Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vẻ đẹp của Mạnh Tiêu rõ như ban ngày, vốn dĩ ở Thanh Thạch trấn đã rất nổi tiếng, còn chưa nảy nở đã có rất nhiều người đến cầu thân, từ khi quen biết Trần Sách, mỗi ngày hắn ta luôn khoe khoang tỷ tỷ của mình xinh đẹp thế nào, Tạ Trường An vẫn luôn cho rằng đối phương nói quá, mãi cho đến một lần Mạnh Tiêu đến thư viện đưa y phục cho Trần Sách, hắn ta vô thức cho rằng bản thân đã thấy được tiên tử trong sách.
Da trắng nõn nà, mặt mày như hoa, cho dù đến Kinh Thành đã được nửa năm, tham gia không ít yến tiệc và tiệc rượu, cũng chưa từng thấy nữ tử nào xinh đẹp hơn Mạnh Tiêu.
Chỉ là sau khi thành hôn, Mạnh Tiêu không hề chú ý đến cách ăn mặc, lúc ở nhà luôn mặc y phục bố y màu xám, nhìn lâu khiến hắn ta không còn cảm thấy kinh diễm nữa.
Tạ Du rất thích tẩu tử xinh đẹp như vậy, mắt sáng lên, thúc giục Mạnh Tiêu nhanh ăn.
Mạnh Tiêu cúi đầu ăn, bữa sáng là cháo, ăn vài miếng, Mạnh Tiêu phát hiện ra dưới đáy bát có giấu một quả trứng gà, nàng quay đầu nhìn về phía Tạ Du.
Tạ Du lén nháy mắt với nàng.
Đáy lòng Mạnh Tiêu mềm nhũn.
Lúc ra cửa, Tạ Trường An về thư phòng một chuyến, ôm một quà từ bên trong ra, trên đó viết mấy chữ mực Huy Châu.
Kiếp trước đi theo bên người tam hoàng tử, Mạnh Tiêu cũng biết được không ít đồ, mực Huy Châu chính là thứ mà tam hoàng tử thường dùng, một lượng hoàng kim một lượng mực, vô cùng trân quý.
Phần lớn bổng lục của Tạ Trường An đều dùng để thuê nhà, số tiền còn lại miễn cưỡng lắm mới duy trì được cuộc sống trong nhà, nào có tiền mua mực đắt giá như vậy.
Hai người đi ra ngõ nhỏ, Tạ Trường An không đi thẳng đến bên Chu Tước môn, mà đi về phía giáo phường quan thự phía đông.
Ngõ nhỏ nhà bọn họ ở phía tây, trên đường đi có một chợ phiên, bình thường đồ dùng trong nhà đều mua từ đó.
Tạ Trường An tìm một nhà cho thuê kiệu ở chợ, sau khi bàn xong giá cả, thuê hai chiếc kiệu nhỏ.
Bà chủ bảo bọn họ chờ một lát, xoay người đi ra hậu viện.
Tạ Trường An quay lại nói với Mạnh Tiêu: “Tiêu gia ở nội thành, khoảng cách có hơi xa, qua đó tốn khoảng nửa canh giờ, nàng mới khỏe, không thể mệt nhọc.”
Mạnh Tiêu cụp mắt, trên mặt lộ ra nụ cười: “Vẫn là phu quân săn sóc.”
Không có chọc thủng hắn ta vì mặt mũi của mình, kiếp trước nàng không nhìn thấu, bây giờ mới phát hiện ra, người này luôn thích dùng cớ muốn tốt cho người khác để thỏa mãn tư dục.
Tạ Trường An hài lòng với phản ứng của Mạnh Tiêu.
Một lát sau, hai chiếc kiệu nhỏ màu xanh để ở cửa ra vào.
Kiệu phu rất thuần thục, một đường vững vàng, màn kiệu làm từ sa tố duy, thông khí thoáng mát, Mạnh Tiêu có thể nhìn thẳng ra cảnh sắc bên ngoài.
Cho dù là kiếp trước hay bây giờ, ấn tượng của Mạnh Tiêu với kinh đô đều chỉ là con hẻm nhỏ đang ở kia, chỗ náo nhiệt nhất nàng từng đến là chợ chỗ giữa đường lớn, chưa từng được ngắm nội thành, về sau đi theo tam hoàng tử lại càng chỉ sống trong một tiểu viện nhỏ.
