Tạ Du suy nghĩ rõ ràng: “Ý mẹ là người nọ tung tin đồn ra ngoài ư? Tại sao lại thế?”
Điền thị bĩu môi: “Tất nhiên là nàng ta nói với người ngoài rằng tẩu tử của con ốm yếu, toan làm ô uế thanh danh của nó để nàng ta còn tiện bề gả cho ca ca của con.”
Tạ Du suy một ra ba: “Bạch đại phu nói tẩu tử có thể tĩnh dưỡng khỏe mạnh, nhưng hồi trước chúng ta mời vị đại phu kia…”
Điền thị lập tức nghi ngờ: “Có lẽ chính nàng ta sắp đặt. Thậm chí mẹ còn nghi ngờ xe ngựa tông tẩu tử của con cũng là nàng ta giở trò quỷ.”
Tạ Du kinh hãi: “Vậy thì thật đáng sợ.”
*Ý nói có ba tội bất hiếu, trong đó không có con nối dõi là tội nặng nhất.
“Ngay cả Tiêu nương tử cũng vậy, tỷ ấy chỉ sinh được một nữ nhi, sau đó cơ thể bị thương nên không thể sinh tiếp. Tỷ ấy nạp hai thiếp thất cho trượng phu, sinh được một nhi một nữ.”
Mạnh Tiêu bịa chuyện không sợ bị vạch trần. Điền thị không khỏe nên ngày thường hầu như không bước chân ra khỏi nhà, vì thế bà ta sẽ không tìm người khác đối chất.
Bản thân Tạ Trường An tự xưng là quân tử, cho dù biết thì cũng sẽ không đi hỏi Hứa nương tử và phu quân của Tiêu nương tử.
Điền thị đã từ bỏ hy vọng cho nhi tử cưới Thẩm gia thiên kim, trong lòng đang lo nghĩ về chuyện con cái, nghe vậy thì không khỏi đăm chiêu.
Tạ Du nhìn Mạnh Tiêu, do dự nói: “Tẩu tử, làm vậy không ổn đâu, chờ tẩu điều dưỡng thân thể khỏe mạnh rồi hẵng tính tiếp.”
Mạnh Tiêu cười dịu dàng: “Đại phu nói thân thể của ta có thể điều dưỡng khỏe mạnh, có điều không biết phải điều dưỡng bao lâu. Ta lo lang quân sẽ bị người ta lời ra tiếng vào, nếu sau này sinh được nhi tử, ta sẽ nhận nuôi nó dưới danh nghĩa của ta, dốc lòng dạy bảo nó, cũng coi như danh chính ngôn thuận. Nghe nói rất nhiều quý phụ nhân ở Kinh đô đều làm như vậy.”
Điền thị nghe vậy thì thấy có lý: “Mua một nha đầu bao nhiêu tiền?”
Mạnh Tiêu lắc đầu: “Chuyện này con không hỏi, hình như khá đắt. Tiêu nương tử là nhà thương nhân nên có tiền, chúng ta có thể dành dụm mua một người rẻ tiền.”
Điền thị hơi động lòng: “Rẻ tiền không phải là hàng tốt, chắc chắn khó sinh dưỡng. Vẫn nên mua đắt một chút, không thể tiết kiệm số tiền này. Ta vẫn còn một ít tiền riêng, tiền này ta sẽ trả.”
Mạnh Tiêu chưa bao giờ nghe nói bà ta có tiền riêng, nàng cúi đầu, ngoan ngoãn đáp: “Vậy thì ngày mai con sẽ ra ngoài hỏi thăm.”
Điền thị gắp đồ ăn cho Mạnh Tiêu, cười nói: “Con là người hiểu chuyện, con trai mẹ cưới coi, đúng là có phúc.”
Mạnh Tiêu lắc đầu: “Được gả cho lang quân mới là phúc của con.”
Điền thị càng hài lòng, càng cảm thấy Mạnh Tiêu hiểu chuyện.
Buổi tối Tạ Trường An về nhà, không cần Mạnh Tiêu đề nghị, Điền thị đã chủ động kéo nhi tử đến thư phòng thủ thỉ: “Con à, hôm nay mẹ suy nghĩ rất nhiều, nhà mình chỉ là bình dân áo vải, không như nhà cao cửa rộng người ta. Con vất vả lắm mới thi đậu, đây là chuyện làm rạng rỡ tổ tông, đừng để người ngoài nghĩ con dựa dẫm nữ nhân.”
“Vả lại bản tính của Thẩm gia thiên kim kia chẳng tốt đẹp gì, biết rõ con đã cưới vợ mà vẫn quấn lấy con. Bây giờ nàng ta thích con nên mới tốt với con, lỡ một ngày nào đó nàng ta không còn thích nữa, chúng ta đều không biết nàng ta sẽ làm nên chuyện gì. Đến khi đó nàng ta vẫn là thiên kim đại tiểu thư, nhưng chúng ta thì chưa chắc.”
“Con còn nhớ Tiêu đại nhân kia không? Lỡ con xảy ra chuyện thì bảo mẹ phải sống sao đây?”
Tạ Trường An vốn đã mỏi mệt, nghe vậy thì cay đắng nói: “Mẹ, con cũng không muốn như vậy.”
Mấy ngày nay, Thẩm Tâm Nguyệt càng quấn lấy hắn, thậm chí chặn đường khi hắn về nhà, buộc hắn phải hứa hẹn với nàng ta. Thế nên mấy ngày nay, hắn về nhà càng ngày càng trễ.
So với tính cách dịu dàng tri kỷ của Tiêu nương, Thẩm Tâm Nguyệt hùng hổ ép buộc khiến hắn phiền chán.
Hắn có thể hứa hẹn gì với nàng ta? Chẳng lẽ là hưu Tiêu nương, cưới nàng ta vào cửa? Vậy thì Tiêu nương phải đi đâu? Tạ Trường An hắn còn đặt chân ở Kinh đô như thế nào?
Nhất là thái độ của Thẩm gia đối với hắn, vô cùng lạnh lẽo khinh thường, cứ như thể hắn dụ dỗ Thẩm Tâm Nguyệt không bằng.
Điền thị liền tranh thủ nói: “Vậy thì con hãy nhẫn tâm cắt đứt. Tuy Tiêu nương không có xuất thân cao quý, nhưng dung mạo xinh đẹp, hiền lành hiếu thảo. Kể từ khi gả vào nhà mình, mỗi ngày nó đều thêu thùa kiếm tiền nuôi con ăn học, mua thuốc cho mẹ, chúng ta không thể làm chuyện có lỗi với nó.”
Tạ Trường An càng nghe càng áy náy.
Thấy nhi tử nghe lọt tai, Điền thị nói tiếp: “Tiêu nương tĩnh dưỡng một thời gian thì vẫn sinh con được. Vả lại Tiêu nương còn nói sẽ mua thiếp, tranh thủ sinh một nhi tử cho con.”
Tạ Trường An ngẩng đầu, cảm thấy trong lòng là lạ.
Điền thị nghiêm túc nói: “Con biết đi đâu tìm một thê tử hiền lành nhường ấy? Hãy nghe mẹ, chúng ta đừng cầu mong phú quý ngút trời, chỉ cần sống yên ổn, cho dù sĩ đồ trắc trở thì cũng nhẫn nại một thời gian, chờ đối phương thành hôn là xong.”
Xưa nay Tạ Trường An vẫn nghe lời mẫu thân, bèn cúi đầu đáp vâng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)