Trời đã khuya, trăng vắng lạnh lẽo.
Trong hẻm Yên Liễu truyền ra tiếng mỹ nhân cười khẽ, mùi phấn son theo gió bay tới, từ xa có thể thấy đám lão gia, công tử mặc áo gấm đi vào bên trong.
Bọn họ mặc áo da cừu, tuy bây giờ mới tháng 9, tháng 10, nhưng thời tiết khá lạnh, không có bụi bẩn, rất thích hợp mặc vào ban đêm. Đây vẫn là thứ mà đám quan viên phú hào dùng để ganh đua so sánh, phần lớn áo được chọn làm bằng da động vật, có thể lịch sự hơn hoặc trông duyên dáng tinh xảo, đều có phần hơn người.
Mà dân chúng bình thường chủ yếu mặc “lông giấy” làm bằng vỏ cây dâu tằm luộc, đánh bóng rồi khâu lại. Đây cũng coi là chứng tích của nghề làm giấy thời Tống. Loại lông giấy này rẻ, dùng bền, rắn chắc, mặc vài bộ quần áo này, đốt thêm mấy cục than cũng có thể chống lại giá rét của mùa đông.
Còn bông gòn, ruột bông thì chỉ có người trong hoàng thất hoặc người cực giàu có mới dùng. Đồ bằng bông cực kỳ hiếm thấy, theo lịch sử ghi lại, bông chỉ phổ biến trước và sau triều Minh, Tây Tấn bắt chước Tống, đồ bằng bông rất hiếm.
Đỗ Tam Tư thầm thở dài, nếu nàng ở nông thôn chưa biết chừng có thể làm ra áo bông. Nhưng trong nhà nguyên thân lại chỉ có một quán rượu, đồ trong phòng đã bán sạch.
Hơn nữa lúc đầu để chôn cất mẹ nguyên chủ, nàng thậm chí còn suýt không mua nổi lông giấy, may mắn hiện giờ trong tay có hơn năm mươi lượng bạc và 800 đồng xu, sau này mua gia vị cùng nhu yếu phẩm xong thì vẫn dư sức mua thêm bộ quần áo mùa đông và lông giấy.
Dù sao nàng cũng không có năng lực khâu khâu vá vá may quần áo.
Nàng xoa xoa tay, thu hồi ánh mắt ao ước áo bông lại, nghĩ đến rượu trong nhà chợt thấy an tâm.
Có rượu bên cạnh, nàng không chết rét được.
“Về tới nhà rồi.” Nửa khắc sau, Đỗ Tam Tư mang theo Tiểu Bạch về tới tiệm.
Trời đã tối, mọi nhà đều châm đèn sáng, Đoạn Tam Lang không muốn vào quán rượu, chỉ nhắc nhở nói: “Ngày mai cứ khai trương bình thường, giữa trưa ta sẽ dẫn người tới.”
Nói xong hắn chuẩn bị rời đi, Đỗ Tam Tư do dự một chút, sau đó mở miệng nhắc nhở, “Vậy ngươi…l… đi đường cẩn thận nhé.”
“Còn cần ngươi nhắc nhở?” Đoạn Tam Lang khép tay áo lại, quay đầu đi thẳng.
Đỗ Tam Tư nhún nhún vai, nàng cũng có ý tốt, tiểu phản diện không cảm kích thì thôi, dù sao nàng không làm chuyện gì xấu cả.
Đỗ Tam Tư vào phòng, quay lại đóng cửa, sau đó chui vào phòng bếp.
Nàng đói quá rồi.
Ở đầu phố, Đoạn Tam Lang nhìn ngọn đèn dầu trong quán rượu tỏa sáng, không lâu sau liền thấy ống khói bốc lên. Hắn bật cười, xoay người đi vào ngõ nhỏ đang bắn pháo hoa.
Trong ngõ không chỉ có ca vũ múa hát, thanh lâu mà còn có Giáo Phường ti (cơ quan quản lý âm nhạc), quán nhạc khúc. Tiếng vỗ tay cả ngày lẫn đêm không ngớt. Chiêng, trống, bát vàng, đàn nhị hợp tấu không ngừng.
Ở bên cạnh đạo sĩ đoán quẻ bói mệnh có mấy thư sinh bày quán bán chữ, nhạc khúc, tiện thể còn bày công cụ pha trà. Vì gần chợ bán quần áo, nữ hầu bốc vác từng thớ vải sặc sỡ ra xe. Trên xe vải lụa Hương Châu khiến bọn họ ngẩng đầu lên nhìn, quên sạch từ ngữ trong sách thánh hiền.
Đoạn Tam Lang đi qua đường phố với đủ loại hàng quán, trực tiếp vào một nhà “Tiệm quần áo đủ loại của Trương bà bà”, đập năm mươi lượng bạc xuống quầy hàng, nhẹ nhàng nhướng mày.
“Cho ta hai bộ quần áo mùa đông của nữ tử, kiểu dáng thấp hơn ta nửa cái đầu, lấy thêm một bộ áo lông chồn mới, màu tuyết trắng mềm mại nhất và ba hoặc năm bộ quần áo nội y.”
Đoạn Tam Lang lại đi qua dãy hàng bán son phấn cùng tửu lầu bên cạnh, gặp mặt ăn cơm cùng mấy vị ăn chơi trác táng hơn một canh giờ, sau đó mới trở về phủ. Lúc này đã gần đến canh ba, Đoạn Cửu đã sắp xếp chỗ nghỉ cho Đổng Thanh.
Đoạn Phó đã quen đợi hắn, nhưng nhìn Đoạn Tam Lang xách một túi đồ to phía sau liền hỏi, “Thiếu gia đi mua đồ sao không gọi tiểu nhân, để tiểu nhân xách đồ cho ngài.”
“Không cần, ta tự làm được.” Đoạn Tam Lang đẩy tay hắn ra.
Đoạn Phó sờ sờ đầu, “Thiếu gia muốn mua thêm quần áo? May quá, hai ngày trước lão gia còn gọi Trương bà bà làm cho ngài mấy bộ quần áo mới, hiện giờ e là mới bắt đầu làm, chuẩn bị cho ngài mặc lúc làm lễ trưởng thành.”
Lễ trưởng thành.
Nói đến lễ trưởng thành, Đoạn Tam Lang không nhịn được hừ một tiếng.
“Đổng Thanh kia chẳng qua chỉ là cháu trai của một vị học sĩ, thế mà cái gì cha cũng nói với hắn, ngay cả khi nào ta trưởng thành cũng nói.”
Đoạn Phó không hiểu rõ chuyện này lắm, “Dù sao công tử nhà họ Đổng cũng là người trong kinh, biết đâu quen biết con rồng cháu phượng cũng nên, đương nhiên lão gia muốn thân cận.”
Thân cận, hắn thấy cha hắn có vẻ kiêng kị thì đúng hơn.
Đoạn Tam Lang bĩu môi, đúng lúc đi đến cửa viện của chính mình thì phát hiện trong đình có nam nhân đang uống rượu ngắm trăng.
“……”
Cây liễu rủ nghiêng, trăng thanh gió mát chiếu vào vách tường lưu li; cây bách xanh in bóng xuống hồ, ánh sáng mờ ảo lay động cành lá sặc sỡ.
Vườn đẹp, thanh tịnh lịch sự tao nhã, đại đình vuông vức trong viện rất thích hợp cho việc hóng mát vào giữa hè tháng sáu, sảng khoái nhất là cởi trần mà nằm trên sàn nhà được quét dầu cây du đồng* nhẵn bóng.
(*cây du đồng: loại cây mà quả có dầu, ép lấy dầu dùng được)
Nhưng bây giờ đình viện bị Đổng Thanh chiếm, không chỉ thế, viện này còn có nhiều rất nhiều thị vệ đứng ở góc tường, ven đường.
Sắc mặt Đoạn Tam Lang không tốt lắm, dương cằm cao ngạo mà khinh thường thị vệ hai bên. Hắn đi vào bên trong, lúc đi ngang qua đình cố ý trợn mắt lườm Đổng Thanh.
“Hừ!”
Bọn thị vệ: “……”
Đổng Thanh ngạc nhiên, thấy một tiểu thiếu gia lại như người hầu ôm cái túi lớn vào trong phòng. Khuôn mặt diễm lệ, tinh xảo, gò má sắc sảo, nốt ruồi son nơi khóe mắt mọc đúng chỗ lý tưởng, e rằng vài năm nữa thiên hạ lại xuất hiện thêm một mỹ nam tử.
