Chờ hắn ta ra khỏi cửa, Mạnh Tiêu cũng đứng dậy. Hai vị phu nhân bên cạnh thắc mắc nhìn nàng, nàng mỉm cười: “Ta đi rửa tay.”
Tiêu nương tử nhắc nhở: “Khách đã đến đông đủ, có lẽ yến hội sắp bắt đầu rồi.”
Mạnh Tiêu gật đầu, sau đó đi ra cửa. Một tỳ nữ đang chờ ở cửa, thấy Mạnh Tiêu đi ra liền biết có chuyện gì. Một tỳ nữ săn sóc đi tới, nói: “Phu nhân hãy đi theo nô tỳ.” Sau đó đi trước dẫn đường.
Mạnh Tiêu thấy nàng ấy đi theo hướng giống với hướng Tạ Trường An vừa rời đi, bèn đi cùng.
Tạ Trường An đi xa xa đằng trước, bước chân dồn dập, băng qua hành lang rồi đi thẳng sang bên phải. Mạnh Tiêu đi đến cuối hành lang rồi phớt lờ tỳ nữ dẫn đường đằng trước, cũng đi theo sang bên phải. Tỳ nữ đi được mấy bước thì hình như nhận thấy không ổn, bèn nhìn thoáng qua đằng sau, lại không thấy Mạnh Tiêu đâu thì hoảng sợ, vội vàng quay về tìm người.
Mạnh Tiêu bám theo sau Tạ Trường An. Tiêu phủ rất rộng, nàng không quen thuộc địa hình, rẽ trái rẽ phải mấy lần rồi đến một khu rừng trúc.
Rừng trúc xanh um tươi tốt, hôm nay Tạ Trường An lại mặc thường phục màu xanh biếc, chỉ thoáng chốc đã không thấy tăm hơi.
Mạnh Tiêu đuổi theo vào trong hai bước rồi không dám đi tiếp. Khu rừng này hơi lớn, nàng sợ mình đi một lát sẽ bị lạc đường.
Nghĩ đến đây, nàng không cam lòng quay về, vừa đến lối ra thì nghe thấy tiếng bước chân từ xa đến gần. Đang chần chờ có nên ra ngoài ngay bây giờ hay không thì nàng nghe thấy giọng nói của mấy người.
Đường nhỏ được lót đá xanh ngoằn ngoèo khúc chiết. Bành Văn Thiệu đi đằng trước, cười thành tiếng: “Ắt hẳn Mao Cảnh Thăng không thể ngờ được rằng lần này Thái phó sẽ nổi nóng đến mức trực tiếp đuổi ái đồ của ông ta đến Thuần An huyện. Thuần An huyện bị lũ lụt hàng năm, không biết khi nào hắn ta mới có thể đạt được công tích.” Người này vừa nói vừa lắc đầu.
Tiêu Ngôn Khanh ở bên cạnh không đáp lại. Thường Tích Lân đi đằng sau, nói: “Mao Cảnh Thăng vẫn quá nóng vội.”
Liếc thấy làn váy vàng nhạt nấp đằng sau hòn non bộ cách đó không xa, lông mày của hắn xị xuống, lạnh giọng hỏi: “Kẻ nào?”
Bành Văn Thiệu và Thường Tích Lân nhìn theo tầm mắt của hắn.
Mạnh Tiêu giật mình, khựng lại trong chốc lát rồi siết chặt khăn tay, bước ra. Nàng không dám nhìn nhiều, chỉ cúi đầu hành lễ: “Bái kiến các vị đại nhân.”
Ban đầu nàng không biết những người này là ai, song nghe họ gọi thẳng tên húy của đồng liêu trong triều thì đoán được không còn ai khác ngoài Tiêu Tứ gia trong phủ.
Bành Văn Thiệu thấy nữ tử này có làn da trắng muốt, dung nhan xinh đẹp, trên người mặc áo bối tử màu hồng đào thêu hoa lựu, bên dưới mặc váy dài màu vàng nhạt, cánh tay khoác dải lụa mỏng màu xanh lá, nước da nàng vốn đã trắng ngần, mặc bộ y phục này càng làm nổi bật dung nhan xinh đẹp tuyệt trần, khiến hắn giảm cảnh giác, chậc một tiếng rồi nhìn Tiêu Ngôn Khanh bằng ánh mắt đầy ẩn ý.
Nơi này là thư phòng của Tiêu Ngôn Khanh, ngày thường không ai dám đến đây.
Tiêu Ngôn Khanh bình tĩnh hỏi: “Ngươi là người phương nào?”