Kiệu phu nâng họ tiến vào Chu Tước môn, đi vào bên trong sẽ thấy hai bên đường toàn là nhà dân và cửa hàng, có quầy than, tửu quán, tiệm bánh bao, tiệm son phấn… Cái gì cũng có. Đi một hồi lâu thì thấy một cây cầu, hai bên đầu cầu lại là một con đường cái, rộng lớn sạch sẽ hơn đường phố trung tâm rất nhiều. Mạnh Tiêu còn thấy tiệm trái cây, tiệm châu báu và cửa hàng kinh doanh hoa tươi, tranh vẽ, vô cùng nhộn nhịp.
Kiệu phu đi trên ngự nhai, gần đến cuối đường thì rẽ sang hướng tây, càng đi về phía trước càng yên ắng. Dần dà, Mạnh Tiêu thấy một phủ đệ khí phái huy hoàng.
Chỉ sau một chén trà đã đến Tiêu phủ.
Hôm nay Tiêu gia có hỷ sự, cổng mở rộng, giăng đèn kết hoa trước cổng. Thảm đỏ trải rất xa, trước cửa toàn là khách khứa qua lại, xe ngựa xe lừa chen chúc chật chội.
Cỗ kiệu mà Mạnh Tiêu đang ngồi không bắt mắt. Tạ Trường An bảo kiệu phu dừng lại từ xa rồi trả tiền ngay lập tức, tổng cộng là 30 đồng tiền, bởi vì đường xa, còn thuê kiệu phu nên giá hơi cao.
Mạnh Tiêu nhìn thoáng qua, ngày thường nhà họ không nỡ ăn thịt, 30 đồng tiền đủ để mua một cân thịt rồi.
Tạ Trường An chỉnh lại vạt áo, sau đó dẫn Mạnh Tiêu đi về phía cổng Tiêu gia.
Khách khứa đông nườm nượp như họp chợ. Hai người đứng ở đằng sau, Tạ Trường An ngẩng đầu nhìn biển hiệu của Tiêu phủ, nói bằng giọng hâm mộ: “Thật đúng là nhộn nhịp, làm vẻ vang dòng họ chính là thế này đấy.”
Mạnh Tiêu không đáp lại, trong lòng thầm nghĩ, chỉ cần Tiêu Tứ gia vẫn còn đó thì Tiêu gia vẫn sẽ nhộn nhịp như vậy.
Đến lượt Tạ Trường An, hắn ta dâng thiếp mời và hộp quà, hạ nhân Tiêu gia nhận lấy, một người trẻ tuổi ngồi sau bàn bên cạnh nhanh chóng ghi chép. Tiếp đó, một tỳ nữ mặc áo đỏ váy hạnh đi tới, dẫn họ vào bên trong.
Tỳ nữ nói: “Hôm nay đông người, bên ngoài là sảnh tiệc khách, mời khách quý đi theo ta.”
Tạ Trường An không nhịn được hỏi: “Hôm nay Tiêu đại nhân cũng có mặt à?”
Không cần nói cũng biết “Tiêu đại nhân” chỉ ai, tỳ nữ buông mi, khiêm nhường đáp: “Đại nhân bận trăm công nghìn việc, chúng ta cũng không được gặp ngài ấy nên không biết ngài ấy có mặt hay không.”
Tạ Trường An không hỏi nữa.
Mạnh Tiêu im lặng đi theo bên cạnh hắn ta. Tiêu gia rất rộng, từ cổng chính tiến vào, vòng qua ảnh bích, băng qua nghi môn* ở bên ngoài là một đường hành lang quanh co khúc khuỷu. Trải qua mấy khoảng sân mới đến phòng khách.
*Nghi môn: Một loại cổng trong kiến trúc Trung Hoa cổ điển, là kiểu cổng lớn được xây đằng sau cổng ra vào, thường đặt bàn ghế cho khách ngồi nghỉ, chờ chủ nhà ra gặp mặt.
Đã có không ít khách khứa ngồi trong phòng khách, tách ra hai khu nam nữ riêng, được ngăn cách bởi mấy tấm bình phong.
Tỳ nữ dẫn Mạnh Tiêu đến một bàn trong góc, Tạ Trường An cũng đi theo. Trên bàn tròn được làm từ gỗ lim trải khăn lụa thêu chữ “Hỷ”, ở giữa là một chiếc mâm chân cao hình hoa sen uyên ương trưng bày các loại trái cây tươi như nho, quýt, đào, còn có các loại đồ khô như táo đỏ, đậu phộng, hạch đào, mơ khô, cùng với các loại bánh phúc, bánh in… Bày đầy trên mâm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






