Đại phu nhân sợ đến nỗi sắc mặt trắng bệch, thật sự không ngờ mọi chuyện sẽ nghiêm trọng đến mức này. Đột nhiên bà ta nhớ ra dạo trước nữ nhi đòi thiệp mời từ chỗ bà ta, nói là muốn mời một vị hảo hữu mới quen biết, bà ta lập tức hiểu rõ.
Thấy sắc mặt thê tử khác thường, Dư Lộc Chính liền biết nữ nhi không hề bị oan. Ông ta lại tức giận đến nỗi đau ngực.
Thế là ông ta xốc chăn lên, trực tiếp xuống giường, lấy xiêm y trên kệ rồi nhanh chóng rời đi.
Thấy thế, Đại phu nhân vội hỏi: “Khuya rồi, ông còn đi đâu?”
Dư Lộc Chính không trả lời, đóng sầm cửa rời đi.
Chẳng mấy chốc, tỳ nữ vào phòng bẩm báo Đại gia đến chỗ di nương.
Đại phu nhân tức giận đến nỗi nằm sấp trên bàn trang điểm tủi thân khóc, vừa giận nữ nhi không biết nhìn người, vừa cáu vì bị tước đoạt quyền chưởng gia, bị kẻ khác cười nhạo, bây giờ ngay cả phu quân cũng giận bà ta.
Bà ta oán hận mắng: “Thẩm Tâm Nguyệt thật đáng hận!”
…
Sáng hôm sau, Trần Ngộ dẫn hai tiểu tư đến Tùng Tuyết trai.
Tiêu Ngôn Khanh đang luyện chữ trong phòng. Ba người nhận được lời mời thì đi vào, trong phòng không có người khác.
Tứ gia đứng trước bàn dài, một tay cầm bút, một tay đặt trên bàn. Bàn dài chung quanh bằng phẳng, chân bàn vó ngựa kê dưới đất, trên bàn bày bút mực nghiên giấy, chậu ngọc rửa mực, đằng sau là một tấm bình phong lớn vẽ ông lão câu một mình giữa sông vào mùa đông, hai bên là hai kệ sách gỗ lim kê sát vào tường, trên kệ chứa đầy sách vở.
Mặt tường bên trái gần cửa sổ đặt một chiếc giường la hán, hai bên bày hai chiếc kệ vuông chân cao, bên trên là chậu hoa sen to bằng cái bát. Chính giữa giường la hán là bàn sưởi, trên bàn đặt bình hoa diêu quan, hộp cờ, lư hương và một cuốn sách úp ngược.
Cạnh chân giường la hán là một bếp nấu trà, đậy nắp che trên mâm trà cụ. Trên bức tường đằng sau treo một cây đàn cổ và hai thanh kiếm dài ngắn khác nhau.
Trần Ngộ cúi đầu bẩm báo: “Thưa Tứ gia, lúc nãy Dư gia gửi chút quà tới, có một chiếc lư hương bạch ngọc bác sơn, một nghiên mực, một cuốn sách Vệ phu nhân chính bản, một tấm bình phong thêu Hồ Nam hai mặt và mấy loại dược liệu quý hiếm như nhân sâm, linh chi. Đại phu nhân bảo nô tài đưa lư hương, nghiên mực và bản chính Vệ phu nhân tới đây, còn bình phong và dược liệu đưa đến chỗ lão phu nhân.”
Tiêu Ngôn Khanh khựng lại, ngẩng đầu hỏi: “Bình phong thêu hai mặt?”
Trần Ngộ chần chờ gật đầu: “Vâng.”
Hắn cứ nghĩ Tứ gia sẽ hỏi bản chính Vệ phu nhân. Tứ gia rất thích chữ của Vương Hi Chi.
“Đúng vậy, một mặt thêu mèo chơi tú cầu, cực kỳ linh động tinh xảo.”
Tiêu Ngôn Khanh khẽ ừ một tiếng: “Để lại bản chính Vệ phu nhân, những thứ khác đưa vào kho riêng của ta.”
