Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nương Tử Nhiều Phúc Chương 39: Vậy Thì Hôm Nay Có Phúc Xem Rồi

Cài Đặt

Chương 39: Vậy Thì Hôm Nay Có Phúc Xem Rồi

Thọ yến của Dư gia còn long trọng hơn tiệc xuất các của Tiêu gia Nhị cô nương.

Dư gia cũng như Tiêu gia, cổng chính đỏ thắm, vòng cưa bằng đồng lóe sáng, hai pho tượng sư tử đá chiếm cứ trước cổng. Hôm nay là thọ yến, việc đại hỷ nên trên người sư tử đá cũng được đeo lụa đỏ.

Từ khi bước vào cổng, đi qua nơi nào cũng được trải thảm đỏ, cửa phòng và cột trụ đều dán chữ “Hỷ”, “Thọ”, trong sân treo đèn lồng đỏ cao cao, bầu không khí hoan hỷ.

Tỳ nữ dẫn Mạnh Tiêu đi vào bên trong mặc nhu sam màu đỏ, phối hợp với váy bách điệp màu mơ, đeo hoa thụ kết màu vàng, tóc được búi lên bằng lụa đỏ, cắm châu hoa và hoa cúc tươi.

Tỳ nữ cười nói: “Hôm nay lão phu nhân mở tiệc trong hoa viên, còn dựng một sân khấu kịch tạm thời, mời gánh hát tới biểu diễn.”

Mạnh Tiêu phụ họa: “Vậy thì hôm nay có phúc xem rồi.”

Tòa nhà Dư gia rất rộng, đi một hồi lâu mới đến hoa viên. Nghe tỳ nữ nói chỉ riêng hoa viên, trong phủ đã có ba chỗ, vẫn chưa tính cả phòng ấm và phòng tiếp khách. Nơi mở tiệc hôm nay là trong hoa viên tiền viện.

Chưa đến gần đã nghe thấy âm thanh, ngẩng đầu lên nhìn từ xa đã thấy một cánh cổng hình quạt, bên trên đề ba chữ “Minh Tâm viên”. Băng qua cổng hình quạt, men theo một con đường nhỏ lát đá cuội tiến về phía trước, xuyên qua hòn non bộ và rừng mai, tầm mắt trở nên thoáng đãng, bên tay phải là một tiểu lầu các ba tầng, mái cong lợp ngói lưu ly, bên tay trái cách đó không xa là một hồ nước rất rộng, trên mặt hồ lá sen trải dài, hoa sen màu hồng, màu trắng, đỏ thắm đua nhau khoe sắc, quanh bờ hồ cỏ xanh um tùm.

Đứng bên hồ nước nhìn về nơi xa là một nhà thủy tạ lục giác, thấp thoáng thấy không ít người ngồi bên trong. Lương đình được xây bên dòng nước, bên cạnh là một cây cầu nối tiếp hai bên bờ hồ. Bờ bên kia cũng có không ít, Mạnh Tiêu không khỏi tò mò nhìn bên kia.

Tỳ nữ giải thích: “Nam nữ tách ra hai khu tiệc, nam khách uống rượu bên kia.”

Mạnh Tiêu gật đầu. Nàng không nhớ rõ, chuyện ở Dư gia đã là thật lâu trước kia.

Sân khấu được dựng trên mặt đất cách nhà thủy tạ không xa, ba mặt lộ thiên, dùng mấy cây cột trụ làm điểm tựa, cảnh nền đằng sau treo bức tranh phúc lộc hạc tiên gửi thọ khổng lồ, đằng trước treo rèm đỏ tầng tầng lớp lớp, đằng sau sân khấu là rừng đào lá xanh tươi tốt, có mấy quả đào lẻ loi treo trên cành cây, giữa cành lá được thắt kết như ý.

Nàng đang nghĩ vậy thì bỗng một tỳ nữ đi đến cạnh nàng, khách sáo nói: “Tạ nương tử, lão phu nhân nhà chúng ta cho mời.”

Mạnh Tiêu khựng lại, biết điều gì nên đến cuối cùng cũng đến rồi.

Mạnh Tiêu đi theo tỳ nữ đến bên kia nhà thủy tạ.

Chung quanh nhà thủy tạ treo rèm lụa, tỳ nữ bẩm báo với một ma ma đứng gác ngoài đình, ma ma bảo họ chờ một lát, nhận được chấp thuận thì mới vén rèm lên cho Mạnh Tiêu đi vào.

Bên trong ngồi đầy người, chính giữa là một chiếc bàn tròn gỗ lim khắc hoa, trên bàn bày mâm trái cây chân cao bằng sứ men xanh và trà cụ.

Người ngồi chủ vị là một lão phụ nhân hơn sáu mươi tuổi, mặc áo bối tử ống rộng bằng vải lụa thêu hoa văn tương lĩnh xích kim, váy mã diện lụa đỏ thẫm, viền váy thêu tường vân màu vàng, mái tóc bạc phơ được búi lên cao, hai bên búi tóc cắm trâm vàng khảm đá quý, trâm vàng xuyên hoa diễn châu, trâm san khô điêu khắc hình cánh dơi, chính giữa là một chiếc lược mã não bạch ngọc khắc hoa văn như ý, hai bên tai đeo vòng vàng hình hồ lô, trên cổ đeo một sợi dây chuyền minh châu bích ngọc.

Ngồi bên phải bà ta là một phụ nhân trẻ hơn ba mươi, mặc áo bối tử tơ lụa thêu hoa sen xanh và váy dài thêu triền chi mẫu đơn, đầu đội ngọc trai kim bát bảo và trâm ngọc hải đường phi điệp, cổ đeo vòng ngọc quấn xích kim, hai tay đeo hai chiếc vòng bích ngọc.

Phụ nhân bên kia hơi lớn tuổi một chút, thoạt nhìn đã 4-50, mặc áo bối tử gấm lụa màu đỏ thêu bách điệp xuyên hoa và váy xếp phỉ thúy tát hoa, bên mép váy đeo ngọc bội như ý hình cây cung, đầu đội trâm cài chuồn chuồn kim tương ngọc và trâm san hô ngọc trai.

Ba người này ngồi cạnh chiếc bàn gỗ giữa đình, còn sáu vị phụ nhân khác lần lượt ngồi trên ghế trong nhà thủy tạ, cũng ăn mặc cực kỳ phú quý. Tuy nhiên có thể thấy rõ địa vị cao thấp giữa mọi người.

Ngoài ra còn có năm thiếu nữ trẻ tuổi đứng hoặc ngồi. Chung quanh đặt mấy chậu băng tỏa ra khí lạnh, không cảm thấy nóng.

Khi Mạnh Tiêu quan sát người khác, người trong nhà thủy tạ cũng đang quan sát nàng.

Nữ tử có dung nhan vô cùng xinh đẹp, làn da trắng muốt như ngọc, mặt mày thanh lệ, tóc được búi lên cao, đeo cài đầu ngọc trai và trâm cài ngọc trai, khuyên tai cũng là ngọc trai giản dị, mặc áo tay hẹp màu vàng nhạt và váy dài màu tím nhạt. Trên người không có trang sức kim ngọc gì, nhưng chỉ ăn mặc mộc mạc như vậy, khi nàng tiến vào vẫn khiến cả không gian yên tĩnh, kìm lòng không đậu ngoảnh đầu nhìn nàng.

Có cảm giác như người trong tranh bước ra.

Mạnh Tiêu hành lễ với lão phu nhân ngồi trên chủ vị, giọng nói ôn hòa: “Bái kiến Dư lão phu nhân, chúc lão phu nhân tùng bách trường thanh, nhật nguyệt trường minh, phúc như đông hải, thọ tỉ nam sơn.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc