“Đoạn đại nhân, tiểu nữ tới đây làm gì chắc Đoạn đại nhân biết rồi,” chuyện từ hôn cuối cùng vẫn được tiếp diễn, “Hôm nay Thanh Mai tới đây, thứ nhất là biểu đạt thành ý, tiếp theo là trả canh thiếp.”
Đây là lần đầu tiên Đỗ Tam Tư thấy thứ này, không nhịn được nhìn chăm chú. Trong trí nhớ nguyên chủ, chuyện trao đổi canh thiếp là do bà mối hoặc trưởng bối trong nhà thực hiện. Nữ chính lại tự mình tới cửa…… chứng minh nữ chính thật sự dũng mãnh!
Không bàn đến chuyện Lạc gia có đồng ý từ hôn hay không, chỉ riêng việc trực tiếp nâng danh mục sính lễ đến trả cũng đủ để nói câu: từ trước đến nay chưa ai dám làm điều ấy.
Chẳng trách nam chính trong nguyên tác cảm thấy tò mò, kinh ngạc và ái mộ nữ chính.
Đỗ Tam Tư không khống chế được mắt mình, tầm mắt lặng lẽ rời tới chỗ con chó Tiểu Bạch, sau đó chậm rãi dừng ở nam nhân ngồi bên phải.
Đó chính là Đông Cung thái tử Tư Mã Thanh, cũng chính là nam chính trong nguyên tác! Trong sách miêu tả hắn là “Phong thái chững trạc, quân tử dịu dàng, trời sinh cao quý”, so với chàng thiếu niên Đoạn Tam Lang hay xúc động, dễ nổi nóng thì nam nhân này khiến người ta cảm thấy cực kỳ an toàn.
Trời đất ơi, thế mà nàng gặp may chứng kiến ngày đầu tiên nam chính gặp nữ chính, biết đâu có thể lập tức ôm hai cái đùi vàng, nàng không cần lo cuộc đời về sau nữa!
Ánh mắt Đỗ Tam Tư nhìn Tư Mã Thanh càng ngày càng nóng rực, không hề phát hiện thiếu niên đẹp trai ngồi bên cạnh đang lạnh lùng nhìn chằm chằm chính mình.
Thấy mắt Đỗ Tam Tư sáng quắc nhìn Đổng Thanh, tầm mắt gần như lửa nóng khiến Đoạn Tam Lang âm thầm nghiến răng.
Chàng thiếu niên bất mãn, chén trà trong tay bị ném mạnh xuống bàn.
Không khi đang tĩnh lặng trước lời nói của Lạc Thanh Mai bỗng chấn động. Mọi người cho rằng Đoạn Tam Lang thẹn quá thành giận khi bị từ hôn trực tiếp, không khí lập tức căng thẳng.
Đỗ Tam Tư cũng rất lo lắng, nữ chính có hào quang tỏa sáng, cầu mong tiểu phản diện đừng có tự tìm đường chết nhé.
Tuy Đoạn Cửu biết danh tiếng của con mình không tốt, có thể sẽ ảnh hưởng tới nhân duyên. Nhưng khi ngày bị từ hôn xuất hiện, ông không nhịn được thương xót cho con mình.
Con ông từ nhỏ đến lớn luôn biết vâng lời, người khác không biết nhưng trong lòng ông hiểu rõ.
Tam Lang là đứa trẻ ngoan.
Nhưng……
Tầm mắt lướt qua Đổng Thanh đang ngồi bên cạnh hóng chuyện, Đoạn Cửu than thở, xụ mặt buông chén trà xuống “Thanh Mai, chuyện hôn nhân còn phải xem ý kiến của cha mẹ cháu và người mai mối, cháu bột phát như thế, không sợ tương lai hối hận à?”
Nữ chính có dũng có mưu, đương nhiên sẽ không kiên quyết đối đầu trực tiếp với Tri phủ đại nhân ở Đoạn phủ, nàng chỉ cười, nói: “Lời Đoạn đại nhân nói không sai, nhưng mà mẹ đẻ tiểu nữ đã qua đời, gia phụ đi xa bên ngoài, mẹ cả ốm đau trên giường, thật sự không tiện di chuyển.”
“Mà bà mối chỉ kéo thuyền làm mai, chưa từng thấy họ ngăn cách nhân duyên người khác? Cho nên tiểu nữ đành phải tự tới đây, dâng trả thiếp này,” Lạc Thanh Mai giữ thái độ không kiêu ngạo không khiêm tốn, nói tiếp “Huống hồ…… thời gian gần đây tiểu nữ nghe thấy hình như lệnh lang có duyên phận khác, chẳng lẽ tiểu nữ lại làm cây gậy vô tình chọc tổ uyên ương hay sao?”
Nói xong, ánh mặt Lạc Thanh Mai đầy hứng thú nhìn về phía Đỗ Tam Tư.
Đỗ Tam Tư ngây ngốc.
Lạc Thanh Mai lại dùng chính mình làm cớ để từ hôn! Nhưng… Nhưng nguyên nhân cũng quá hoang con mẹ nó đường mà? Phàm là kẻ có đầu óc đều có thể nhìn ra chính mình vừa rồi sợ tiểu phản diện đến mức tránh không kịp.
Sắc mặt Đỗ Tam Tư âm trầm, lại không dám nổi giận, cuối cùng đành phải uất ức như con chó Tiểu Bạch khi bị quát: Ta nhỏ yếu, vô tội, lại không có chút sức lực nào, thế mà cô không biết xấu hổ lợi dụng ta?
Cũng may Lạc Thanh Mai vẫn còn lương tâm, ánh mắt lướt qua, từ tốn nói: “Huống hồ lúc mẹ đẻ chết đã từng nói cho Thanh Mai rằng, cuộc đời nữ tử phần lớn lệ thuộc vào một người, nên phải chọn một phu quân tương xứng mới không phụ kiếp này.”
Sắc mặt Đoạn Cửu đen hoàn toàn.
Cái gì mà “Chọn phu quân” chứ? Đây không phải là có ý nói Đoạn Tam Lang không phù hợp ngay trước mặt ông sao? Chẳng khác gì tát vào mặt ông!
Đoạn Cửu trợn râu, giọng nói lập tức lạnh lẽo, trầm thấp, “Lạc đại cô nương, con ta có phải là phu quân tốt hay không ta biết rõ. Hôm nay là lần đầu tiên Lạc cô nương gặp mặt con ta, hiểu con ta bao nhiêu, hi vọng nói năng cẩn thận!”
Hai mắt ông sáng như đuốc, cực kỳ phẫn nộ.
Đoạn Tam Lang lại bật cười một tiếng, “Chẳng phải chỉ là một tờ thiếp thôi sao? Cha, mang đốt cho vui cũng thành tro, con thiếu gì mấy thứ đấy?”
Lạc Thanh Mai nhăn mày lại, nhưng thấy chuyện sắp thành công nên không nói gì nữa, chỉ lạnh lùng liếc xéo Đoạn Tam Lang.
Ngông nghênh, không học vấn, không nghề nghiệp.
Kỳ thật thiếp canh cũng không phải là thứ khó lấy? Nhưng với thanh danh và hành xử của hắn thì e là toàn thành Lâm An này sẽ chẳng có nhà nào đồng ý gả con gái mình cho hắn.
Đỗ Tam Tư không bỏ qua cái liếc mắt này của Lạc Thanh Mai, trong lòng hậm hực.
Lạc Thanh Mai vừa rồi còn lấy mình làm bia đỡ đạn, nói không thể lấy gậy chọc tổ uyên ương, tuy rằng cũng không phải là uyên ương thật sự, nhưng chớp mắt một cái đã lộ ra thái độ khinh thường như vậy…… Nói như thế nào nhỉ, chính là khiến người khác không thoải mái lắm.
Đoạn Tam Lang lại không để bụng, căn bản hắn không để ý đến sự khinh thường như vậy, ngược lại còn khuyên Đoạn Cửu, “Cha, đừng thất thần, lấy ra đi.”
Đoạn Cửu hận sắt không thành thép mà lườm hắn, “Con! Con câm miệng cho lão tử!”
Bị cô nương nhà người ta đến tận nhà trả đồ sính lễ, sau này làm gì có bà mối nào dám đến nhà? Không biết nghĩ sâu xa gì hết!
Đoạn Tam Lang bĩu môi, đang muốn nói gì đó, cánh tay lại bị Đỗ Tam Tư kéo một chút, thấy nàng nháy mắt nói vội, “Ngươi đừng nói nữa.”
Nói thêm gì nữa chỉ sợ nữ chính cho rằng Đoạn Tam Lang không tôn trọng trưởng bối.
Ở bây giờ, tội bất hiếu cũng là tội lớn, phải chịu mọi thóa mạ. Mà theo nàng biết, trong sách tiểu phản diện rất quan tâm Đoạn Cửu.
Lúc Tư Mã Thanh tức giận bắt Đoạn Cửu phải tiến hành đại nghĩa diệt thân, Đoạn Cửu muốn tạo phản ngay lập tức, nhưng Đoạn Tam Lang ngăn ông lại.
Điều duy nhất mà hắn nói là: “Phụ thân, con nhận tội.”
Một câu nhận tội, bảo vệ Đoạn Cửu, mang theo khinh thường và nguyền rủa của mọi người trong thành Lâm An. Dưới sự thờ ơ của ở nam chính cùng nữ chính, hắn bị chém đầu.
Kết quả này trước kia Đỗ Tam Tư có thể tiếp nhận, nhưng hiện tại… Nàng không muốn như vậy.
Đoạn Tam Lang nhíu mày, Đỗ Tam Tư lo lắng, nàng phát hiện ánh mắt những người khác đang nhìn về phía mình.
Vì thế, nàng ngượng ngùng líu lưỡi giải thích, “Bởi vì…… Bởi vì chuyện thành thân không phải là chuyện riêng của hai người, mà là chuyện của cả hai nhà. Rõ ràng có thể chia tay hoà bình, không cần gây ồn ào khiến cả hai nhà khó xử. Ta thấy Đoạn đại nhân hình như có cân nhắc… Việc kia, hà cớ gì phải thực hiện ngay chứ?”
Nhẫn nhịn đi cậu nhóc, ngươi suýt chết đấy!
“Phiền phức!”
Hắn nói “phiền phức”, không kiên nhẫn rút tay ra, đôi mắt hẹp dài lườm nàng như con nít.
Đoạn Cửu…… Đoạn Cửu ngồi chống tay lên cằm.
Đổng Thanh biết Đoạn Cửu muốn giữ thể diện cho con. Nhưng Đoạn Tam Lang dường như không coi trọng thể diện của chính mình.
Có điều hắn ở Lâm An cũng chẳng có thể diện gì.
“Đỗ tiểu nương tử nói có lý,” Đổng Thanh hóng chuyện đủ rồi, rốt cuộc lên tiếng, “Tiểu chất cho rằng hôn nhân đại sự là do trưởng bối tán thành. Bây giờ từ bỏ cũng nên do trưởng bối. Như vậy, nương tử Lạc gia sau khi trở về cũng không bị làm khó dễ, mọi người cũng có thể diện.”
Lạc Thanh Mai trầm ngâm một chút.
Nếu trước đó không gây chuyện ầm ĩ ở trước cửa nhà, bây giờ nàng nói lời tàn nhẫn không nể mặt cũng không sao. Dù sao đó cũng là chuyện trong nhà, sau khi trở về cũng có cách ứng đối với mụ độc ác kia.
Nhưng hôm nay đã làm lớn chuyện, mỗi nhà trong tộc đều chú ý nhất đến chuyện “Thịnh suy chung đường”. Nếu không làm tốt thì con đường sau này cũng khó đi.
Nhịn một lần gió êm sóng lặng.
Lạc Thanh Mai thở sâu, “Vị tướng công này nói có lý, chuyến này tiểu nữ lỗ mãng, mong Đoạn đại nhân đừng trách tội. Còn hôn sự này…… Tiểu nữ ở Lạc phủ đợi tin tức của Đoạn đại nhân.”
Đoạn Cửu nghiêm túc liếc nàng, nói “Lạc cô nương có thể suy nghĩ cẩn thận thì không gì tốt bằng. Trong nhà còn có chuyện riêng, không giữ cô nương ở lại nữa. Đoạn Phó, tiễn đại cô nương Lạc gia về.”
Lạc Thanh Mai thản nhiên cười, quay người lại, gật đầu chào Đỗ Tam Tư và Đổng Thanh. Còn Đoạn Tam Lang, nàng chỉ ném ánh mắt “Tự thu xếp ổn thỏa” cho hắn.
Ngay sau đó nàng rời khỏi Đoạn phủ.
Bên trong nhà chính, cha con Đoạn gia và Đổng Thanh thở phào nhẹ nhõm, Đỗ Tam Tư không nán lại nữa, đứng dậy muốn cáo từ.
“Vừa rồi ở bên ngoài Đỗ cô nương có bị thương không?” Đoạn Cửu cười tủm tỉm, vô cớ hỏi han một câu.
Đỗ Tam Tư suýt bị sặc, lời nói chuyển sang nghi hoặc, “Đa tạ Đoạn đại nhân quan tâm, tiểu nữ không sao, cháu…… trời đã tối rồi……”
“Trời đã tối, chi bằng nghỉ tạm một đêm ở trong phủ đi?” Đoạn Cửu ôn hòa mà ngắt lời nàng, không hề lạnh lùng như vừa rồi nói chuyện với Lạc Thanh Mai, ngược lại có phần ân cần khiến Đỗ Tam Tư thầm sợ hãi.
Đây…… đây là ý gì? Chẳng lẽ ông nghĩ những điều nữ chính nói là thật?
Ôi, nếu đúng thế, chẳng phải ngày mai sẽ có một làn sóng tin đồn lan truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ hay sao?!
“Không được, không được!” Đỗ Tam Tư liên tục xua tay, động tác hơi thất lễ, nhưng người ở đây lại không để ý, “Ngày mai, quán rượu của cháu sẽ khai trương, trong nhà phải thu xếp rượu và thức ăn. Ý tốt của đại nhân cháu xin ghi nhận. Vả lại hình như trong nhà đại nhân có khách quý……”
Nữ chính lấy nàng làm bia đỡ đạn, đương nhiên nàng có thể lấy nam chính làm bia đỡ đạn!
Đoạn Cửu ngây người, cảm xúc nóng bỏng lập tức giảm xuống. Suýt nữa ông quên mất hôm nay phải tổ chức tiệc chào mừng tôn đại Phật nào đó.
Thôi được rồi.
Ông nhìn Đỗ Tam Tư thật sâu. Cô bé này tuy là nữ thương nhân, tính cách nhút nhát, nhưng là đứa trẻ tốt, lúc trước hỗn loạn như vậy, còn biết cẩn thận che chở Tam Lang nhà mình, lần trước cũng chính con bé cứu mạng Tam Lang, lần này… lại lỡ tay hóa giải được chuyện lớn.
Xem ra là một ngôi sao may mắn!
Vả lại Tam Lang nhà ông tuy mang tiếng “Ức hiếp dân lành”, nhưng đối mặt với mỹ nhân như Lạc Thanh Mai nói bỏ là bỏ, bình thường thằng bé còn gần như là giữ mình trong sạch, nếu không phải có cảm tình với nha đầu này, cớ gì lại kéo con bé vào phủ?
Có thủ đoạn!
Nghĩ đến đây, cảm xúc của Đoạn Cửu tốt hơn một chút, một bên lấy chân đá Đoạn Tam Lang, “Không nghe thấy người ta phải về à? Còn không đi tiễn! Bên ngoài trời tối rồi, con định để một tiểu cô nương nhà người ta đi đường một mình à? Đồ không có tiền đồ!”
Thằng bé này, cũng không để ý xem ở Lâm An có còn ai để ý đến nó nữa không, thật vất vả mới xuất hiện một người, bây giờ không nhanh chân tóm lấy đứa ngốc này, chẳng lẽ lại ngồi chờ con thỏ khác tới gõ cửa sao?
Đoạn Cửu lấy ánh mắt uy hiếp, Đoạn Tam Lang không còn lời gì để nói.
Hắn cũng chưa nói không đi tiễn.
“Vẽ chuyện,” Đoạn Tam Lang lườm ông một cái, bế con chó Tiểu Bạch từ dưới đất lên, nhướng mày nói với Đỗ Tam Tư, “Đi thôi.”
Đỗ Tam Tư còn tưởng câu “Vẽ chuyện” là nói nàng, nàng xấu hổ, “Cũng, cũng không cần……”
“Bảo ngươi đi thì đi! Lề mề cái gì.”
Đỗ Tam Tư: “……” Ngươi… hung dữ quá đi mất.
Đoạn Cửu: “……”
Đột nhiên Đổng Thanh bật cười, “…… Đám thiếu niên luôn nói ngược với suy nghĩ trong lòng, kể ra cũng thú vị”.
Hắn rất có hứng thú nhìn bóng hai người kia dần đi xa, khóe miệng nhếch lên, “Không biết quán rượu của Đỗ cô nương ở chỗ nào?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
