Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hai người này Tạ Trường An đều quen biết, lập tức cười hành lễ: “Gặp mặt hai vị tẩu tử.”
Hai phụ nhân cười ha ha đáp lại, phụ nhân áo xanh nói: “Thì ra là Tạ Thám hoa, hèn chi lúc nãy ta thấy một lang quân tuấn tú từ đằng xa.”
Một người khác cầm khăn che miệng cười, trêu ghẹo: “Vị này là đệ muội phải không? Quả nhiên là một cặp trai tài gái sắc.”
Mạnh Tiêu khuỵu gối hành lễ với hai người: “Gặp mặt hai vị tẩu tử.”
Vừa khuỵu gối xuống thì đã được phụ nhân áo tím kéo ngồi xuống ghế. Tạ Trường An giới thiệu: “Đây là nội nhân Tiêu nương. Tiêu nương, vị này là Hứa nương tử, phu quân là Quốc tử giám thừa, vị này là Tiêu nương tử, phu quân là Hàn Lâm viện Biên tu, hai người bọn họ đều cùng tham gia khoa khảo năm nay với ta, cũng là Trạng nguyên và Bảng nhãn nhất giáp.”
Hứa nương tử là người mặc áo xanh, Tiêu nương tử là người còn lại. Nếu nàng nhớ không nhầm thì Bảng nhãn trúng cử cùng khoa với Tạ Trường An sau này sẽ bị lưu đày cả tộc vì liên quan tới Tam Hoàng tử.
Mạnh Tiêu biết chuyện này, bởi vì việc đầu tiên mà tân đế làm sau khi đăng cơ là xử lý phe phái của Tam Hoàng tử. Thê tử của Bảng nhãn vốn là thương nhân phương Nam, sau này dựa vào Tam Hoàng tử mà trở thành hoàng thương.
Có lần Tam Hoàng tử cho nàng một hộp minh châu, nhân tiện nhắc tới chuyện này với nàng.
Nghe vậy, Mạnh Tiêu chuẩn bị đứng dậy hành lễ, lại bị Tiêu nương tử kéo lại: “Đừng khách sáo, phu quân chúng ta là đồng nghiệp, vậy thì chúng ta cứ xưng hô với nhau như tỷ muội là được.”
Hứa nương tử giục Tạ Trường An rời đi: “Tạ lang quân mau đi đi, ngươi ở đây, chúng ta ngại không dám tâm sự cùng nhau.”
Tạ Trường An mỉm cười, hành đại lễ: “Vậy thì xin gửi Tiêu nương cho hai vị tẩu tử chiếu cố.”
“Yên tâm, chúng ta sẽ không làm hại muội ấy bị thiếu miếng thịt đâu.”
Mấy người bật cười thành tiếng.
Tạ Trường An đi qua bình phong đến bàn của khách nam. Hắn ta cũng ngồi trong góc, xuyên qua kẽ hở bình phong vừa lúc có thể thấy bên này.
Nhà Tiêu nương tử làm kinh doanh nên khéo ăn khéo nói. Nàng ấy hỏi tuổi tác và hoàn cảnh gia đình của Mạnh Tiêu, sau đó nói cho nàng nghe về tình hình yến hội hôm nay. Tin tức của nàng ấy rất nhạy bén, nói chuyện cũng êm tai: “Muội mới đến, chúng ta vừa mới nhắc tới nhà chồng của Nhị cô nương này đấy.”
Mạnh Tiêu gật đầu: “Phu quân nhà ta chơi thân với Tiêu tam lang, hôm nay chúng ta được đến dự tiệc là nhờ Tiêu tam lang gửi thiếp mời. Có điều ta không biết gì nhiều về Nhị cô nương này.”
Thấy Mạnh Tiêu không có vẻ kiệm lời như mặt ngoài, Tiêu nương tử bèn giải thích: “Dung nhan và tính nết của Nhị cô nương này đều rất tốt, nghe nói ở trong phủ cũng được lòng mọi người, hôn sự của nàng ấy là kết thân với thứ tử của Tri châu Bình Giang phủ, cũng vừa trúng tiến sĩ năm nay, mới 19 tuổi, hoàn toàn xứng đáng là thanh niên tài tuấn.”
Nói đến đây, Tiêu nương tử hơi hâm mộ: “Anh tài bậc này, tiền đồ ngày sau không thể đo lường.”
