Thậm chí nàng không dám cho hắn đi chết ngay bây giờ, bởi vì Tạ Du còn phải gả chồng, Tạ Du phải sống thật tốt.
Kiếp trước, Tạ Du biết nàng ở phủ Tam Hoàng tử thì lén lút mua chuộc hạ nhân viết thư cho nàng, gửi tiền cho nàng. Nàng không biết nàng ấy đã dành dụm chút bạc lẻ và đồ trang sức đó bằng cách nào. Nàng chỉ biết sau này Tạ Du gả đến Phúc Châu, làm tục huyền cho một nam nhân hơn bốn mươi tuổi, sau đó bặt vô âm tín.
Mạnh Tiêu cúi đầu che giấu thù hận trong mắt, giọng hơi nức nở: “Không hối hận. Lang quân tốt thì ta mới được yên ổn. Nay ta chỉ mong ta và lang quân có thể sớm ngày có con.”
Không biết Thẩm Tâm Nguyệt nghe tin Tạ Trường An có thiếp thì tâm trạng sẽ thế nào? Thẩm gia có còn chấp nhận Tạ Trường An làm nữ tế nữa không? Nếu trở mặt với Thẩm gia, liệu Tạ Trường An còn có thể yên ổn ở lại Kinh đô không?
Thật là mong chờ.
Tạ Trường An lại hiểu nhầm, thấy Mạnh Tiêu buồn bã thì cho rằng nàng chỉ che giấu cảm xúc.
Cũng đúng, xưa nay Mạnh Tiêu vẫn có tình nghĩa sâu đậm với hắn.
“Tiêu nương, đêm nay ta ở lại đây.”
Mạnh Tiêu vội lắc đầu, nghiêm túc nói: “Không được, lang quân, chàng đến chỗ Đông Sinh đi, coi như là vì ta.” Sau đó nàng ngẩng đầu, nhìn Tạ Trường An với vẻ van xin.
Tạ Trường An thấy Mạnh Tiêu như vậy thì không đành lòng: “Tiêu nương…”
Mạnh Tiêu vẫn kiên trì: “Lang quân hãy nghe ta một lần đi.”
Cuối cùng, Tạ Trường An vẫn sang phòng bên cạnh.
Sương phòng là phòng bên cạnh gian chính, nhỏ đến nỗi chỉ chứa được một chiếc giường, ngày thường hay chất tạp vật. Buổi chiều Mạnh Tiêu cùng Tạ Du dọn dẹp một phen, tạm thời cho Đông Sinh ở đây.
Lúc này Đông Sinh đã suy đoán được đôi chút, hình như nương tử không có tình cảm với lang quân.
Hồi trước ở Phương trạch, phu nhân ghét nhất là thấy lão gia sủng hạnh tỳ nữ, mỗi lần đều nổi cáu. Đến khi lão gia qua đời, bà ta khóc đến nỗi không kịp thở.
Nhưng đây là chuyện tốt, nàng ta chỉ cần lấy lòng lang quân, không cần đối phó với sự ngờ vực vô căn cứ của nương tử. Hơn nữa, nàng ta không ngờ mình sẽ hầu hạ một lang quân trẻ tuổi tuấn mỹ như vậy, cho dù cuộc sống kham khổ, nàng ta vẫn rất vui sướng.
Nửa tháng kế tiếp, Tạ Trường An đều ngủ trong phòng nhỏ bên cạnh cùng Đông Sinh. Hai ngày đầu, Tạ Trường An còn về gian chính một chuyến, đều bị Mạnh Tiêu khuyên sang phòng kề, sau này hắn dứt khoát đi vào phòng kề luôn.
Buổi tối, Mạnh Tiêu nghe âm thanh loáng thoáng truyền qua từ phòng bên, ngủ rất ngon giấc.
…
Hôm nay là mùng một tháng tám, Tạ gia nhận được một tấm thiệp mời dự thọ yến của Dư gia lão phu nhân.
Theo lý thuyết, Dư gia là đại tộc ở Kinh Đô thành, hiện nay Dư gia Đại gia nhậm chức Thị lang ở Lễ bộ, Dư lão gia tử sinh thời từng nhậm chức Thái phó, sau khi mất được ban thụy hào “Văn Trung”. Mặc dù giờ đây Dư gia không còn huy hoàng như trước, song địa vị vẫn cao hơn Tạ gia rất nhiều.
Loại thiệp mời này không nên đưa đến nhà họ, nhưng nếu đã nhận được thì họ không dám không đi.
Chỉ có Mạnh Tiêu biết Dư gia Tứ tiểu thư là bạn thân của Thẩm Tâm Nguyệt. Kiếp trước nàng không muốn đi, bà mẫu khăng khăng ép nàng đi, cuối cùng nàng bị gây khó dễ ngay trên bàn tiệc, gây ra gièm pha. Vì thế Tạ Trường An lạnh mặt với nàng, bà mẫu cũng chướng mắt nàng.
Vì chuyện này mà thật lâu sau nàng không dám ra ngoài, suốt ngày rửa mặt bằng nước mắt.
Sau này nữa, Thẩm Tâm Nguyệt mang thai, bà mẫu ép nàng tự xin làm thiếp, nói nàng không thể gặp người, sau này chức quan của nhi tử bà ta càng ngày càng cao, cơ hội tham dự yến hội cũng càng ngày càng nhiều, không thể làm cho nàng liên lụy tới Tạ gia.
Tạ Trường An cũng cam chịu với quyết định của bà ta.
Bây giờ ngẫm lại, trước kia chỉ có mình nàng chìm trong thế cục nên không thấy rõ.
Sau khi biết tình hình của Dư gia, Điền thị sợ Mạnh Tiêu ra ngoài mất mặt, bèn kiếm cớ lấy một chiếc vòng bạch ngọc từ đồ cưới, bảo nàng mang đi đổi tiền mua một bộ y phục đẹp mà mặc.
Mạnh Tiêu không hỏi nhiều, chỉ nói: “Vẫn là nương suy nghĩ chu đáo.”
Hôm sau, Mạnh Tiêu cầm vòng ngọc đến Kim Ngọc Đương đổi 130 lượng bạc, cũng đổi thành 10 lượng vàng và 30 lượng bạc như lần trước. Sau đó nàng đến cửa hàng Chu nương tử mua mấy tấm vải tốt, lại vòng sang Tân kiều đến cửa hàng bình phong, mua bệ bình phong với giá hai lạng bạc.
Ngày 10 tháng tám, Mạnh Tiêu mang theo bình phong mà mình đã thêu xong ra ngoài. Nàng không đi bộ mà thuê một cỗ kiệu từ trước, vừa ra ngoài thì ngồi lên kiệu luôn.
Điền thị và Tạ Du đưa nàng đến cửa. Tạ Du không yên lòng: “Sao đang yên đang lành lại gửi thiệp mời cho nhà mình? Hẳn là sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?”
Trong lòng Điền thị cũng bất an, nhưng không muốn nghe nàng ấy nói vậy: “Đừng miệng quạ đen, có thể xảy ra chuyện gì chứ? Chắc chắn người thấy ca ca của con có tiền đồ nên muốn xây dựng mối quan hệ tốt với nhà mình trước.”
Tạ Du bĩu môi, cảm thấy mẫu thân suy nghĩ nhiều. Kinh Đô thành thiếu gì người có bản lĩnh? Ai nhớ nổi nhà họ chứ.
Nàng ấy mặc kệ bà ta, xoay người về sân.
Vừa xoay người, nàng ấy lập tức thấy Đông Sinh duỗi cổ, hâm mộ nhìn theo hướng tẩu tử rời đi.
Trong lòng Tạ Du không thoải mái. Mặc dù tẩu tử nói Đông Sinh là người thành thật, nhưng nàng thật sự không thấy nàng ta thành thật chỗ nào, con mắt dáo dác cả ngày, thấy ca ca cứ như chó thấy xương, mắt sáng rực lên. Ca ca cũng vậy, hàng đêm đều ngủ trong phòng nàng ta. Có lần nàng còn thấy ca ca luồn tay vào áo nàng ta ngay trong bếp, khiến nàng ghê tởm đến mức buồn nôn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


