thấy rất khó chịu.
Nói chuyện thì cứ nói, sao lại cứ nhìn đối phương mà cười như hoa thế chứ?
“Ê!” Đoạn Tam Lang đuổi người, “Trời tối rồi, lão cha còn chờ ngươi về ăn cơm đấy, sao ngươi chưa về?”
Nụ cười của Đỗ Tam Tư cứng ngắc lại, suýt nữa toát mồ hôi hột.
Tỉnh lại đi tiểu phản diện, nhìn xem người trước mặt ngươi đi, đây là thái tử đấy!! Ngươi muốn bỏ mạng à?!
Nàng cuống quít hoà giải, túm chặt tay tiểu phản diện, cười quở trách, “Đổng công tử là quý nhân, lát nữa sẽ phải quét tước quán rượu, chỉ sợ đụng phải công tử. Vừa nãy nha nội nói đúng, sắc trời đã tối, công tử nên trở về nghỉ ngơi, trời lạnh, phải chú ý gió lạnh nữa.”
“Ta không có ý này!” Đoạn Tam Lang tức giận nói.
“Câm miệng!” Đỗ Tam Tư sốt ruột quát.
Vẻ mặt Đoạn Tam Lang khó tin “…… Ngươi quát ta?!” Hắn mang người tới cổ vũ nàng, kéo khách đến cho nàng, nửa đêm gõ cửa nhà người ta ăn nói khép nép cố hết sức tìm khách cho nàng “Ngươi lại vì nam nhân khác mà quát ta?!”
Nam nhân khác cùng với đương triều thái tử Đổng Thanh nhếch nhếch khóe miệng.
Hàn Kiếm đứng ở bên cạnh nghe thấy, đột nhiên vui vẻ, nhìn tiểu phản diện với ánh mắt hứng thú.
“……”
Sao nhìn bộ dáng tiểu phản diện có chút uất ức thì phải?.
Đỗ Tam Tư sững sờ nhìn hắn, vừa không thể giải thích rõ thân phận của Đổng Thanh, vừa khiếp sợ với câu nói không chút do dự vừa rồi của chính mình, nhất thời líu lưỡi lại, “Ta…… Không phải ta quát ngươi, ta chỉ…… chỉ diễn giải lại lời ngươi nói, hơi trau chuốt thêm thôi.”
Đoạn Tam Lang cười giận, “Ai cần ngươi trau chuốt? Lão tử chính là đuổi người đấy!”
Xong rồi, Đỗ Tam Tư tưởng tượng lung tung, thằng nhãi này quả thực thay đổi cách chết rồi, một lát nữa có khi đánh nhau với người ta ở tri phủ cũng nên?
Không được, phải giáo dục lại một chút cho ổn mới được.
Đỗ Tam Tư đang muốn nói chuyện, Đổng Thanh đã buông tiếng thở dài trước, “Biểu đệ đừng tùy hứng,” hắn dở khóc dở cười nhìn Đoạn Tam Lang, dường như không hề có chút vướng mắc gì, chẳng có điểm nào giống miêu tả “Lãnh khốc phúc hắc, tàn nhẫn vô tình” như trong nguyên tác về vị thái tử của Đông cung này, “Ở nhà bá phụ cũng chờ đệ dùng cơm, sao huynh có thể để lại mình đệ ở nơi này chứ?”
Lại nói, rõ ràng Đoạn Tam Lang cũng uống hơi say, khi nói chuyện đã không lựa lời.
Đỗ Tam Tư giật mình, thái tử này…… sao lại có vẻ dung túng sủng nịch đối với tiểu phản diện thế nhỉ? Còn tự xưng là huynh?
Cái này…… Giả thiết về vị thái tử này sụp đổ rồi chăng?
Trong lúc Đỗ Tam Tư còn đang đứng ngây người, tay Đoạn Tam Lang đã bị một lực mạnh mẽ kéo ra ngoài, tập trung nhìn lại, thấy Đổng Thanh thuận tay đè lại bả vai Đoạn Tam Lang, bộ dáng như kiểu “Huynh đệ tốt” mà mang người đi.
Đỗ Tam Tư…… Đỗ Tam Tư ngạc nhiên đến rớt quai hàm.
Cốt truyện phát triển ngoài dự kiến, nàng hơi ngỡ ngàng.
Vẻ mặt của Đoạn Tam Lang hoảng hốt, đại khái cũng không ngờ Đổng Thanh lại kiên quyết kéo hắn đi. Ánh mắt Đoạn Tam Lang lạnh lùng, hai tay bấu chặt vào cánh tay hắn, “Buông tay! Ta thân thiết với ngươi lắm sao?”
Đổng Thanh cười nhạt, cánh tay trượt xuống, thuận thế bắt lấy cổ tay hắn vòng ra sau người, bắt chéo hay tay hắn sau lưng, ung dung đi tiếp không hề dừng lại.
“Trưởng huynh như cha, đã ra bên ngoài thì huynh đương nhiên muốn thay lệnh tôn chăm sóc biểu đệ, không phụ bá phụ khẩn thiết chiêu đãi”
Trên mặt tiểu phản diện càng ngày càng đỏ, lại bị chọc tức, nghiến răng nghiến lợi giãy giụa, “Ngươi … thả … tay ra!”
Đổng Thanh chỉ cười không nói.
Hắn là thái tử của Đông cung, từ nhỏ đã được những sư phụ võ công tinh nhuệ nhất cả nước trực tiếp dạy dỗ, ngay cả những tướng quân giỏi cầm binh đánh giặc cũng chịu thua dưới tay hắn. Chế phục một đứa trẻ như Tam Lang, cơ bản không cần tốn nhiều sức.
“Đổng Thanh!!” Đoạn Tam Lang bùng lửa giận quát.
Thằng cụ nhà nó chứ, ở trước mặt cha hắn giả bộ hào hoa phong nhã, ôn hoà hiền hậu dễ gần, hóa ra lại dối trá như vậy, sau lưng lại có bộ dạng này!
Hắn tức chết mất!
Đám người Hàn Kiếm cười tươi đi ở phía sau, thuộc hạ đỡ hắn thấp giọng nói: “Đừng nói gì cả, công tử nhà chúng ta cùng Đoạn nha nội thoạt nhìn như là hai huynh đệ thật sự.”
“Đây không phải là kinh sư, lại không có huyết thống,” Hàn Kiếm say khướt mở miệng, “Hiếm khi công tử được thả lỏng như thế, nhưng mà……”
Hắn dừng một chút, “Nếu vị kia biết, e là không phải chuyện tốt. Kết cục của con ngựa Hàn Tiêu mà công tử thích ra sao, các ngươi chưa quên chứ?”
Con liệt mã Hàn Tiêu chính là loại ngày chạy ngàn dặm, từng là ngựa cưỡi mà Tư Mã Thanh thích nhất, nhưng lại bị vị kia giết rồi làm thịt viên đưa đến bàn ăn của Tư Mã Thanh. Khiến Tư Mã Thanh lâm bệnh mấy ngày, nhưng vị kia chỉ dối trá rớt hai giọt nước mắt, mà bề trên vờ như không biết chuyện này, thiên vị đến thế là cùng!
Mấy người liếc nhau, lập tức gật đầu, “Yên tâm, chúng ta nhất định giữ kín miệng của mình, tuyệt sẽ không làm vị kia phát hiện.”
Vị tiểu nha nội này tuy là người không biết trời cao đất dày, nhưng ít ra còn khá thú vị, lại không phải chỉ biết ngồi đợi làm thịt như con liệt mã Hàn Tiêu kia.
Đỗ Tam Tư đứng dựa vào cửa nhìn mấy người kia đi xa, đặc biệt thấy Đoạn Tam Lang không thể giãy giụa ra khỏi tay Đổng Thanh mà thẹn quá thành giận rồi lại không thể không chấp nhận, quả thực…quả thực muốn bật cười thành tiếng.
Chà, xem ra nàng lo lắng thừa rồi.
“Chẳng lẽ vì ta gây ra hiệu ứng cánh bướm? hay là nhân vật tin đồn bị sụp đổ khắp nơi rồi?” tại sao mọi thứ đều khác xa với tưởng tượng của nàng vậy? Đỗ Tam Tư suy nghĩ, liệu điều này có phải chứng tỏ tiểu phản diện đã vượt qua tử kiếp rồi, không cần lo lắng nữa chăng?
Nàng ngẫm nghĩ mãi, phía sau bất chợt truyền đến tiếng nói của Kỳ Quan, “Cô chủ, kỳ thật…… Kỳ thật nha nội muốn ở lại tặng đồ cho ngài, vừa rồi ngài vội vàng nên ngài ấy chưa nói được, nhưng đồ vật đã nâng vào cho ngài rồi, nói là lễ vật mừng ngài khai trương.”
Đỗ Tam Tư kinh ngạc, “Có cả lễ nữa à?” Nàng cho rằng hắn mang khách nhân tới cũng đã đủ rồi.
Kỳ Quan cười thần bí, “Ngài cứ xem sẽ biết, đều là thứ tốt đấy!”
Đồ gì mà thần bí như vậy, khuôn mặt nhỏ của Đỗ Tam Tư ửng đỏ.
Liệu có phải là đưa tiền tới chăng?!
Nàng cứ thô tục thế thôi.
Đỗ Tam Tư hưng phấn bước đi, thấy một cái hòm lớn trên lối đi nhỏ, bỗng chốc tim đập lỡ một nhịp.
“…… Áo lông chồn.”
Quần áo mùa đông mà đêm qua nàng cực kỳ ao ước.
Từ nhỏ đến lớn, chưa có ai chuẩn bị quần áo mùa đông cho nàng.
Nàng chỉ nhìn lâu một chút, hắn liền chú ý tới sao?
Trái tim Đỗ Tam Tư nóng lên, không nhịn được chạy tới cửa sổ mà nhìn xung quanh, nhưng đã không thấy bóng dáng của tiểu phản diện ……
Có lẽ, có lẽ nàng suy nghĩ nhiều.
Đỗ Tam Tư mím môi, có lẽ tiểu phản diện tiếp cận nàng là có mục đích riêng, đúng hay không?
Nàng thu hồi ánh mắt.
Đúng lúc nàng xoay người, từ hướng nào đó cũng truyền đến một ánh nhìn lạnh lùng xen lẫn mỉa mai.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



