Một tiếng kẽo kẹt vang lên, cổng hậu viện của Đoạn phủ hé mở khiến người bên trong chấn động.
Người hầu áo xám cầm hai cái bánh bao đứng ở trong góc suýt cắn phải lưỡi, nhảy bật dậy chạy về phía cửa, quỳ xuống đường đá, nước mắt ứa ra.
“Ôi nha nội của ta ơi, ngài làm tiểu nhân chờ mãi, ngài mà chậm chút nữa thì tiểu nhân chắc phải đập đầu vào cửa mà chết!”
Hắn nói xong liền dập đầu, không biết rằng bước qua cửa là một con chó nhỏ màu trắng, rồi sau đó mới là thiếu gia ngông nghênh ăn chơi trác táng bước vào.
Đoạn Tam Lang về nhà không đi cửa chính, bởi vì trước cửa chính luôn có người của Đoạn Cửu nhìn chằm chằm.
Đoạn Cửu muốn ép hắn đọc sách, nhưng hắn không có chí hướng này. Sau khi học thuộc hết sách trong thư phòng liền bắt đầu chơi bời lêu lổng. Đoạn Cửu tức giận vì hắn suốt ngày ăn chơi sa đọa, không nghiêm túc ở nhà, suốt ngày ra ngoài sinh sự, bị người ta ám toán nên tìm mọi cách nhốt hắn ở trong phòng.
Nhưng Đoạn Tam Lang không bận tâm, chạy được cứ chạy, đọc sách cũng đọc, chỉ không đòi hỏi quá hoàn mỹ, trí tuệ thông minh đều dùng ở nơi mà Đoạn Cửu lo lắng nhất.
Đoạn Cửu thấy không nhốt được hắn, ban đêm nằm nghĩ lại thương hắn không có mẹ dạy dỗ, áy náy khôn nguôi nên không đành lòng quá hà khắc, chỉ dặn đi dặn lại hắn mỗi tháng đọc mấy quyển sách, những chuyện khác cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.
Nhưng lần trước Đoạn Tam Lang bị người vây đánh, Đoạn Cửu như bị dẫm phải cái đuôi, trong khoảng thời gian ngắn nhìn chỗ nào cũng như thấy địch. Đoạn Tam Lang không còn gì để nói, mỗi khi ra cửa đều phải âm thầm tránh ông.
Trước đây không hề thấy Đoạn Phó kinh hoảng như vậy, hôm nay trông hắn như con gà sắp bị lửa thiêu đến nơi, Đoạn Tam Lang nhướng mày hỏi, “Lão cha phát hiện rồi à?”
“Không phải lão gia!” Tiểu Phó đứng lên, lòng nóng như lửa đốt nói: “Có khách quý tới nhà, lão gia tự mình chiêu đãi, bảo tiểu nhân dẫn thiếu gia qua đó bái kiến, người truyền lời đã tới tìm ba lần, tiểu nhân không còn cách nào khác phải đứng ở sau bậc cửa chờ. Nha nội, ngài mau đi thay quần áo rồi cùng nô tài đi gặp khách đi!”
“Gặp khách thì gặp khách, thay quần áo làm gì cho phiền,” Đoạn Tam Lang thờ ơ, “Nếu người nhà quan tới thì cũng nói chuyện chính sự, người làm nền như ta có liên can gì?”
Đoạn Phó không nói lên lời, thấy Đoạn Tam Lang cúi đầu bế con chó Tiểu Bạch lên, hắn thở dài, thiếu niên tuấn mỹ như vậy, giả vờ giả vịt một chút cũng có bộ dáng của thiên chi kiêu tử, nhưng vị Đoạn nha nội này lại thích làm theo ý mình, xảo quyệt, không chính trực, khiến người khác suy giảm ấn tượng mạnh mẽ.