“Vâng.”
Trần Ngộ đặt tráp lên bên cạnh bàn dai, chuẩn bị dẫn hai tiểu tư rời đi. Bỗng một câu nói vang lên từ bên cạnh: “Đến chỗ lão phu nhân đòi bình phong cho ta.”
“Thôi.”
Nhìn bức chữ bị hỏng, Tiêu Ngôn Khanh lắc đầu, đây không phải là chuyện hắn nên bận tâm. Mấy gói thuốc đó, hôm sau có thể gọi Từ Dật đưa tới cho nàng.
Tạ gia cũng nhận được lễ vật mà Dư gia đưa tới, một hộp điểm tâm của Phương Trân trai, một hộp nhang, hai cây trâm tơ vàng mã não và hai cuộn vải.
Bà tử Dư gia tặng lễ nói: “Lão phu nhân rất thích tấm bình phong mà nương tử tặng, khen nương tử rất khéo tay. Mong nương tử hãy nhận những thứ này, xem như tấm lòng của lão phu nhân.”
Điền thị đứng bên cạnh cười híp mắt, chỉ hận không thể ôm hết những thứ này vào lòng. Tạ Du giữ chặt y phục của bà ta, không cho bà ta làm mất mặt.
Mạnh Tiêu nhận quà rồi mỉm cười nói lời cảm ơn.
Người của Dư gia vừa rời đi, Điền thị lập tức đòi lễ vật, còn lấy danh nghĩa là bảo quản thay nàng.
Tạ Du cả giận: “Mẹ, đây là quà người ta tặng cho tẩu tử mà!”
Điền thị hừ lạnh: “Nếu nhi tử của mẹ không có chí khí thì nàng ta có thể tham dự yến hội này không?”
Nghe vậy, Mạnh Tiêu mỉm cười, dịu dàng nói với Tạ Du: “Mẹ nói cũng có lý, có điều cuộn vải này rất đẹp, để đó cũng lãng phí. Lần này con đi dự tiệc, các phu nhân trên bàn đều ăn mặc rất đẹp đẽ, chỉ có con trông hơi bủn xỉn. Con nghĩ sau này vẫn còn nhiều cơ hội dự tiệc, vừa hay có thể dùng cuộn vải này thay hai bộ y phục mặc ra ngoài, không thể làm lang quân mất mặt. Vải và vòng tay con sẽ giữ lại.”
“Mẹ ốm yếu, loại nhang này vừa thấy đã biết là thứ tốt, cho mẹ dùng thì không còn gì tốt hơn. Hai cây trâm này cho muội muội. Muội muội cũng lớn rồi, nên ăn diện một chút.” Nói đoạn, nàng trực tiếp cắm trâm cài vào búi tóc của Tạ Du, cười khen ngợi: “Thật xinh đẹp.”
Sau đó nàng đưa nhang và điểm tâm cho Điền thị: “Điểm tâm để lang quân ăn. Mỗi đêm lang quân đều bận việc đến khuya, có thể lót dạ.”
Điền thị nhìn cuộn vải trong lòng Mạnh Tiêu, lại nhìn trâm cài đầu trên đầu nữ nhi, trong lòng luyến tiếc. Vòng tay thì thôi, hẳn là không có giá trị gì, nhưng chất liệu vải này vừa thấy đã biết là rất đắt: “Có cần may nhiều y phục như vậy không?”
Mạnh Tiêu đáp: “Mấy ngày trước Tiêu nương tử gửi bái thiếp mời con đến quý phủ chơi mà chưa đi được. Con dự định mấy ngày nữa sẽ mời tỷ ấy đến chùa Kim Ân. Chùa Kim Ân cầu con cái rất linh nghiệm, gia cảnh Tiêu nương tử giàu có, mỗi lần ra ngoài đều đeo vàng mang bạc, con không thể mặc y phục cũ làm mất mặt lang quân.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