Nàng ấy cũng có một nữ nhi, năm nay 11 tuổi, không biết sau này có thể gả vào gia đình như thế nào. Phụ thân của Tiêu Nhị cô nương cũng là thương nhân, song lại có thể gả cao cho nhi tử của Tri châu, hơn nữa còn là một tiến sĩ trẻ tuổi có tài, đúng là may mắn.
Hứa nương tử kìm lòng không đậu nói: “Ta nghe đồn Tri châu ấy có hai nhi tử, nhi tử đầu tiên là do chính thê sinh, còn thê tử hiện tại nhờ sinh được nhi tử nên được nâng từ thiếp lên chính thất, nghe đồn tính cách không được hiền lành gì cho cam.”
Nghe vậy, Tiêu nương tử vỗ lên mu bàn tay nàng ấy rồi nháy mắt với nàng ấy. Ý thức được điều gì đó, sắc mặt Hứa nương tử hơi mất tự nhiên, dáo dác nhìn chung quanh theo phản xạ, thấy không ai chú ý tới các nàng thì mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó mỉm cười xấu hổ với Mạnh Tiêu và Tiêu nương tử.
Tiêu nương tử vội đánh trống lảng: “Không biết hôm nay có được thấy Tiêu Tứ gia không nhỉ?”
Mạnh Tiêu: “Lúc nãy trên đường vào đây, lang quân nhà ta hỏi tỳ nữ, tỳ nữ nói đại nhân bận công vụ nên họ cũng không rõ đại nhân có lộ diện hay không.”
Thấy hai người che giấu hộ mình, Hứa nương tử không khỏi cảm kích. Nàng ấy cứ có cái tật không biết giữ mồm giữ miệng, vậy nên phu quân rất ít khi dẫn nàng ấy ra ngoài. Lỡ để người có tâm nghe thấy lời nói lúc nãy của nàng ấy, bị người ta nghe thấy thì chắc chắn sẽ đắc tội người khác.
Nàng ấy cũng phụ họa hai câu: “Đúng thế, hiện giờ Tiêu Tham chính là người đắc lực, đương nhiên là nhiều công vụ.”
Lời này nghe không được êm tai cho lắm, không như khen ngợi mà ngược lại giống mỉa mai.
Mạnh Tiêu vờ như không nghe thấy, bưng cốc trà trước mặt lên uống một ngụm.
Tiêu nương tử cười ha ha, nói: “Tiêu đại nhân trẻ tuổi có tài, nghe nói năm ấy ngài trúng cử cưỡi ngựa dạo phố, mấy nữ tử ném hoa, hà bao suýt nữa làm vỡ đầu ngài ấy, cảnh tượng náo nhiệt lắm, không biết bao nhiêu danh môn quý nữ muốn gả cho ngài ấy. Có điều gia phong Tiêu gia rất chính đáng, trước kia đã hứa hôn cho Tiêu Tứ gia, mặc dù gia cảnh nhà gái không được cao quý cho lắm, nhưng vẫn làm lễ thành thân, sau khi thành hôn phu thê tương kính như tân. Tứ phu nhân qua đời đã nhiều năm nhưng Tiêu Tứ gia vẫn chưa tục huyền, quả nhiên là có tình có nghĩa.”
Nghĩ đến đây, Mạnh Tiêu kìm lòng không đậu nhìn sang bên kia bình phong, đúng lúc thấy một tỳ nữ áo xanh đi đến bên cạnh Tạ Trường An thì thầm gì đó. Mấy nam tử chung quanh đều nhìn hắn ta với vẻ mặt trêu ghẹo.
Hôm nay tỳ nữ Tiêu gia đều mặc áo đỏ, màu sắc có đậm có nhạt, nhưng không có người mặc áo xanh.
Ý thức được điều gì đó, Mạnh Tiêu siết chặt khăn tay.
Nàng giả vờ như vô tình nhìn sang bên kia, không biết Tạ Trường An nghe được gì mà vẻ mặt hơi mất tự nhiên, còn nhìn thoáng qua chỗ Mạnh Tiêu. Nàng dời mắt, sau đó lại nhìn sang, phát hiện Tạ Trường An đã đứng dậy rời đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-198627.png&w=640&q=75)








%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