Mạnh Tiêu nhận thấy ánh mắt của mấy người này như thực chất, đành gắng gượng trả lời: “Thiếp thân là thê tử của Tạ Trường An, Hàn Lâm viện Biên tu, hôm nay tới dự tiệc xuất các của Tiêu Nhị cô nương. Vừa nãy thấy phu quân hối hả đi sang bên này, thiếp sợ chàng ấy sẽ xảy ra chuyện gì nên đi theo sau, nào ngờ lại bị mất dấu lạc đường ở đây, mong đại thân thứ tội.”
Nàng hoàn toàn không có ý định che giấu giúp Tạ Trường An.
“Tạ Trường An?” Bành Văn Thiệu cảm thấy cái tên này nghe quen quen.
Thường Tích Lân nhắc hắn: “Thám hoa lang năm nay.”
Đúng lúc này, tỳ nữ dẫn đường lúc nãy sốt ruột tìm đến đây, thấy nhóm Tiêu Ngôn Khanh thì sợ đến nỗi sắc mặt trắng bệch, vội cúi đầu hành lễ, run giọng nói: “Bái kiến các vị đại nhân.”
Mạnh Tiêu đỏ mặt giải thích: “Lúc nãy là nàng ấy dẫn đường cho thiếp… Nửa đường thiếp thấy phu quân nên lo lắng đi theo.” Nàng không tiện nói thẳng trước mặt mấy vị đại nhân này là mình muốn đi vệ sinh.
Bành Văn Thiệu vẫn định hỏi tiếp, Tiêu Ngôn Khanh lại sai tỳ nữ dẫn Mạnh Tiêu trở về, hỏi nữa cũng chẳng có tác dụng gì.
Mạnh Tiêu khuỵu gối: “Đa tạ đại nhân.”
Tỳ nữ cũng thở phào nhẹ nhõm: “Vâng.” Sau đó nhanh chóng hành lễ cáo từ, sợ mình chậm một bước sẽ bị trách tội.
Nàng ấy quay sang nháy mắt với Mạnh Tiêu, ra hiệu cho nàng mau đi theo. Mạnh Tiêu cúi đầu đuổi kịp nàng ấy.
Đường nhỏ lát đá xanh rất hẹp, chỉ đủ chỗ cho Tiêu Ngôn Khanh và Bành Văn Thiệu đi cạnh nhau. Lúc đi ngang qua chỗ hai người, Mạnh Tiêu do dự một lát rồi quyết định đi qua mặt cỏ bên cạnh Tiêu Ngôn Khanh. Bước chân của nàng rất nhanh, đi ngang qua cuốn theo cơn gió làm tung bay làn váy của mình, chạm vào y bào màu xanh của nam nhân.
Tiêu Ngôn Khanh nhận ra, nhưng chỉ cúi đầu nhìn thoáng qua chứ không nhiều lời.
Đi được mấy chục bước, Mạnh Tiêu đứng ở cuối đường đá xanh, do dự ngoảnh đầu nhìn lại.
Nàng đã từng gặp nam nhân lúc nãy.
Đối phương rất nhạy bén, khi nàng vừa ngoảnh đầu thì hắn cũng quay sang, ánh mắt có phần dò xét, khiến Mạnh Tiêu giật thót tim, vội cúi đầu hối hả rời đi.
Sau khi nàng rời đi, Bành Văn Thiệu cười khẽ thành tiếng, Tiêu Ngôn Khanh hờ hững nhìn hắn. Bành Văn Thiệu sờ mũi: “Ta chưa nói gì đâu.”
Thường Tích Lân bỗng cất lời: “Tính ra thì ta có chút ấn tượng với Tạ Trường An này đấy. Hình như hồi trước Trạng nguyên dạo phố, hắn ta được Thẩm gia nữ nhi coi trọng, làm ầm ĩ một thời gian.”
Bành Văn Thiệu: “Hèn chi ta cứ nghe quen quen, thì ra là hắn ta.”
Tiêu Ngôn Khanh không để ý tới hai người mà đi một mình về phía trước. Đến cửa thư phòng, hắn ra lệnh cho Từ Dật điều tra xem Tạ Trường An đi đâu rồi.
Tỳ nữ dẫn đường đi rất nhanh, mãi tới khi đã rời xa, không thấy bóng người nữa thì mới giảm tốc độ, khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nàng ấy cũng không dám quở trách Mạnh Tiêu, dù sao khách đến hôm nay đều là gia quyến của quan viên triều đình, về sau không ai biết địa vị của họ sẽ thế nào. Vì vậy nàng ấy chỉ dặn dò: “Nương tử đi theo nô tỳ, đừng bị lạc đường nữa.”
Mạnh Tiêu cười áy náy: “Là sai lầm của ta.”
Thấy thái độ của nàng ôn hòa, sắc mặt tỳ nữ dịu đi.
Mạnh Tiêu không nhịn được hỏi: “Trong ba vị đại nhân lúc nãy, vị nào là Tiêu đại nhân?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


