Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nhà của Trương gia hơi nhỏ một chút, nhìn quanh chỉ có hai gian nhà, tiểu viện bên trái phơi y phục, bên phải có một chiếc giếng, thùng nước được đặt cạnh giếng, có một bộ bàn ghế đá và giàn nho, trên bàn đặt ấm trà và hai chén trà, đều đã dùng rồi.
Hứa nương tử hơi ngượng ngùng: “Nhà ta hơi nhỏ, muội đừng chê nhé.”
Mạnh Tiêu lắc đầu: “Sao lại chê? Nhà tỷ tốt hơn nhà ta rất nhiều.”
Hứa nương tử kéo nàng ngồi xuống: “Tiêu nương tử mới về. Nhà nàng ấy xảy ra một số chuyện, chưa kịp uống trà xong đã rời đi rồi, còn nhờ ta nói với muội một tiếng xin lỗi.”
“Không có gì, lần sau hẹn tiếp là được.”
Hứa nương tử lấy một chiếc chén sứ men xanh cho Mạnh Tiêu rồi rót trà trái cây do nàng ấy tự chế: “Muội uống thử xem, ta mang từ dưới quê lên đấy.”
Mạnh Tiêu nhận lấy rồi uống một ngụm: “Thơm quá.”
Hứa nương tử nói: “Thích thì lát nữa ta cho muội mang về một ít, nhà ta có nhiều lắm, phu quân không thích uống thứ này, ngày thường chỉ có mình ta uống thôi.”
Hứa nương tử ghé lại gần nàng: “Ta kể cho muội nghe, muội đừng nói với người khác đấy nhé. Lúc nãy ta nghe nha hoàn gọi nàng ấy về nói là phu quân nàng ấy nuôi một ngoại thất ở bên ngoài, nay mang thai nên tìm tới tận cửa.”
“Tiêu nương tử chỉ có một nữ nhi, nay đã mười hai, mười ba tuổi, sau này có thêm một hài tử nữa nhưng không giữ được. Nàng ấy nạp hai phòng thiếp cho phu quân, đều là nha hoàn hồi môn của nàng ấy, sinh một nhi một nữ. Đến mức này mà phu quân nàng ấy vẫn không hài lòng, còn muốn tìm người bên ngoài. Lỡ lần này sinh nhi tử thì chẳng phải sẽ đòi chia gia sản sao?”
“Tiền bạc tiêu dùng của phu quân Tiêu nương tử đều do nàng ấy chi trả, thế mà hắn ta lại dùng bạc của Tiêu nương tử nuôi ngoại thất, đúng là quá quắt!”
Hứa nương tử và Tiêu nương tử đã tương giao nhiều năm, vì thế nàng ấy cực kỳ chướng mắt chuyện này.
Mạnh Tiêu nghe xong thì không khỏi trầm tư. Thấy vẻ mặt bất bình của Hứa nương tử, nàng thở dài: “Ai cũng có nỗi khó xử của riêng mình.”
Nghe vậy, Hứa nương tử đột nhiên nhớ ra Tạ Trường An cũng có chuyện phong lưu vận sự. Nàng ấy không khỏi xấu hổ nhìn Mạnh Tiêu, chữa cháy: “Muội đừng buồn, chí ít Tạ Thám hoa không làm lớn bụng người ta.”
Dứt lời, nàng ấy chỉ hận không thể cắn đứt lưỡi mình, còn không bằng đừng nói gì cả.
Mạnh Tiêu cúi đầu cười khổ: “Chỉ cần phu quân tốt thì ta yên tâm.”
Hứa nương tử đau lòng vỗ lên tay nàng: “Muội nghĩ thoáng là được rồi.”
Mạnh Tiêu không dùng cơm trưa thì đã về, để lại đồ thêu và điểm tâm. Hứa nương tử rất thích đồ thêu, liên tục khen Mạnh Tiêu khéo tay, chẳng trách có thể thêu thùa bán kiếm tiền. Mạnh Tiêu biết nàng ấy nhanh mồm nhanh miệng nên không giận, hẹn lần sau lại đến chơi rồi về nhà.
Hứa nương tử lưu luyến tiễn nàng ra ngõ nhỏ.
Về đến nhà, Điền thị đang ngồi hóng mát trước cửa nhà chính, tay cầm một cây quạt ba tiêu quạt gió. Tạ Du ngồi ở cửa, cúi đầu nhặt rau, thấy Mạnh Tiêu trở về thì cười gọi: “Tẩu tử!”
Mạnh Tiêu đi tới, đưa gói trà cho Điền thị: “Đây là Hứa tẩu tử tặng, nghe nói dạo này mẹ ngủ nông, tỷ ấy bảo loại trà này uống tốt cho sức khỏe.”
Điền thị nhận gói trà, lập tức cười nói: “Hứa nương tử này đúng là người nhanh nhẹn, đáng để tương giao nhiều hơn.”
Mạnh Tiêu ngồi xuống đối diện Tạ Du, giúp nàng ấy nhặt rau. Sau đó nàng buồn bã nhìn Điền thị, chần chờ một lát rồi nói: “Mẹ, hôm nay con đến nhà Hứa nương tử, tỷ ấy và Tiêu nương tử nói đã nghe chuyện nhà mình nên khuyên con nghĩ thoáng một chút.”
Điền thị thắc mắc: “Nhà mình có chuyện gì?”
Mạnh Tiêu cắn môi, ấm ức nói: “Tỷ ấy hỏi có phải con bị sảy thai tổn thương cơ thể không, sau đó khuyên con đi khám bệnh ở chỗ Bạch đại phu, còn bảo rằng bên ngoài đồn lang quân vịn cành cao ở bên ngoài, sắp sửa ở rể Thẩm gia gì đó, nếu có một đứa con thì con cũng không đến nỗi phí tâm.”
“Nói bậy!” Điền thị nổi giận: “Ở rể cái gì? Ăn nói thật khó nghe! Các nàng nghe ai đồn?”
Mạnh Tiêu cúi đầu, rầu rĩ không vui: “Con cũng không biết, trước kia con chưa từng gặp các nàng, chỉ là lần trước từng cùng nhau uống rượu thôi. Hơn nữa lúc ấy chung quanh đông người nên bọn con chỉ hàn huyên về phong tục ở Kinh Đô thành.”
Nàng ngẩng đầu, vành mắt đỏ hoe: “Nương, có phải lang quân muốn hưu con không?”
Điền thị trừng nàng: “Con nói bừa gì vậy? Bảo hưu con hồi nào? Đừng nghe gió tin mưa.” Dứt lời, bà ta phẩy tay áo vào phòng.
Điền thị đa nghi. Bà ta không cho rằng Mạnh Tiêu nói dối, Hứa nương tử nghe nói bà ta ngủ nông nên đặc biệt cho Mạnh Tiêu mang gói trà về, có thể thấy không phải là hạng người lòng dạ xấu xa. Chỉ sợ những gì các nàng kể với Mạnh Tiêu đều đã lan truyền ầm ĩ bên ngoài nên mới tiết lộ với nàng để nàng chuẩn bị tinh thần sẵn.
Tạ Du sợ Điền thị hiểu lầm tẩu tử nên đi theo vào buồng trong, không nhịn được nói: “Tẩu tử không phải là người lắm miệng đâu ạ.”
Điền thị hừ lạnh: “Không biết nó bỏ bùa mê thuốc lú gì cho con mà con chỉ suốt ngày nói tốt cho nó.”
Tạ Du phồng má: “Mấy năm trước con bị sốt, ca ca không ở nhà, tẩu tử cõng con lên thôn trấn khám đại phu suốt đêm. Đêm mùa đông giá rét, tẩu tử bị ngã mấy lần nhưng không làm con bị đau.”
Nghe vậy, Điền thị không khỏi mềm lòng. Quả thực mấy năm qua gia đình họ rất khổ cực. Giọng bà ta cũng dịu đi: “Mẹ biết tính nết của nó là gì, chỉ sợ có kẻ không muốn gia đình mình yên ổn.”
Tạ Du nghi ngờ: “Ai ạ?”
Điền thị: “Chỉ sợ con nói đúng rồi, nếu để vị kia vào cửa thì e rằng hai mẹ con ta sẽ không có một ngày sống yên ổn.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