Có điều Đoạn Tam Lang còn quá trẻ.
Đổng Thanh vuốt chén rượu trong tay, ngón tay mượt mà đầy đặn, khớp xương rõ ràng, ánh mắt phản chiếu khuôn mặt của chính mình trong rượu, không nhịn được lắc đầu bật cười.
“Ê, sao ngươi lại ở đây?”
Vừa nãy Đoạn Tam Lang đi vào phòng, không lâu sau đã đi ra, vẻ mặt khó chịu, hiển nhiên coi Đổng Thanh là khách không mời mà đến.
Thị vệ đứng ở hai bên không biết có phải quá yên tâm với Đổng Thanh hay không hoặc là được Đổng Thanh căn dặn mà không so đo với sự vô lễ của Đoạn Tam Lang. Bọn họ chỉ liếc mắt đánh giá thiếu niên.
Càng nhìn càng kinh hãi.
Trên người Đổng Thanh mang theo men say, cặp mắt càng trở nên nồng nàn, chân thành tha thiết. Hắn giơ chén rượu trong tay lên, “Biểu đệ đặc biệt sai hạ nhân chuẩn bị rượu ngon, trong nhà vi huynh khuôn phép cực kỳ nghiêm ngặt, hiếm khi được uống rượu ngon nên không nỡ bỏ qua.”
Đoạn Tam Lang nhướng mày, hắn quên mất, chính mình sai người chuẩn bị rượu ngon canh ngọt, chính là rượu mới lấy từ chỗ Đỗ Tam Tư về.
“Rượu đâu?” Đoạn Tam Lang vỗ vào lan can bên đình, cánh tay vừa chống xuống vừa quay người bước vào đình, cầm bình rượu lên lắc lắc, tức giận nghiến răng nghiến lợi, “Ngươi uống hết rồi?!”
Đáng ghét, hắn còn chưa uống giọt nào!
“Đây là rượu mạnh, ta không uống nhiều, còn lại bảo bá phụ cất đi,” Đổng Thanh cười tủm tỉm mà đưa một bát rượu qua, “Vả lại đệ còn chưa cập quan, uống ít thôi, một bát này cũng đủ cho đệ uống.”
“Ai cần ngươi lo.” Đoạn Tam Lang tay mắt lanh lẹ mà lấy bát rượu qua, không nói hai lời liền uống ừng ực ừng ực, sau đó lườm Đổng Thanh một cái rồi dựa vào lan can ngồi xuống.
Đổng Thanh chỉ cười không nói, thầm nghĩ ta muốn xen vào thì tất sẽ làm được.
“Ê, ngươi còn chưa trả lời ta,” Đoạn Tam Lang nhíu mày, “Trong phủ có phòng cho khách, sao ngươi lại ở chỗ này?”
Hắn rất hoài nghi, đây có lẽ không phải chủ ý của Đoạn Cửu.
Hắn thừa hiểu tính cách cha mình? Buổi chiều gặp mặt hắn phát hiện thái độ Đoạn Cửu rụt rè, ra vẻ đứng đắn, rõ ràng là giả bộ ở trước mặt Đổng Thanh.
Hơn nữa Đoạn Cửu còn ám chỉ mình cách xa hắn một chút, chắc chắn sẽ không sắp xếp hắn nghỉ ngơi bên cạnh mình mới đúng.
Quả nhiên……
“Tại hạ muốn ở Lâm An một tháng rưỡi, nên tất nhiên muốn tìm người nào thông thạo Lâm An mới được. Vi huynh nghĩ lại, người này ngoài biểu đệ ra thì chẳng ai có thể đảm đương được trọng trách này,” Đổng Thanh hùng hồn nói, “Như thế cũng là cơ hội tốt để huynh đệ chúng ta thân thiết hơn.”
Thân thiết cái con bà ngươi!
Ánh mắt Đoạn Tam Lang cảnh giác, “Ngươi đến Lâm An là để du sơn ngoạn thủy?”
“Núi xanh tiếp núi xanh, nhà lầu nối nhà lầu, ca vũ Tây Hồ khi nào dừng? Gió mát thổi làm say lòng du khách, ngỡ rằng Hàng Châu là Biện Châu” Đổng Thanh cười hỏi, “Lâm An phồn hoa, Tô Hàng tuyệt nhất, văn nhân mặc khách tranh nhau tới, sao ta lại không đến chứ?”
Nói hay lắm.
Nhưng hắn không tin.
Đoạn Tam Lang híp mắt lại, đột nhiên trong lòng nảy ra ý tưởng. Cha hắn rõ ràng kiêng kị người này, lại cố ý giả vờ thân thiện, xem ra khó giải quyết, chẳng lẽ Đổng Thanh……là người bí mật điều tra mà kinh thành phái tới đây?
Lâm An là thành lớn, ngoài ra còn có nguồn thu béo bở, nếu trong triều đình có người đố kỵ buộc tội cũng không lạ. Hơn nữa nếu muốn gây rắc rối cho cha hắn cũng không khó, bởi vừa hay hắn là nha nội ăn chơi trác táng của tri phủ Lâm An.
“Không sao, vi huynh có thể đi theo ngươi.” Đổng Thanh nói với theo.
Đoạn Tam Lang: “……” Quả nhiên người này cố ý tiếp cận hắn!
Đột nhiên, Đoạn Tam Lang nhớ tới chính mình bị ám sát hai lần, trong lòng căng thẳng, ánh mắt nhìn về phía Đổng Thanh có phần hung ác nham hiểm.
“Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?”
Đổng Thanh lặng lẽ cười, chàng thiếu niên còn quá trẻ, so với Thao Thiết* ăn thịt người trong triều đình cùng hoàng đế ngồi trên ghế rồng vui buồn không hiện ra nét mặt thì chàng thiếu niên này có hung ác đến mấy cũng chỉ là con mèo xù lông trong mắt hắn.
Đoạn Tam Lang mất hứng, nhưng nhớ đến việc ngày mai quán rượu nhỏ khai trương nên hắn nheo mắt lại, khoanh tay uy hiếp, “Ngươi muốn tới thì tới, đừng hối hận là được.”
Đổng Thanh mỉm cười, “Ta làm gì chưa bao giờ nghĩ đến hai chữ hối hận, chỉ cần không thẹn với lương tâm.”
Đoạn Tam Lang hừ một tiếng, quay đầu bước đi.
Thị vệ tên là Hàn Kiếm từ ngoài đình bước vào, “Vị Đoạn nha nội này tính tình còn nóng hơn cả vài vị trong hoàng cung kia.”
Một người khác cũng lạnh nhạt nói: “Hắn là rắn đất, hiển nhiên cho rằng có thể áp đảo rồng.”
Nhưng mà rồng và rắn một con trên trời, một con dưới đất. Nếu cứ nghĩ theo kiểu ếch ngồi đáy giếng thì không khác gì tự tìm đường chết cho mình.
Đổng Thanh hơi nhíu mày lại, cảnh cáo, “Tính tình Tam Lang như con nít, lại là con trai độc nhất của Đoạn Cửu, tính cách kiêu căng cũng không có gì lạ, các ngươi lớn tuổi hơn hắn, chấp nhặt với hắn làm gì?”
“Công tử tốt tính quá,” Hàn Kiếm bất đắc dĩ, đành phải nói sang chuyện khác, “Đoạn tri phủ đúng là người thanh minh công chính, công tử quyết định ở đây một tháng, chẳng lẽ muốn đề bạt Đoạn đại nhân…vào kinh?”
“Kinh sư hỗn loạn, đều là do Thuận Thiên phủ doãn cùng Tư Mã Nhạc tham ô, hưởng lộc mà không làm việc, chính xác nên thay,” Đổng Thanh híp mắt, mang theo mơ hồ nói, “Có điều, tạm thời không vội thay đổi.”
Nếu lúc hạ bệ Thuận Thiên phủ doãn có thể tiện thể gài bẫy Tư Mã Nhạc một phen thì…
Hoặc đưa Tam Lang về kinh sư, phân hoá sự thiên vị của phụ hoàng đối với Tư Mã Nhạc cũng được.
“Phái người đi điều tra……” Tư Mã Thanh lạnh nhạt nói, “tiểu nương tử của Đỗ gia”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)