Dư lão phu nhân nhìn nét mặt không bộc lộ cảm xúc của Tiêu Ngôn Khanh, trong lòng thở dài. Tiêu gia tứ tử đang ngồi trước mặt bà ấy hơi không nhìn thấu.
Bà ấy ngẫm nghĩ rồi nói: “Kể ra thì cũng chỉ là chuyện nhỏ. Buổi sáng mấy đứa trẻ trong nhà nghịch ngợm, không biết sao lại nổi hứng làm thơ, làm xong ai cũng không phục ai, biết hôm nay còn mời gia quyến của Thám hoa lang tân khoa nên muốn mời nàng ấy tới góp vui. Ta thấy cũng thú vị nên đồng ý. Tiểu nương tử ấy hành sự lễ độ, thoạt nhìn có vẻ e lệ, có lẽ chối từ không được, bèn đọc một bài thơ ngay lúc đó. Con đoán xem kết quả thế nào?”
Dư lão phu nhân trêu ghẹo nhìn Tiêu Ngôn Khanh.
Tiêu Ngôn Khanh bất đắc dĩ: “Con không đoán được.”
Dư lão phu nhân cười nói: “Sau khi tiểu nương tử kia đọc thơ xong thì bị mấy nha đầu xấu tính kia chê cười một phen, nói nàng ấy áp vận không tinh tế. Tiểu nương tử dễ xấu hổ, đỏ mặt nói nàng ấy thật sự không biết làm thơ nên chỉ đọc một bài thơ trong tập thơ. ‘Muôn cây xanh lạnh giá, cành đỏ vươn ngoài tường, ai nhớ đêm xuân phong, bóng ám hương dập dờn’, còn nói là thơ hồi trước con làm, nàng ấy thấy thú vị nên ghi nhớ.”
Nói xong, Dư lão phu nhân hơi hồi hộp quan sát nam tử bên cạnh.
Mặc dù hôm nay bà ấy đã áp chế chuyện này, nhưng khó tránh khỏi có kẻ loan tin ra ngoài. Đến lúc đó lỡ có tin đồn Dư gia bất hòa với Tiêu gia, dù Tiêu Ngôn Khanh không nổi giận thì cũng không phải là chuyện tốt lành gì. Vả lại chuyện này cũng sẽ gây ảnh hưởng tới thanh danh của mấy tiểu nương tử chưa xuất giá ở Tiêu gia.
Nghe vậy, trong lòng Tiêu Ngôn Khanh hơi khác thường.
Thấy Dư lão phu nhân nhìn mình, hắn đau đầu ấn thái dương.
Dư lão phu nhân khựng lại: “Quả thật là con viết à?”
Tiêu Ngôn Khanh bất đắc dĩ cười: “Ngài cũng biết rồi đấy, hồi niên thiếu con sợ làm thơ nhất, con đặc biệt thiếu linh khí trong chuyện này, không ít lần bị lão sư mắng.”
Hắn còn nhớ bài thơ đó, lần ấy hắn sao chép bài tập của sư huynh nộp lên, sau này bị phát hiện nên bị ăn ba roi. Hắn không cần suy nghĩ cũng biết chắc chắn là thằng bé Tam lang kia sao chép lại bài tập hồi xưa của hắn rồi mang ra ngoài khoe khoang, không ngờ cuối cùng lại còn bị nàng đọc được.
Dư lão phu nhân cười cong eo: “Con thật là, làm hại người ta một phen rồi đấy. Hôm nay người ta đọc thơ của con nên bị cười nhạo một trận, bối rối đến nỗi suýt khóc.”
Tiêu Ngôn Khanh dở khóc dở cười.
Dư lão phu nhân lại chỉ vào bình phong để bàn trên sập cho Tiêu Ngôn Khanh xem: “Đây là thọ lễ mà vị Tạ nương tử đó dâng lên, quả là một đôi tay khéo léo, hai mặt là hai hoa văn khác nhau nữa cơ.”
Nói đoạn, bà ấy đổi sang mặt khác, một mặt thêu tùng hạc, một mặt thêu mèo chơi tú cầu.
Tiêu Ngôn Khanh nhìn lướt qua, quả thực rất tinh xảo, màu sắc tươi sáng, linh hoạt sống động, tiên hạc và bộ lông mèo tam thể cực kỳ chân thật, ánh mắt hữu thần, gần như có thể đánh lừa thị giác.
Dư lão phu nhân áy náy nói: “Ta phụ lòng tốt của Tạ nương tử mất rồi.”
Tiêu Ngôn Khanh mỉm cười chứ không nói gì. Dư lão phu nhân không hiểu ý hắn.
Sau khi tiễn bước Tiêu Ngôn Khanh, Dư lão phu nhân gọi người tiến vào: “Tặng một phần lễ trọng đến Tiêu gia, lại đưa một phần lễ mọn đến Tạ gia, cứ bảo là ta rất thích lễ vật của Tạ nương tử, ngoài ra không cần nhiều lời.”
Tạ gia chỉ là tiểu môn tiểu hộ, chưa đủ tư cách để bà ấy cúi đầu. Tặng quà đã là nể mặt Tiêu Ngôn Khanh.
Ma ma gật đầu vâng lời.
Sắc mặt Dư lão phu nhân khó coi: “Thẩm gia nha đầu hại người.”
Trước khi lui ra ngoài, ma ma nhìn bình phong trên sập: “Vật này xử lý thế nào ạ?”
Dư lão phu nhân nhíu mày, không còn dáng vẻ hiền từ mà lúc nãy thể hiện trước mặt Tiêu Ngôn Khanh, phiền lòng chán ghét nói: “Đưa cho Tiêu lão phu nhân, lại tặng mấy vị dược liệu cho bà ta.”
“Vâng.”
Buổi tối, Dư Đại gia làm việc xong về phòng.
Đại phu nhân xị mặt ngồi trước bàn trang điểm, thấy phu quân chẳng buồn hỏi han một câu mà trực tiếp cởi y phục muốn lên giường ngủ, bà ta không nhịn được phàn nàn: “Mẫu thân cũng thật bất công, rốt cuộc ta thua kém tức phụ của lão nhị ở chỗ nào? Đột nhiên lại thu hồi quyền chưởng gia của ta, còn bảo ta dạy dỗ con cái cho tốt. Phương Nhi làm sai cái gì chọc giận bà ấy mà lại cứ khiến ta mất mặt như thế? Sau này ta còn biết đặt chân trong phủ như thế nào đây…”
Xưa nay Dư Lộc Chính vẫn yêu thương tiểu nữ nhi, nếu là ngày thường nghe bà ta phàn nàn, chắc chắn sẽ đau lòng một phen. Không ngờ lần này ông ta trực tiếp trở mặt, giận mắng thẳng vào mặt Đại phu nhân: “Nữ nhi bị bà dạy hư đấy! Bà có biết hôm nay đã xảy ra chuyện gì không? Thẩm gia nha đầu kia thế mà lại toan cướp phu quân của người ta, ỷ thế hiếp người, ép buộc Tạ Thám hoa cưới nàng ta vào cửa.”
Đại phu nhân sững sờ vì bị mắng: “Chuyện này… Liên quan gì tới Phương Nhi nhà ta?”
Dư Lộc Chính giận đỏ cả mặt: “Nếu không phải nữ nhi do bà nuôi dưỡng thì sao thê tử của Tạ Thám hoa sẽ tham dự thọ yến của mẫu thân? Sao lại để Tiêu Tham chính trùng hợp chứng kiến cảnh Thẩm gia nha đầu ức hiếp người ta? Hắn suýt nữa hiểu nhầm đó là hài tử Dư gia chúng ta đấy! Lỡ chuyện này truyền ra ngoài thì còn ai dám kết thân với nhà ta?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