Hôm nay người tới cửa ngay cả hạ nhân đều có khí độ bất phàm, chỉ sợ lai lịch không đơn giản. Lão gia còn cẩn thận dặn dò mấy lần rằng khi nào dẫn thiếu gia tới phải hết sức cung kính, thái độ đoan chính. Bây giờ mà cứ thế đi gặp khách, lát nữa bị phạt e rằng lại là hắn đứng ra gánh chịu.
Đoạn Phó cắn răng, bước vài bước lên nói, “Thiếu gia nghe nô tài nói, lần này lão gia dặn dò lúc ngài tới nhất thiết phải thận trọng từ lời nói đến việc làm, không thể đắc tội quý nhân ở kinh sư, nếu không lão gia cũng khó xử đó.”
Đoạn Tam dừng bước, hắn nhíu mày lại, khuôn mặt sáng sủa hiện lên vẻ kỳ lạ.
“Nhân vật lớn vậy sao?”
Đoạn Cửu là tri phủ Lâm An, thuộc quan tứ phẩm, tuy cấp bậc không cao, nhưng cũng không quá thấp, nhân vật thế nào mà khiến cha hắn phải cẩn thận như thế?
Nếu chỉ hơn nửa phẩm đến một phẩm thì cũng không đến mức đó. Với tính tình của cha cũng sẽ không dễ dàng cúi đầu khom lưng với người khác. Nếu không phải quan to trong vòng tam phẩm thì là quý nhân trong kinh, chắc không có khả năng là con cháu hoàng tộc chứ?
Hứ, phiền toái.
“Ta biết rồi, đi thôi, sai phòng bếp chuẩn bị đồ ăn, lấy một lọ rượu hôm qua ta mang về nữa.”
Nếu là quý nhân thì vừa lúc nếm thử rượu kia xem. Quý nhân mà thích thì cũng có thể nghĩ cách quảng bá tên tuổi quán rượu một phen…
Khoan, quán rượu kia hình như chưa có tên?
Đoạn Tam Lang không còn gì để nói, tiểu nha đầu kia cho rằng ủ ra rượu ngon là có thể kê cao gối mà ngủ sao?
Ngốc vãi.
Từ hậu viện đi ra tiền sảnh, khắp lối đi thấy đám tôi tớ mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, hai bên hành lang, từng tầng xà cao giao hòa với lối đi tới đình viện. Đi qua cửa ngoại viện, xuyên qua hành lang thấy mấy gương mặt xa lạ ngồi trong đình.
Tiểu Bạch ngáy khò khè, ngủ rất nhanh, rất sâu.
Đoạn Tam Lang không đổi sắc mặt, dưới chân không do dự chút nào, trực tiếp đi qua, bất ngờ bắt gặp ánh mắt mấy người kia.
Bọn họ giống mấy kẻ nhàn rỗi trong quán rượu, Đoạn Tam Lang nhếch khóe miệng, lúc chỉ cách mấy người kia khoảng mười bước, một người đột nhiên nhìn về phía hắn.
“Ai?”
Người nọ phản xạ có điều kiện hét lớn.
Nhất thời Đoạn Phó toát mồ hôi hột, vội tiến lên vài bước giải thích, “Các vị tướng công thứ lỗi, đây là thiếu gia nhà ta, không phải người xấu!”
Người nọ hô xong cũng biết không ổn, đã quên nơi này không phải là kinh sư, nhưng lúc giương mắt nhìn Đoạn Tam Lang thì không biết phải nói gì.
“Sao nào……” vẻ mặt như thế là thế nào?
Mấy thị vệ xung quanh đờ mắt ra, hai mặt nhìn nhau, vẻ mặt hơi trầm xuống, hết sức kinh ngạc.
Đoạn Tam Lang cũng không để ý, thản nhiên đi qua, ngoài cười nhưng trong không cười mà chém thêm một đao.
“Bổn thiếu gia còn tưởng đang đi vào nhà người khác, Đoạn Phó, lát nữa hỏi xem khi nào ở Đoạn gia chúng ta đến lượt người ngoài hô to gọi nhỏ?”
Người nọ lạnh mặt, “Ngươi…”
“Được rồi!” nam tử mặc y phục màu xanh đứng ở bên trái trầm giọng nói, thu hồi tầm mắt nhìn Đoạn Tam Lang, cau mày nói “Nhớ kỹ thân phận của ngươi.”
Người nọ ngượng ngùng, tức khắc không dám nhiều lời, nhưng vẫn khó chịu mà ngồi xuống, trừng mắt nhìn chậu cây mẫu đơn trên hành lang.
Sau một lúc, người nọ không nhịn được mở miệng, “Gương mặt kia……”
“Thiên hạ to lớn, người có khuôn mặt giống nhau cũng không ít,” nam tử mặc y phục màu xanh lạnh nhạt nói, “Đừng có chuyện bé xé ra to khiến xảy ra chuyện không đáng.”
Đoạn Tam Lang liếc mắt một cái, hoàn toàn không để mấy người kia vào mắt.
Thấy sắc mặt bọn họ không tốt, Đoạn Phó cũng không dám ở lâu, chắp tay chạy nhanh theo Đoạn Tam Lang, chột dạ nói: “Công tử, hà tất gì ngài chọc tức bọn họ chứ, nhỡ chuyện không lắng xuống, lại khiến người khác được đà lấn tới.”
Đoạn Tam Lang khinh thường nói: “Sống trong nhà quyền quý, phải tự hiểu tôn ti trên dưới. Thiên tử xuống đường còn phải lấy lễ đối đãi với đại thần. Một kẻ hèn hộ vệ, không biết thi lễ, nói năng lỗ mãng, nếu chủ nhân là ta còn phải tỏ ra xu nịnh như ngươi, khác gì để người ta nghĩ Đoạn gia ở Lâm An chẳng khác gì đám tiểu nhân xu nịnh dối trên gạt dưới.
Đoạn Phó cứng họng.
Thiếu gia nói cái quái gì vậy, dù sao hắn không hiểu.
Đoạn Phó cười ngây ngô, thấy đã đến chính sảnh, liền hạ giọng nói, “Thiếu gia, chí ít ngài thả con súc sinh này ra đi? Đừng làm khách quý kinh ngạc.”
“Đã là khách quý, sao sợ vật nhỏ bằng bàn tay này?” Đoạn Tam Lang nhíu chặt mày, không kiên nhẫn nghe hắn dông dài lải nhải, có vẻ không phóng khoáng, tức giận nói: “Sao ngươi lắm mồm thế? Ngươi không phiền nhưng ta phát phiền, cút xa một chút!”
Đoạn Phó bị hắn quát mà không hề bực mình, ngược lại thở nhẹ một hơi “Vâng, thiếu gia.”
Đoạn Tam Lang sải bước đi vào.
Thế mà cũng có gương mặt xa lạ ở trong nhà chính, không nhiều lắm, chỉ có hai người. Còn lại hầu hết là người hầu nhà họ Đoạn. Từ xa có thể thấy một nam nhân khôi ngô tuấn tú, tư thái như long phượng ngồi ở bên trái đại sảnh.
Nhìn nghiêng có vài phần giống khuôn mặt mình.
Trong lòng Đoạn Tam Lang biến hóa, chân bước qua ngạch cửa liền dừng lại, chỉ nhìn chằm chằm nam nhân kia không chớp mắt, bất chợt nam nhân kia cũng nhìn về phía hắn.
Vừa đối diện, cả hai đều theo bản năng ngẩn ra.
Đoạn Cửu vuốt bộ râu dài, thấy hắn đã tới muộn, trong ngực còn ôm con vật chơi, lửa giận nhân lên gấp năm lần, ném chén trà, lập tức nổi giận.
“Lại trốn đi chỗ nào chơi rồi? Suốt ngày ở nhà cũng không thấy con đọc cuốn sách nào, chỉ được cái trêu mèo đuổi chó là nhanh!”
Đoạn Tam Lang hoàn hồn, nhìn ông từ trên xuống dưới vài lần.
Kỳ lạ, trước kia đều là trực tiếp xắn tay áo vợt cái chổi, hôm nay chỉ quát lớn hai câu, có khách quý đúng là khác biệt, hóa ra lão cha cũng biết sĩ diện.
Đoạn Cửu thấy hắn đánh giá mình, tai đỏ ửng lên, ngay sau đó trừng mắt, “Thất thần làm gì? Còn không qua đây gặp khách!”
Nói xong ông thở dài, quay sang nam nhân tuấn tú đĩnh đạc trẻ tuổi kia: “Đổng công tử chê cười, con trai ta còn trẻ, hơi nghịch ngợm, ngần ấy tuổi vẫn chưa có gia thất, chỉ biết đi dạo khắp nơi. Không phải nói để công tử chê cười, sau này ở trong phủ ngài cứ coi như không thấy nó là được, như thế mới không đụng phải công tử.
Đoạn Tam Lang ném ánh mắt thờ ơ ra, nghênh ngang trực tiếp ngồi xuống bên cạnh nam nhân kia, lười nhác vểnh mặt lên, bắt chéo chân.
“Không sai! Cha ta nói cực kỳ đúng!”
Hắn cong môi nói, gương mặt trắng ngọc lộ ra vài phần tà khí, thẳng thắn đánh giá nam nhân, “Lúc Bổn thiếu gia nhàn rỗi sẽ thích đi dạo mỗi nơi một chút, trong phủ không có chỗ của ta, công tử cứ coi nơi này như nhà mình, ta không ngại, ta không hề ngại chút nào!”
Đoạn Cửu đen mặt lại, nắm chén trà lên muốn ném lại thôi. Trên trán gân xanh hiện rõ, có lẽ nể mặt nam nhân kia mới không phản xạ có điều kiện đứng lên ném hắn.
Nam nhân kia lớn tuổi hơn hắn, hiện giờ hai mươi năm tuổi, hơn Đoạn Tam Lang tám tuổi, tính cách cũng khác biệt.
Tuy Đoạn Tam Lang hỗn xược, lời nói mang theo thích ăn đòn và trào phúng, nhưng nét mặt hắn cũng không biến hóa chút nào, vẫn bình thản dịu dàng như cũ.
Hắn quay đầu nhìn thiếu niên, thu hết vẻ mặt đẹp đẽ của thiếu niên vào đáy mắt, tầm mắt dừng lại ở nốt ruồi son đặc biệt nơi khóe mắt Đoạn Tam Lang. Hắn chỉ mỉm cười, thầm thở dài.
“Lại có cuộc sống tốt như vậy ……” Hắn khẽ lắc đầu, nói khó hiểu, “Tại hạ hổ thẹn không bằng.”
Tay của Đoạn Tam Lang đang vuốt con chó Tiểu Bạch chợt ngừng lại, nét mặt quái lạ, ngạc nhiên nghi ngờ mà nhìn chằm chằm hắn.
Có bệnh à? Ngươi bận tâm ta sống tốt hay không làm gì?
Đoạn Cửu chớp chớp mắt, ngón tay lặng lẽ đặt lên bàn, thong thả gõ gõ mặt bàn.
Không khí bất chợt căng thẳng.
“Gâu!” Con chó Tiểu Bạch rũ rũ lỗ tai, bò ra khỏi ngực Đoạn Tam Lang, ngẩng đầu lên nhìn xung quanh.
“Tại hạ Đổng Thanh, con cháu của Nội Các học sĩ Đổng Vạn Niên.”
Đổng Thanh như chưa từng phát hiện không khí quỷ dị trong phòng, hắn liếc thiếu niên một cái, mười bảy tuổi, độ tuổi sức sống tràn trề nhất của đời người.
Thiếu niên không nhịn được nhớ tới rất nhiều lời đồn về những kẻ long dương đoạn tụ, nhất thời sởn gai ốc, đột nhiên đứng lên, “Chưa nhìn thấy nam nhân bao giờ à?”
Biểu tình Đổng Thanh không thay đổi, nụ cười của hắn tựa như vĩnh viễn đều hoàn mỹ như vậy.
Hắn ngắm con chó Tiểu Bạch trong ngực thiếu niên. Đối với sự nóng nảy chưa học được cách chín chắn ổn trọng của Đoạn Tam Lang, Đổng Thanh chỉ cười nhẹ nói: “Ngươi mới 17 tuổi, bốn tháng sau mới tới lễ trưởng thành, chẳng qua chỉ là cậu bé thôi, còn ít hơn một tuổi so với đệ đệ nhỏ tuổi nhất của ta.
Sao hắn biết mình còn bốn tháng nữa mới tròn mười tám?
Ý tưởng này chợt lóe lại thôi, không kịp suy nghĩ sâu xa, Đoạn Tam Lang liền nghe lão cha nhà mình vui mừng nói: “Thế chất nói đúng. Đổng huynh là đồng môn với ta, Tam Lang, thời gian tới thế chất sẽ ở phủ chúng ta, con gọi cậu ta là biểu ca cũng được, ngày thường…… chậc.”
Dường như ông muốn Đoạn Tam Lang thân cận Đổng Thanh nhiều hơn, nhưng lời nói đến bên miệng lại không nhịn được ghét bỏ mà nhìn nhi tử mình, thở dài thườn thượt, “Ta cũng không mong con đi theo học hỏi người ta. Chỉ cần đừng gây rắc rối cho lão tử, đem biểu ca ngươi đi thanh lâu là được!”
“……”
Đoạn Tam Lang tái mặt.
Đây là cha ruột sao?!
Đổng Thanh buồn cười, không biết nghĩ tới cái gì, nói với Đoạn Cửu: “Theo tiểu chất thấy, thế bá quá nghiêm khắc, nha nội tuổi nhỏ phong lưu, là người có cá tính, nhưng xuất thân thế gia nên cũng biết chừng mực.”
Đoạn Tam Lang biết thân phận Đổng Thanh quý trọng? Bằng không…
Nếu hắn không biết, vừa rồi chính mình buột miệng thốt ra câu nói kia sẽ bị gọi là ác khẩu.
Lời nói cử chỉ tuy vô lễ, nhưng cũng có thể nói là thoải mái hào phóng, có vài phần buông thả không kềm chế được, tư thái uy vũ bất khuất.
Đoạn Tam Lang bị khen đến mức có chút cảnh giác, “Ta cảm thấy cha ta nói đúng, sau này chúng ta vẫn nên tránh xa một chút thì tốt hơn.”
Đoạn Cửu mỉm cười.
Đổng Thanh lại nhướng mày, nghiền ngẫm nhìn hắn một cái, “Biểu đệ…… Hình như hiểu lầm vi huynh à?”
Ai là biểu đệ ngươi?
Đoạn Tam Lang không nhịn được sắp bạo phát, đúng lúc này, Đoạn Phó lại kinh hoảng chạy vào nói: “Không tốt rồi lão gia, trưởng…… trưởng nữ Lạc gia tới!”
“Cô ta tới làm gì?” Đoạn Tam Lang cả kinh, “Lại tới ép hôn à?”
“Không phải!” Đoạn Phó xấu hổ, “Nàng ta mang theo người nâng đồ đính hôn mà trước đây nhà chúng ta mang qua cùng… cùng thiếp sinh nhật.”
Lạc gia cùng Đoạn gia được coi là thế gia ở Lâm An, hai nhà sớm đính hôn, sính lễ để ở Lạc gia chưa đến một năm, bây giờ lại cho người nâng trả.
Đây là ý gì?
Đây không phải là tới từ hôn sao?!
Trong phòng bỗng nhiên tĩnh lặng, có người vui mừng, có người lo lắng.
