Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nương Tử Nhiều Phúc Chương 49: Khi Nào Ngươi Sinh Hài Tử, Tự Nhiên Sẽ Có Phần Cho Ngươi

Cài Đặt

Chương 49: Khi Nào Ngươi Sinh Hài Tử, Tự Nhiên Sẽ Có Phần Cho Ngươi

Liên quan tới thể diện của nhi tử nên Điền thị không tiện nhiều lời, nhất là Tiêu nương vẫn nghĩ đến chuyện con cái, bà ta đành phẫn nộ nói: “Vậy thì con may thêm mấy bộ y phục đi.”

Mạnh Tiêu ôm cuộn vải về phòng, thấy Đông Sinh đứng ở cửa nhĩ phòng thèm thuồng nhìn cuộn vải trong tay nàng. Thấy tầm mắt của Mạnh Tiêu, nàng ta cười lấy lòng: “Nương tử.”

Mạnh Tiêu bình tĩnh nói với nàng ta: “Khi nào ngươi sinh hài tử, tự nhiên sẽ có phần cho ngươi.”

Nói xong, nàng đẩy cửa đi vào.

Tạ Du đi theo đằng sau nghe vậy thì nụ cười trên môi vụt tắt. Vào phòng, nàng ấy lấy ra một cây trâm muốn đưa cho Mạnh Tiêu: “Tẩu tử cũng không có món trang sức nào quý giá, hơn nữa còn thường xuyên ra ngoài. Muội không cần xuất môn, đeo thứ này cũng không có tác dụng gì.”

Mạnh Tiêu không nhận: “Không có tác dụng gì thì cất đi, sau này xem như của hồi môn. Huynh trưởng của muội một lòng lo chuyện công vụ, mẫu thân lại ốm yếu không thể quan tâm muội, muội phải tự lo cho bản thân. Sau này dù gả cho ai thì trên người cũng phải có tiền bàng thân.”

Nghe vậy, Tạ Du rầu rĩ ngồi trước bàn: “Trước kia muội cảm thấy ca ca tẩu tử là lương duyên trời ban, nhưng bây giờ thấy ca ca đối xử với tẩu tử như vậy, muội không muốn gả chồng nữa.”

Mạnh Tiêu đang sửa soạn vải thì khựng lại, do dự nói: “Nam tử trên thế gian này hầu như đều như vậy, rồi sẽ có một người phù hợp với muội.”

Tạ Du ngẩng đầu nhìn Mạnh Tiêu: “Tẩu tử, tẩu không buồn à?”

“Buồn cái gì?”

“Ca ca… Sẽ sinh con với người khác.”

Mạnh Tiêu nở nụ cười: “Việc gì phải buồn? Hậu viện nhà ai ở Kinh Đô thành này mà không có mấy tiểu thiếp? Ngay cả nam tử nhà nghèo cũng rất nhiều người hái hoa ngắt cỏ bên ngoài. Thế đạo vốn dĩ là như vậy, nếu cứ so đo chuyện này mãi thì chẳng phải nữ tử không cần sống nữa sao?”

Tạ Du nghe xong thì im lặng.

Nàng ấy sinh ra và lớn lên ở Hoàng Trúc thôn, nhà nào cũng một chồng một vợ, vì vậy từ nhỏ nàng ấy đã có quan niệm nam nhân chỉ nên cưới một thê tử. Tuy rằng nàng ấy cũng từng nghe nói có mấy nhà giàu trong huyện nạp thiếp, nhưng chuyện đó cách nàng ấy quá xa xôi, nàng ấy chỉ coi như tin đồn nghe cho vui.

Nhưng sau khi đến Kinh Đô thành này, nàng ấy chưa kịp thích nghi với cuộc sống phồn hoa ở đây thì phát hiện ca ca thay lòng đổi dạ, tẩu tử còn nạp thiếp cho ca ca, người trong nhà không còn đoàn kết như lúc trước nữa, ai cũng có tâm tư riêng.

Trong lòng nàng ấy rất buồn, nàng ấy rất muốn trở lại trước kia, cho dù nghèo khổ một chút, nhưng thật sự rất hạnh phúc.

Thấy vẻ mặt buồn bã của Tạ Du, Mạnh Tiêu ngẫm nghĩ rồi đi đến bên cạnh nàng ấy, nói: “Bất kể sau này ca ca của muội có bao nhiêu nữ nhân thì ta đều là chính thê của hắn, là mẫu thân của các con. Bây giờ muội lớn rồi, sớm muộn gì cũng sẽ thành hôn, nơi này cũng không phải là Hoàng Trúc thôn, có một số chuyện muội nên suy nghĩ kỹ càng. Bất kể là bây giờ hay sau này có hài tử, thực ra muội chỉ có một mình thôi, gặp phải chuyện gì muội cũng không có người để dựa dẫm, chỉ có thể dựa vào chính mình.”

Nàng dừng lại một lát rồi nói thêm: “Tiểu muội, dù sau này muội gả cho ai, phu quân có tốt với muội hay không, hài tử có hiếu thuận hay không, muội đều phải tự lo cho bản thân trước. So với bọn họ, bản thân mình quan trọng hơn.”

Tạ Du ngơ ngẩn nhìn Mạnh Tiêu. Nàng ấy chưa bao giờ nghe cách nói này. Từ nhỏ, mẫu thân thường nói phụ thân là chủ gia đình, ca ca cũng là trụ cột trong nhà. Hồi phụ thân mất, mẫu thân cứ như trời sập, nếu không phải vẫn còn ca ca thì chỉ sợ lúc đó mẫu thân cũng không sống nổi.

Mạnh Tiêu nói những lời này cho Tạ Du của sau này nghe. Nàng đã có ý định rời khỏi Tạ gia từ lâu, vậy nên chứng kiến Tạ Trường An thân mật với nữ nhân khác, sau này sẽ có con, nàng không có cảm giác gì. Nhưng Tạ Du thì khác, nàng ấy chưa từng trải qua sóng gió gì, sau này sẽ gả chồng. Chỉ cần nàng ấy không quá coi trọng nam nhân và hài tử thì cuộc sống của nàng ấy mới thoải mái đôi chút.

Dường như ý thức được điều gì đó, Tạ Du buồn bã hỏi: “Tẩu tử không thích ca ca ư?”

Mạnh Tiêu cúi đầu vuốt ve cuộn vải. Chất liệu vải mà Dư gia tặng là hàng thượng hạng, một cuộn là tơ lụa xanh lá hoa văn hình gợn sóng, một cuộn là lụa mỏng màu trắng thêu hoa văn chìm màu tím. Nàng khẽ nói: “Thích hay không thích gì chứ, ai mà chẳng sống như vậy.”

Tạ Du tựa đầu vào vai Mạnh Tiêu: “Tẩu tử, muội chỉ ước quay lại những ngày trước kia. Ở đây không vui chút nào.”

Mạnh Tiêu vỗ vai nàng ấy, không nói nữa.

Đối với nàng mà nói, hiện tại chính là trước kia, đã rất tốt.

Không biết có phải là lời nói trên yến hội hôm qua phát huy tác dụng hay không, hôm nay Tạ Trường An về nhà rất trễ.

Lúc dùng bữa, Điền thị nhắc tới chuyện Dư gia tặng quà. Tạ Trường An không phải là kẻ dễ lừa gạt, ngờ vực nhìn về phía Mạnh Tiêu. Mạnh Tiêu bèn cúi đầu kể lại chuyện đám người Thẩm Tâm Nguyệt ép nàng làm thơ: “Ta nào biết làm thơ gì? Trong lúc cấp bách, ta đột nhiên nhớ ra một bài thơ nên đọc luôn. Ta đọc được bài thơ đó trong một cuốn sách trong thư phòng lang quân, thấy nó thú vị nên ghi nhớ. Bài thơ đó là do Tiêu Tham chính sáng tác.”

“Ta nói thật mà các nàng không tin, còn cười nhạo ta làm thơ kém cỏi. Sau này, Thẩm gia cô nương gặp một mình ta, hỏi vì sao lang quân không cưới nàng ấy? Ta trả lời rằng ta không làm chủ được, thế là nàng ấy mắng cả ta lẫn bà mẫu một trận.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc