Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nương Tử Nhiều Phúc Chương 31: Tiêu Nương, Ta Có Lỗi Với Nàng

Cài Đặt

Chương 31: Tiêu Nương, Ta Có Lỗi Với Nàng

Hắn ta vốn chẳng thiết tha gì với Thẩm Tâm Nguyệt. Quả thực hắn ta từng có cảm giác hài lòng thỏa mãn, nhưng cũng chỉ thế thôi, đa phần là vì khát khao Thẩm gia sau lưng nàng ta.

Sau khi Điền thị rời đi, Tạ Trường An ngồi vào trước bàn đọc sách. Đọc một lát mà không nhập tâm được, hắn ta ngẫm nghĩ rồi đứng dậy, đi đến tây ốc tìm Mạnh Tiêu.

Mạnh Tiêu đang thêu thùa với Tạ Du. Thấy Tạ Trường An vào phòng, Tạ Du tự giác cầm đồ vật ra ngoài, trước khi rời đi còn lén lút nháy mắt với Mạnh Tiêu.

Mạnh Tiêu mỉm cười.

Tạ Trường An hỏi chuyện ban ngày, Mạnh Tiêu cười dịu dàng đáp: “Chỉ cần là chuyện có ích cho phu quân, thiếp đều sẵn sàng làm theo.”

Tạ Trường An cảm động vô cùng: “Tiêu nương, ta có lỗi với nàng.”

Mạnh Tiêu dịu dàng lắc đầu: “Phu quân đừng tự trách bản thân, chàng đã tốt với ta lắm rồi, chẳng qua chúng ta quá yếu, không thể đắc tội với gia đình như vậy. Ta chỉ đau lòng phu quân, phu quân vốn trí tuệ hơn người, xưa nay vẫn là thiên chi kiêu tử, vậy mà gặp phải nàng ta lại không thể không nhân nhượng để tự bảo vệ.”

Những lời này quả thực đâm trúng lòng dạ của Tạ Trường An. Đôi mắt hắn ta đỏ hoe: “Tiêu nương, chỉ có nàng hiểu ta. Ta chưa bao giờ thay lòng đổi dạ, chỉ là không thể không đối phó với nàng ta. Chúng ta không thể đắc tội nhà họ. Nhưng mẫu thân nói đúng, chỉ cần nhịn một thời gian là xong, chờ nàng ta thành hôn, chúng ta sẽ được yên thân.

Mạnh Tiêu khẽ ừm một tiếng: “Ngày mai ta sẽ đi hỏi thăm rồi mua thiếp cho phu quân, vậy thì chúng ta sẽ có con.”

Tạ Trường An cảm động gọi: “Tiêu nương…”

Mạnh Tiêu khuyên hắn: “Phu quân nhanh đi làm việc đi, đừng ảnh hưởng công vụ của chàng.”

Tạ Trường An nhoẻn miệng cười: “Ừ, quả nhiên Tiêu nương tri kỷ nhất.”

Mạnh Tiêu giả vờ thẹn thùng cúi đầu, khóe môi hơi cong lên.

Đương nhiên nàng rất tri kỷ, nàng sẽ lựa chọn một tiểu thiếp thật tốt cho hắn ta.

Sáng hôm sau, dùng bữa xong, Điền thị liền gọi Mạnh Tiêu vào buồng trong.

Dường như sợ Mạnh Tiêu quên mất chuyện hôm qua, bà ta chủ động nhắc: “Mẹ biết con không có tiền bạc gì, tiền mua thiếp sẽ do mẹ bỏ ra. Mẹ có mấy món trang sức, con mang một món đi cầm, hẳn là có thể đổi lấy ít bạc mà dùng.”

Nói đoạn, bà ta xoay người đến bên giường, lấy vòng tay đã chuẩn bị sẵn từ dưới gối. Vòng tay được quấn lại bằng khăn bông cũ, bà ta nhét thẳng vào tay Mạnh Tiêu, không cho nàng từ chối.

Mạnh Tiêu cúi đầu mở tấm khăn ra xem thì thấy bên trong là một chiếc vòng tay bạch ngọc thượng hạng, chất ngọc trong veo trơn nhẵn, không có chút tỳ vết. Chất ngọc thượng hạng cỡ này, nàng cũng chỉ thấy trong phủ Tam Hoàng tử kiếp trước mà thôi.

Mạnh Tiêu nghi hoặc nhìn Điền thị. Bà ta ngượng nghịu quay đầu: “Của hồi môn của mẹ, mẹ muốn giữ lại làm kỷ niệm.”

Mạnh Tiêu không tin. Điền thị xuất thân là nông phụ, tổ tiên mấy đời đều làm ruộng, trong nhà có tám hài tử, bà ta xếp hạng giữa, nghe nói hồi bé từng rơi xuống nước vào mùa đông dẫn tới thân thể ốm yếu, sau này cha Tạ Trường An cưới kế thê, rước bà ta về nhà chỉ với nửa túi gạo, sau khi sinh hai đứa con thì cơ thể bà ta càng lụn bại.

Trước khi Tạ Trường An trúng cử, bà ta rất ít khi đến Thanh Thạch trấn. Đừng nói là vòng ngọc, bà ta thậm chí chưa được thấy mấy nén bạc.

Trước khi Mạnh Tiêu gả vào Tạ gia, trong vại gạo Tạ gia không có lấy một hạt gạo, cả nhà ba người đói bụng đến nỗi xanh xao vàng vọt, nếu bà ta thực sự có của hồi môn thì đáng lẽ đã mang đi bán từ hồi đó.

Mạnh Tiêu nhớ lại kiếp trước Thẩm Tâm Nguyệt vào cửa, Điền thị lập tức tỏ vẻ rất quen thuộc với nàng ta, lại nhìn vòng tay này, nàng còn gì không rõ nữa?

Nàng cụp mắt, giả vờ chần chờ: “Vòng tay này không phải vàng cũng không phải bạc, có đổi được tiền không?”

Điền thị cũng không rõ, toàn là mấy thứ Thẩm Tâm Nguyệt phái người đưa tới hiếu kính bà ta. Trừ cặp vòng tay này còn có trâm vàng, vòng tai vàng và mấy cuộn vải tốt. Bà ta không nỡ lấy mấy thứ đó ra, định giữ lại để sau này cho Tạ Du và tôn tử.

Ở nông thôn không có ai đeo thứ này, người có tiền đều đeo vàng mang bạc, trước kia bà nương của lý chính có một chiếc vòng ngọc, nhưng bị đụng vỡ khi đang làm việc, mang đi đổi tiền thì không đáng một đồng, bà ấy về nhà chửi ầm lên chỉ là một cục đá rách nát. Cái này trông đẹp hơn, nhưng chắc cũng chẳng đổi được mấy đồng bạc.

“Con cứ mang đi thử xem, không đủ tiền thì về nói với mẹ.”

Mạnh Tiêu nhận ngay: “Vậy thì con nghe mẹ, con ra ngoài ngay đây.”

Lần này nàng không đến khu chợ ở đại đạo trung tâm, thi thoảng Điền thị cũng sẽ đi sang bên đó, nàng nghĩ vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn.

Mạnh Tiêu đi sang bên kia châu kiều, đầu tiên là tìm một cửa hàng may áo vị trí hơi hẻo lánh, lấy khăn thêu và túi thơm ra cho lão bản xem rồi hỏi gió. Lão bản là một phụ nhân trẻ tuổi, mặt tròn mắt hẹp dài, lúc nở nụ cười trông rất hiền hòa. Nàng ấy mặc áo bối tử màu xanh và áo quây hồng nhạt, hạ thân là váy dài màu xanh xám, tóc búi lên bằng một cây ngân trâm.

Mạnh Tiêu nhìn khúc vải rủ xuống từ ngăn tủ, đó là mấy cuộn vải lụa hoa văn thanh nhã, chất lượng thật sự không tồi.

Thấy Mạnh Tiêu vào cửa, lão bản vội nhoẻn miệng cười: “Nương tử muốn mua thứ gì?”

Mạnh Tiêu lấy khăn tay và túi thơm trong giỏ ra: “Ta không mua gì cả, ta muốn hỏi cửa hàng của các ngươi có nhận mua thứ này không?”

Lão bản nghe nói không mua đồ thì hơi thất vọng, song khi thấy khăn tay và túi thơm mà Mạnh Tiêu lấy ra, ánh mắt nàng ấy lập tức sáng lên, không quan tâm tới vải vóc trên tủ nữa mà cầm khăn lên xem. Đường thêu tỉ mỉ, hoa văn tinh xảo sống động, vuốt lên không có cảm giác cấn tay, cứ như được vẽ lên vải.

“Tay nghề thêu thật lợi hại.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc