Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nương Tử Nhiều Phúc Chương 35: Cho Ta Xem Thử Trước Đã

Cài Đặt

Chương 35: Cho Ta Xem Thử Trước Đã

Tỳ nữ kia không thể làm việc, còn không trung thực, mua được một tháng rồi mà chưa bán được, nếu còn giữ lại thì sẽ lỗ vốn.

“Cho ta xem thử trước đã.”

“Vậy thì đi theo ta.”

Nha khoái dẫn Mạnh Tiêu sang nhà bên cạnh. Nhà này cũng kinh doanh nghề này, lão bản là nam nha khoái, nghe Mạnh Tiêu nói muốn xem tỳ nữ kia thì lập tức dẫn nàng đến hậu viện, sau đó dẫn một nữ tử thân hình đầy đặn bước ra.

Nữ tử ấy mặc y phục vải đay thô ráp, mặt dài mắt hẹp, mũi hơi tẹt, diện mạo tầm thường, nhưng vì làn da rất trắng nên cũng không thể coi là xấu xí. Nàng ta thấy Mạnh Tiêu và nha khoái thì cúi đầu, ánh mắt láo liên, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Nha khoái nói với Mạnh Tiêu: “Chính là nàng ta.”

Mạnh Tiêu cười nói: “Trông có vẻ dễ sinh nở.”

Nha khoái vội nói: “Nếu ngươi muốn mua thì chỉ cần ba quan tiền là được.” Có thể thấy người này rất nóng lòng muốn bán đi.

Cuối cùng, Mạnh Tiêu và nha khoái thỏa thuận mức giá cuối cùng là hai quan tiền, sau đó đến quan phủ lập khế, lại nộp thêm 100 văn. Khi về đến nhà thì đã là giờ mùi (từ 1 đến 3 giờ chiều).

Trên đường đi, Mạnh Tiêu xem xét khế bán thân rồi cất đi, dứt khoát nỏi thẳng: “Từ hôm nay trở đi, khế bán thân của ngươi nằm trong tay ta, chỉ cần nghe lời ta thì ngươi mới được sống yên ổn, không thì ta có thể bán ngươi bất cứ lúc nào để mua người khác. Đối với ta, ngươi và những người khác chẳng có gì khác nhau.”

Đông Sinh ngoan ngoãn gật đầu: “Sau này ta đều nghe nương tử.”

Mạnh Tiêu bình tĩnh nói: “Hy vọng là thế. Ta nói cho ngươi biết tình hình trong nhà trước, lang quân họ Tạ, là tân khoa Thám hoa năm nay, bên trên còn có mẫu thân khỏe mạnh, muội muội đã hiểu chuyện. Tuy hiện giờ gia cảnh bần hàn, nhưng về sau sẽ không quá tệ.”

Dù sao hài tử cũng là mình sinh, sau này sẽ thế nào chưa biết đâu. Mặc dù nghĩ vậy, nhưng mặt ngoài nàng ta không dám biểu hiện ra ngoài.

“Ngày thường tốt nhất là ngươi thành thật bổn phận một chút, bà mẫu thích người chịu khó, lang quân thích người nghe lời.”

Trong lòng Đông Sinh không cho là đúng. Bất kể là thanh niên hay lão nhân, nam nhân đều thích hồ mị tử.

Khi hai người về đến nhà thì Điền thị đang ngồi ngoài sân, vừa quạt gió vừa hết nhìn đông tới nhìn tây, dường như đang chờ người.

Thấy Mạnh Tiêu dẫn người trở về, bà ta vội đứng dậy xem xét, đôi mắt xoi mói đánh giá từ trên xuống dưới, không biết là có hài lòng hay không.

Tạ Du nghe thấy động tĩnh thì chạy ra từ trong bếp, im lặng nhìn Mạnh Tiêu và Đông Sinh mà nàng dẫn về. Trong lòng nàng ấy hơi ngột ngạt, nàng ấy không rõ tại sao lại như vậy, chỉ có linh cảm có những thứ sẽ thay đổi.

Điền thị kéo Mạnh Tiêu sang một bên, nhỏ giọng hỏi: “Đây là tiểu thiếp mà con mua về hả?”

Mạnh Tiêu gật đầu: “Chợ người giá đắt lắm, mặt mũi xinh đẹp đều cần mười mấy quan tiền. Người này tướng mạo tầm thường nên rẻ nhất, nhưng cũng phải bảy quan tiền. Con thấy nàng ta trông có vẻ trung thực, mông cũng to, hẳn là dễ sinh nở.”

Điền thị quay đầu nhìn thoáng qua, đúng như lời Mạnh Tiêu nói, lập tức hài lòng gật đầu.

“Tổng cộng bảy quan tiền hả? Bán vòng tay được bao nhiêu tiền?”

“Nói là bảy quan tiền, nhưng con trả giá xuống còn năm quan, vòng tay bán được ba quan tiền, hai quan là con tự bỏ tiền bù thêm.”

Điền thị vỗ lên tay Mạnh Tiêu: “Con có tâm.”

Bà ta không nói sẽ bù lại hai quan cho Mạnh Tiêu, chỉ cảm thấy Thẩm Tâm Nguyệt ỷ vào bà ta không biết nhìn hàng nên chỉ tặng cho bà ta vòng tay ba quan tiền. Hai cây trâm vàng kia trông rất mảnh dẻ, không nặng tí nào, trông thì rất xinh đẹp, nhưng lại có cảm giác không đáng tiền.

Xế chiều, Tạ Trường An về nhà liền thấy Đông Sinh vừa xuất hiện trong nhà.

Đông Sinh thấy nam chủ nhân trẻ tuổi tuấn tú như vậy thì rất mừng. Nghĩ tới hồi chiều Mạnh Tiêu nói với nàng ta rằng lang quân thích người nghe lời, nàng ta bèn ngoan ngoãn chủ động châm trà. Dù sao cũng từng hầu hạ ở nhà giàu nên vẫn biết quy củ cơ bản.

Điền thị thấy vậy thì hài lòng, thầm nghĩ nàng ta cũng chịu khó.

Lúc ăn cơm, Điền thị nói với Tạ Trường An: “Bây giờ cứ bảo với bên ngoài là nhà mình mua một nha hoàn, sau này nàng ta sinh con rồi hẵng bảo là thiếp.”

Tạ Trường An không trả lời, chỉ vùi đầu ăn cơm.

Buổi tối, Tạ Trường An làm việc xong thì đến phòng Mạnh Tiêu. Mạnh Tiêu đang sửa soạn lại vải thừa mang về hôm nay, thấy hắn vào phòng thì cười hỏi: “Sao lang quân lại đến đây? Hôm nay là hỷ sự của lang quân mà.”

Tạ Trường An nhìn chằm chằm Mạnh Tiêu, dung mạo như ngọc, mặt mày xinh đẹp như tranh, ánh mắt ôn hòa, không có một chút tức giận hay đau khổ. Trong lòng hắn bỗng cảm thấy quái dị. Thẩm Tâm Nguyệt chỉ cần không gặp hắn hai ngày thì sẽ mắng hắn là kẻ phụ bạc, vậy mà Mạnh Tiêu lại chủ động nạp thiếp cho hắn.

“Tiêu nương, nàng có hối hận vì gả cho ta không?”

Mạnh Tiêu không rõ tại sao Tạ Trường An lại đột ngột hỏi như vậy.

Hối hận ư? Tất nhiên là hối hận.

Kiếp trước, mỗi ngày mỗi đêm nàng đều sống trong hối hận, nhưng hối hận cũng vô ích, nàng không thể làm được gì cả, bây giờ nàng chỉ có thể trả thù hắn bằng cách cứa dao cùn này thôi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc