Kiếp trước Lạc Thanh Mai là thứ trưởng nữ ở Lạc gia, kiếp này cũng thế.
Lạc gia là phú hộ ở Lâm An, Lạc phụ có vô số thê thiếp, Lạc mẫu lại là người không rộng lượng, chỉ thích giả bộ hài hòa trước mặt người ngoài. Người khác nói bà ta rộng lượng, nhưng chỉ thê thiếp trong nội viện mới biết tính tình bà ta ác độc nhường nào.
Vì giao tình tốt đẹp của Đoạn gia cùng Lạc gia, năm đó nhà họ không có con gái, về sau mới sinh con gái đầu lòng là Lạc Thanh Mai nên Lạc phụ rất sủng ái thiếp, đẩy trách nhiệm liên hôn giữa hai nhà lên Lạc Thanh Mai.
Nhưng Lạc phụ thật sự bạc tình, mẹ đẻ của Lạc Thanh Mai có đẹp đến mấy thì chưa tới ba tháng sau, ông ta đã lấy một mỹ thiếp khác. Mẹ nàng vì thế trở thành cỏ rác nhỏ bé nhất trong nội viện, bất hạnh nhiễm bệnh, tuổi xuân chết sớm.
Lạc Thanh Mai được chủ mẫu Lạc thị nuôi, nhưng Lạc thị đâu có đối xử tốt với nàng. Bề ngoài bà ra vẻ tốt và chiều chuộng nàng, kỳ thật là dâng nàng lên cao để đạp xuống. Hơn nữa thỉnh thoảng mang theo đích muội mách lẻo trước mặt Lạc phụ, cuối cùng khiến Lạc phụ ghét bỏ nàng.
Năm ấy kết hôn, Lạc mẫu oán độc nàng có hôn nhân tốt, đích muội hận nàng dung mạo khuynh quốc. Cả hai liên thủ để nam nhân bên ngoài lẻn vào khuê phòng khinh nhục nàng. Nàng liều chết chống cự, vất vả chạy khỏi phòng, không ngờ cuối cùng nhận được một cái tát từ Lạc phụ.
Còn có một câu “Chẳng biết xấu hổ, lấy roi ra đây, đánh đến khi máu bắn ba thước để tẩy sạch cửa nhà mới thôi”.
Quất roi……
Nàng bị bắt đi từ đường, ngay trước bài vị của tổ tông, bị đánh đến mức toàn thân đầy thương tích, nàng cầu Lạc mẫu cứu nàng, khi đó nàng vẫn ảo tưởng viển vông, chẳng sợ bà ta thiên vị nữ nhi ruột hơn, vẫn tin bà ta nhất định sẽ cứu nàng.
Trò cười lớn nhất thiên hạ!
Là do nàng quá ngốc, từ nhỏ coi bà ta như người cứu rỗi, cho rằng sau mẹ đẻ thì bà ta là người tốt với mình nhất! Nàng thật lòng kính yêu bà ta, cho đến lúc ấy, nàng mới hiểu được, mẹ cả từ nhỏ yêu thương nàng chính là mụ đàn bà tâm địa rắn rết nhất mà nàng thấy trong mười bảy năm qua.
Lúc mẹ cả đóng lại cửa viện cười nhạo nàng thô bỉ vụng về, nàng mới biết tất cả đều là âm mưu. Lúc đích muội dẫm một chân lên ngón tay nhiễm máu của nàng, nàng mới hiểu được hóa ra năm đó mẹ đẻ không phải chết bệnh. Khi trong miệng bị rót đầy độc dược, nàng mới thấy rõ mọi việc. Trong mắt bọn họ, bản thân mình thật nực cười…
Sau khi nàng trọng sinh liền thề, một đời này nhất định phải làm bọn họ nợ máu trả bằng máu!
Mà chuyện thứ nhất nàng muốn làm, chính là muốn từ hôn!
Nàng muốn từ bỏ hôn sự mang đầy thương tổn cùng khuất nhục này đi. Nàng nghe đồn rằng nha nội Lâm An này là người không tốt, ăn chơi trác táng! Nàng đã nhìn thấu Lạc phụ bạc tình, cũng thấy rõ nữ tử không thể nắm giữ vận mệnh tất sẽ khổ sở. Nàng quyết định làm lại một cuộc đời mới!
Nhưng mà……
Lý tưởng vĩ đại như thế, hiện thực lại khốc liệt.
“Khụ khụ khụ khụ…… Ọe.”
Cuộc đời mới này quả thực ở xa tít tắp.
Lạc Thanh Mai ho đến mức đỏ bừng mặt, nàng mặc y phục màu hồng, mắt phượng tràn đầy xuân sắc, môi son hơi phập phồng, nàng vừa dựa vào người nha hoàn vừa vỗ vỗ ngực, khóe mắt hơi híp lại, quyến rũ đến mê người.
Đỗ Tam Tư nhìn trân trân.
Đây là nữ chính! Nàng vẫn luôn mơ ước trở thành nữ chính sát phạt quyết đoán, ân oán phân minh, cười mắng thoải mái! Trên đời này lại có người xuất trần tuyệt diễm như thế ……
Chờ một chút! Sao cô ấy ho dữ dội thế?
Đỗ Tam Tư sáng mắt lên, trong lòng mang cảm xúc phức tạp, vừa muốn nhào đến chỗ thần tượng, nhưng lại vì trọng trách trên người mà phải giữ khoảng cách với thần tượng, vì vậy cứ đứng ngây như phỗng, quên hết cả sợ hãi.
Thực xin lỗi thần tượng, vì mạng sống nên ta chỉ có thể tạm thời phản bội cô!
“Đỗ Tam Tư!!”
Đang đắm chìm trong cảm xúc rối rắm, bỗng nhiên Đỗ Tam Tư nghe được tiếng gầm lên giận dữ phía sau lưng mình, ngay sau đó bả vai nặng nề, nghiêng đầu thấy khuôn mặt mông lung của tiểu phản diện, mặt mày dữ tợn, một hàm răng trắng nhe ra như muốn ăn tươi nuốt sống nàng.
Nàng giật thót mình.
“Hôm nay ngươi không giải thích rõ ràng cho lão tử thì lão tử sẽ phá cửa hàng của ngươi!”
Trong lúc gào thét, trên trán hắn đã nổi lên một cục u bằng quả ổi.
Đỗ Tam Tư: “……”
Rốt cuộc phát hiện chính mình làm “Chuyện tốt”, Đỗ Tam Tư lập tức thu hết tinh lực đang ở chỗ nữ chính lại, co cẳng chạy, “Ta… ta, ta không cố ý!”
“Ngươi còn dám chạy?!” Đoạn Tam Lang tức điên, xắn tay áo muốn bắt người.
Bộ dáng hắn hung thần ác sát làm Đỗ Tam Tư nghĩ tới kết cục của nguyên thân trong sách, sắc mặt trắng nhợt, suýt nữa khuỵ chân xuống, theo bản năng chạy về phía nữ chính.
Mặc kệ thế nào, một nữ chính trong sách vĩnh viễn là núi vàng tốt nhất để ôm!
“Ta không cố ý thật mà!” Đỗ Tam Tư run giọng nói.
Lạc Thanh Mai không kịp phòng ngừa, vừa hết tức ngực đã thấy Đỗ Tam Tư trốn sau lưng mình, nàng ngẩn ra một chút, lúc này, Đoạn Tam Lang với khuôn mặt nhăn nhó đã xông tới.
Lạc Thanh Mai sợ hắn chạm vào mình, nâng tay lên, lấy lại bình tĩnh nói, “Ngươi làm gì thế? Bắt nạt nữ nhân trước mặt mọi người sao?”
“Ta? Bắt nạt cô ta?!” Hắn âm trầm chỉ vào đầu mình, ngón tay tức giận đến mức run rẩy, “Ngươi nhìn kỹ đi, đây là ta bắt nạt cô ta sao? Ngươi mù à? Tránh ra!”
Lạc Thanh Mai xấu hổ, vết sưng xanh tím kia bị ánh hoàng hôn chiếu tới, quả thực khiến người khác không ngó lơ được.
“Ờ, người nọ cũng không cố ý, sao ngươi còn muốn đánh người chứ?”
Đời trước Lạc Thanh Mai cũng ương ngạnh kiêu ngạo, đời này chưa thể sửa tật xấu này ngay lập tức, nhưng biết sai vẫn không chịu lép vế, toàn thân mặc y phục hồng như phượng hoàng giương cánh đứng phòng thủ nghiêm ngặt.
Đỗ Tam Tư được bảo đảm, đứng sau lưng nữ chính lẩm bẩm, “Đúng thế đúng thế, ta không cố ý, ta xin lỗi ngươi là được chứ gì.”
Đoạn Tam Lang cười khẩy, “Tránh ở sau lưng người khác để xin lỗi thì có bản lĩnh gì? Ngươi có giỏi đứng ra đây nói!”
“Ta không giỏi! Hứ!” Đỗ Tam Tư cây ngay không sợ chết đứng nói.
Đoạn Tam Lang: “……” Hắn không biết nói tiếp câu gì.
“Ta nói ngươi này, người ta đã xin lỗi ngươi, ngươi lại mắng người ta có giỏi hay không, chẳng lẽ muốn đánh một trận với nàng ấy sao?” Lạc Thanh Mai đã sớm nghe nói Đoạn nha nội này ức hiếp dân lành, ăn chơi trác táng không ai quản được, bây giờ quả nhiên tận mắt trông thấy.
May mắn bản thân mình thông minh nhanh trí, nhất định phải từ hôn!
“Ta đánh thì sao?” Đoạn Tam Lang ghét nhất bị người khác khiêu khích, thấy Đỗ Tam Tư né tránh mình như tránh bệnh truyền nhiễm, lửa giận càng bốc lên.
Đỗ Tam Tư sợ tới mức suýt xoa, kinh hoảng nói: “Đừng, mọi người đều là người trưởng thành, phải lấy lý lẽ thuyết phục lẫn nhau……”
Lạc Thanh Mai che chắn cho Đỗ Tam Tư, giống nữ chiến sĩ lườm hắn cười khẩy, “Trước mắt bao nhiêu người cũng dám đánh người? Hôm nay bổn cô nương cứ đứng đây đó, ngươi có bản lĩnh đánh một cái xem?”
“Ngươi cho rằng ta không dám đánh nữ nhân sao?!” Đoạn Tam Lang nắm tay kêu răng rắc, như muốn động thủ đến nơi rồi.
Có Vũ lâm vệ trong kinh, cũng có người hầu của Đoạn gia.
Vũ lâm vệ cao lớn, to khỏe, chẳng qua e ngại mấy nữ tử nên đành tới bắt Đoạn Tam Lang. Người hầu của Đoạn gia tự nhiên che chở chủ tử nhà mình, vây quanh Lạc Thanh Mai cùng Đỗ Tam Tư.
Lạc Thanh Mai giận dữ, hét to một tiếng, “Các ngươi được lắm, dám lấy nhiều đè ít? Các cô nương! Nhổ cây trâm xuống đâm cho ta!”
Đám hầu gái của Lạc gia hô lên một tiếng “Vâng”, sau đó chen vào vòng chiến.
Đoạn Tam Lang không biết bị ai dẫm vào chân, tức giận cắn răng mắng, “Tránh hết ra cho lão tử! Ai u, kẻ nào dẫm vào ta?!”
Đỗ Tam Tư ở bên cạnh cũng hô một tiếng, “Ôi, đừng đẩy……”
Vũ lâm vệ giọng nói như chuông đồng, nhưng được nửa câu đã chết điếng, “Ban ngày ban mặt, trời vừa mới sáng! Các ngươi… ai da chết tiệt! Ai đâm vào đùi lão tử đấy?!
Lạc Thanh Mai đục nước béo cò, hai mắt khôn khéo, bất chấp tất cả, co chân đá người đối diện, đá trúng phóc Đoạn Phó.
Không ngờ Đoạn Phó không bị ngã xuống đất, hắn túm lấy quần áo Vũ lâm vệ, Vũ lâm vệ lảo đảo, va vào một cô hầu gái của Lạc gia, nữ hầu lại ngã vào đống sính lễ.
Trong lúc Đỗ Tam Tư lảo đảo tránh né, thấy nữ chính nhanh nhẹn dũng mãnh nhảy bổ về phía trước, nàng theo phản xạ tóm chặt cánh tay nữ chính, khiến cô ấy bay được nửa đường liền ngừng lại, ngã bịch vào đám người.
Đỗ Tam Tư: “……”
Tình hình trước mặt như sủi cảo bị đun sôi, còn mang theo tiếng lục bục.
“Mặt của ta! Chết tiệt, ai dẫm giày vào mặt ta đấy, ôi!”
“Người một nhà, bình tĩnh một chút, ai da, khỉ thật…… con mẹ đứa nào túm tóc ta đấy!”
“Đụng chạm nha!”
“Ai dám đụng chạm?! Đỗ Tam Tư?! Các ngươi… kẻ nào vươn tay thì bổn thiếu gia băm kẻ đó!!”
Người vây xem càng ngày càng đông, mọi người trợn mắt há hốc miệng không di chuyển được. Ban ngày ban mặt…… kéo bè kéo lũ đánh nhau ở trước cửa tri phủ là sao?
Ánh mắt Đổng Thanh liếc qua nử tử mặc y phục màu hồng nổi bật trong đám người kia, nàng vén tay áo lên, khóe miệng khẽ nhếch, tay giữ chặt cánh cửa cố gắng duy trì phong độ. Hắn quét khóe mắt mang theo ý cười nhìn về Đoạn Cửu đang tái mét mặt đứng bên cạnh.
Thú vị, quả thực Lâm An quá thú vị, còn thú vị hơn chuyện huynh đệ bất hoà trong hoàng cung nhiều.
“Dừng tay lại hết cho lão tử!!!!”
Trong khoảnh khắc, xung quanh chấn động mạnh.
Không gian thanh tĩnh trở lại.
…
Áo của Đoạn Tam Lang bị kéo khiến vạt áo xổ hết ra, tóc tai bù xù, tức đến mức chết đi sống lại, quả thực không muốn nói gì nữa, chỉ muốn quẳng hết mọi thứ sang một bên.
Đúng lúc này, một bàn tay run rẩy từ đằng sau vươn tới, nhẹ nhàng đẩy bờ vai hắn, “Mau đứng lên đi, trên tay ngươi còn bị thương đấy.”
Đoạn Tam Lang liếc qua, chỉ thấy thân thể nhỏ nhắn của Đỗ Tam Tư bị hai ba người ngăn chặn, chỉ thò ra được khuôn mặt nhỏ nhăn nhó, trơ mắt nhìn hắn.
Mà cái tay bị thương của hắn không biết khi nào bị nàng ôm vào ngực, đầu hắn lại bị cánh tay Lạc Thanh Mai ngăn chặn.
“Hì hì.” Tiểu nhút nhát cười lấy lòng tiểu phản diện.
Tiểu phản diện chán nản: “Ngươi còn cười được! Đều là ngươi gây ra!”
Hắn xoay người đứng lên, không chút thương tiếc kéo Lạc Thanh Mai ra, đá văng Vũ lâm vệ, sau đó đen mặt xách nách nhấc Đỗ Tam Tư ra, tức giận mà kéo nàng vào trong phủ.
Lạc Thanh Mai vốn định nổi giận, nhưng thấy Đoạn Tam Lang mang Đỗ Tam Tư đi, bỗng nhiên sầu não vô cùng.
Hôm nay vốn là tới từ hôn, kết quả không hiểu sao lại như trò hề, hiện tại đầu óc vẫn còn choáng váng.
Nàng thở dài, đang muốn đón người về nhà, hôm khác quay lại thì Đổng Thanh đã đi tới trước mặt nàng, đưa một cái khăn trắng ra.
“Vị cô nương này, có muốn thay quần áo không?”
Lạc Thanh Mai ngẩng đầu, nhướng mày, mắt phượng đánh giá bâng quơ, nhớ rõ hắn cũng từ Đoạn phủ ra, vốn định cự tuyệt, nhưng thấy cả người mình lộn xộn, khóe miệng nhếch lên, giật khăn kêu một tiếng “vút”.
Vừa hay có thể tiếp tục chuyện thoái hôn.
“Cảm tạ vị công tử này,” Lạc Thanh Mai ngoảnh lại, xoay mắt cá chân nói, “Chúng ta cũng đi vào.”
Cơ hội tốt như vậy, hôm nay dù có chết ở đây nàng cũng phải từ hôn!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)