Đoạn Tam Lang giật mình, ánh mắt lấp lánh.
Đổng Thanh nhấp môi, trên mặt dịu dàng pha lẫn trêu chọc, nhìn thiếu niên hớn hở ra mặt bên tay phải mình.
Tới sớm không bằng tới đúng lúc, hắn được xem một vở kịch.
Đoạn Cửu nhếch khóe miệng “Không có bái thiếp thì sao lại tới cửa? Lạc gia cũng không có quy củ…… Cứ nói chúng ta chiêu đãi khách quý, có chuyện gì bảo người lớn trong nhà con bé lại đây rồi nói chuyện!”
“Haiz, cha không đúng rồi, người ta đã tới rồi, nói không chừng có việc cấp bách thì sao? Cha tốt xấu cũng là thanh thiên đại lão gia, nào có chuyện không hỏi gì đã đuổi người ta đi?”
Vẻ mặt Đoạn Tam Lang nghiêm túc, nhưng ý cười trong con ngươi đều tỏa ra. Hắn nhanh chóng thả Tiểu Bạch lên bàn, mặt mày hớn hở, “Vị hôn thê tới rồi, đương nhiên bổn nha nội muốn đích thân đi nghênh đón!”
Vừa dứt lời, chân đã bước ra ngạch cửa nửa bước, bộ dáng như kiểu rất vội vã, Đoạn Cửu nhìn thấy mà mí mắt giật giật.
Thằng nhóc khốn kiếp này, cho rằng ông không biết hắn không muốn thành thân đến mức nào sao?
“Con quay lại cho ta!” Đoạn Cửu chán nản.
“Sống một đời bình an trôi chảy là được,” Đoạn Cửu cười, cái trán lại toát ra mồ hôi hột, ông lặng lẽ lau đi, “…… Đứa nhỏ này chỉ cần làm thổ bá vương ở Lâm An, những chuyện khác không cần nghĩ nhiều là được.”
Đổng Thanh cười nhạt nhìn ông, dẫn đầu đi ra nhà chính.
Đoạn Cửu đi theo phía sau, lửa giận trong mắt dần dần biến mất, chỉ có lạnh lẽo quanh quẩn không tan.
Đổng Thanh, Đông Thanh…… Đông Cung thái tử, Tư Mã Thanh!
Rốt cuộc vẫn tìm tới sao?
Đoạn Cửu cười khổ.
Mà lúc này trước cửa Đoạn phủ, nữ tử mắt phượng mặc y phục màu hồng cũng dục hỏa trùng sinh mà đến, dẫm lên đau khổ kiếp trước, lạnh lùng ném thiếp sinh nhật xuống…
“Chờ một chút!!”
Nữ tử bị sặc nước miếng của chính mình.
Đoạn Cửu cùng Đổng Thanh mới đi qua bức tường làm bình phong ở cổng, đã thấy một bé gái mặt đỏ tía tai đang đẩy Đoạn Tam Lang về phía sau, mà nữ lang mặc y phục màu hồng tư thế hiên ngang lại ho khan đến đỏ tía mặt.
Đoạn Tam Lang…… Đoạn Tam Lang không kịp phòng ngừa, đâm đầu ra phía trước, đau đến trợn mắt.
Hai người: “……” Chuyện gì đang xảy ra?
Đỗ Tam Tư thở hổn hển chạy trốn, nhìn thấy một đống người chen chúc ở đây, trường hợp này rất phù hợp với tiểu thuyết nữ chính trọng sinh phản kích chiêu đầu tiên - từ hôn giết người.
Đây khác gì ngăn con mẹ nó cản con đường phát tài của nàng!
Đỗ Tam Tư rạo rực, mặt đỏ tai hồng vừa thở hổn hển vừa uy hiếp: “Cô, nếu cô còn lộn xộn, ta… ta… ta không để cô yên!”
Thực giống con thỏ đỏ mắt bảo vệ đồ ăn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)