Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lúc trước cũng chính hắn ta cầu xin cưới mình, nói với nàng vừa gặp đã yêu, còn nói chờ hắn ta thi đỗ công danh, nhất định sẽ để nàng sống tốt.
Hắn ta là đồng môn của đệ đệ, đệ đệ nói hắn ta tài trí hơn người, chẳng qua thời vận không đủ, vốn nên tham gia thi hương, đột nhiên cha bị bệnh nặng, trong nhà không người chèo chống, hắn ta trông coi trước giường bệnh, về sau cha mất, không thể không chịu tang ba năm.
Đợi đến khi hắn ta làm tròn đạo hiếu, kỳ thi hương vừa qua, lại phải đợi thêm ba năm.
Nàng nghĩ, hắn ta là người đọc sách, đọc sách thánh hiền, làm người sẽ không đến mức xấu xa.
Lúc nàng gả vào, Tạ gia nghèo rớt mồng tơi, ngay cả tiền tổ chức hôn sự cũng là đi vay, sức khỏe mẹ chồng không tốt, Tạ Du đói đến mức sắc mặt vàng như nến, là nàng lấy của hồi môn ra bán lấy tiền mua gạo, mua dầu cho nhà dùng, mua thuốc cho mẹ chồng uống, mỗi ngày mỗi đêm thêu thùa kiếm tiền nuôi gia đình.
Vốn dĩ tưởng rằng cuối cùng cũng nở mày nở mặt, về sau mới biết được, Tạ Trường An trúng thám hoa được đích thứ nữ Thẩm Tâm Nguyệt của An Dương hầu phủ nhìn trúng.
Quý nữ hầu môn muốn làm chính thê, Tạ Trường An vừa muốn quyền thế lại không muốn gán danh xấu gã đàn ông phụ lòng, bèn để nàng lấy cớ không thể sinh con tự xin làm thiếp.
Như vậy vừa giữ gìn thanh danh của hắn ta, vừa được người ngoài khen ngợi một câu trọng tình trọng nghĩa.
Hoàng đế đương triều lớn tuổi, sau khi thái tử chết vì bệnh vẫn luôn chưa lập mới, đích trưởng nữ của Thẩm gia là Thục phi trong cung, nhiều năm chỉ có một cô con gái, tiếp đó Hoàng Hậu và Đức Phi đều có hoàng tử bên người, lại đều đã trưởng thành, Thẩm gia muốn liều một phen, lập tức đứng về phía Tam hoàng tử không được mẫu tộc giúp đỡ.
Thẩm Tâm Nguyệt là con gái đã gả ra ngoài, hơn nữa chức vị của Tạ Trường An không cao, xuất thân bình dân, vì để trèo lên con thuyền Tam hoàng tử này, nắm lấy điểm yếu ham mê sắc đẹp của Tam hoàng tử, làm ngất Mạnh Tiêu đưa đến bên giường Tam hoàng tử.
Với mỹ mạo của Mạnh Tiêu, Tam hoàng tử có phần thiên vị nàng, bởi vậy bị Tam hoàng tử phi ghi hận, chỉ cần Tam hoàng tử không có ở trong phủ, sẽ khắp nơi nhằm vào, ức hiếp Mạnh Tiêu, làm cho Mạnh Tiêu khổ không thể tả.
Mãi cho đến khi tân hoàng đăng cơ, Tam hoàng tử bị xử tội, Tân đế vốn định đưa toàn bộ nữ quyến trong phủ đi lưu đày, sau cùng vẫn là Tiêu Đồng mới nhận chức khuyên can, chỉ cần là nữ tử vô tội bị Tam hoàng tử bắt vào trong phủ đều được đưa đến Bạch Vân Quan thanh tu.
Mạnh Tiêu mới ngoài ý muốn giữ được một mạng.
Nếu chỉ có những điều đó, có lẽ Mạnh Tiêu không đến mức hận như vậy.
Điều khiến nàng không cách nào tha thứ cho hắn ta chính là, Tạ Trường An và Thẩm Tâm Nguyệt lo lắng về sau đệ đệ thi đỗ, thế mà phái người đánh gãy chân đệ đệ, cắt đứt hoàn toàn con đường làm quan.
Đó là đệ đệ mà nàng chăm sóc từ nhỏ đến lớn, tích góp tiền mua kẹo cho nàng ăn, vào lúc nàng thành thân nói nàng đừng sợ, chịu ấm ức gì hắn sẽ làm chỗ dựa cho nàng.
Nàng không dám tưởng tượng, chịu đả kích như vậy, đệ đệ có chịu đựng được không? Cha mẹ bà nội sẽ tuyệt vọng như thế nào.
Nghĩ đến đây Mạnh Tiêu đè xuống hận ý trong lòng, cầm lược lại lần nữa chải lên, trả lời hắn ta: “Ừ.”
Tạ Trường An sững sờ, sau đó khẽ gật đầu, trên mặt là nụ cười tươi: “Vậy ta vào triều, nàng ở nhà nghỉ ngơi thật tốt.”
Mạnh Tiêu ừ một tiếng, quay đầu nhìn bóng lưng đi xa của hắn ta.
Những ngày này Mạnh Tiêu lấy cớ sức khỏe không tốt, không cho người vào phòng.
Tạ Du biết được tẩu tử sắp đi theo ca ca ra ngoài, nàng ấy rất vui, sớm đến nhà bếp bận rộn.
Nghỉ ngơi hơn nửa tháng, sức khỏe của Mạnh Tiêu đã tốt hơn, nàng sợ để lộ khí sắc không tốt còn cố ý dặm phấn, thoa son lên cho mình, tóc cũng được búi hết lên, đeo liên hoa quan.
Liên hoa quan này nàng có chút ấn tượng, là nàng tự mình làm, dùng chính nhuyễn yên la, phía trên điểm xuyết trâm hoa, trước khi đến kinh đô, nghĩ đến Tạ Trường An làm quan, dù sao cũng phải có trang phục, trang sức phù hợp, không thể để mất mặt khi ra ngoài.
Sau khi chỉnh trang ổn thỏa, Mạnh Tiêu đi đến nhà chính, trong nhà không nhiều phòng, bình thường ăn cơm đều ăn ở trong phòng Điền thị.
Phòng của Điền thị rộng rãi, ngăn thành hai gian, gian ngoài làm phòng chính, bên trong là phòng ngủ.
Giá nhà ở Kinh Đô đắt đỏ, Tạ gia không mua nổi nhà, người lại nhiều, chỉ có thể thuê một tiểu viện giá rẻ ở trong một con ngõ xa xôi, vừa vào viện tử là có ba gian phòng, cộng thêm một nhà bếp, mẹ chồng và Tạ Du ở một gian, Mạnh Tiêu và Tạ Trường An một gian, một gian nhỏ dùng làm thư phòng.
Điền thị thấy Mạnh Tiêu đến, giống như hơi sững sờ, lập tức đè xuống bất mãn, nói: “Ăn cơm đi.”
Không nói thêm gì nữa.
Mạnh Tiêu ừ một tiếng, ngồi bên cạnh Tạ Du.
Tạ Trường An nhìn dung mạo xinh đẹp của Mạnh Tiêu, không nhịn được có hơi hoảng hốt, hắn ta đã lâu chưa thấy thê tử ăn mặc như vậy, giống như đột nhiên biến thành người khác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








